Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 8: Chuyến leo núi bất ổn



Editor: Yang Hy

61.

Hơn mười giờ tối Hề Phong mới về ký túc xá, vừa về đến nơi đã thấy Tưởng Càn đạp vào bàn một cái, rồi cả người lẫn ghế trượt cái vèo từ bàn ra ngoài, ngẩng đầu hỏi: "Mai cậu đi leo núi à?"

Hề Phong tiện tay ném điện thoại và chìa khóa lên bàn, đáp: "Ừ, bạn tôi hẹn từ hai tuần trước rồi."

Tưởng Càn hắng giọng: "Bạn bè bình thường á? Không có ý gì đâu nhé, nhưng mà Hoàng Duy Dịch chẳng phải vừa thất tình sao? Tôi với Lâm Hoành đang tính đưa nó ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, thất tình thì phải đi leo núi còn gì? Bọn mình đi chung đi, hỏi xem cậu có tiện không ấy mà?"

Hề Phong lại rất thản nhiên, bảo "Để tôi hỏi xem", rồi mở điện thoại gửi đi một tin nhắn thoại: "Mai đi cùng bạn cùng phòng tôi không? Bọn họ cũng đi leo núi."

Tưởng Càn vốn đang ngồi tư thế rất uể oải, tin nhắn thoại này vừa gửi đi, cậu ta lập tức vươn cổ thẳng lưng lên, rất muốn xem rõ đối phương là thần thánh phương nào, cậu ta chưa từng thấy Hề Phong thân thiết với ai đến thế bao giờ.

Bên kia trả lời rất nhanh, Tưởng Càn rõ ràng thấy bên kia cũng gửi lại một tin nhắn thoại, nhưng Hề Phong không bấm nghe, mà lại ấn giữ chọn chuyển sang văn bản.

Tưởng Càn u oán mở miệng: "Sao cậu không nghe thế."

Hề Phong hỏi ngược lại: "Cậu muốn nghe à?"

Tưởng Càn vội vàng chối: "Tất nhiên là không!"

Hề Phong cười một tiếng chẳng hiểu vì sao, chắc là bên kia cũng đồng ý rồi, bèn bảo: "Mai đi cùng nhau đi."

62.

Mấy người dậy từ sáng sớm tinh mơ, tối qua lúc chốt giờ thì cứ nghĩ thanh niên trai tráng là phải tràn trề sức sống, nên chốt tám giờ tập trung ở cổng trường. Chuông báo thức bảy giờ rưỡi sáng nay vừa reo mới biết tối qua mình ấu trĩ ngây thơ đến mức nào, hối hận xanh cả ruột.

Đoạn đường từ ký túc xá ra cổng trường Tưởng Càn đi mà nước mắt ngắn nước mắt dài, cậu ta cảm thấy bây giờ mà không đi đăng ký kỷ lục Guinness thế giới xem một phút ngáp được bao nhiêu cái thì đúng là phí phạm tài năng. Mãi đến khi nhìn thấy một cậu con trai vừa cao vừa đẹp trai đang hớn hở vẫy tay ở cổng, cơn buồn ngủ của Tưởng Càn bay biến sạch sành sanh.

Cậu ta nhìn trước ngó sau một hồi, nhưng đường lớn thênh thang ngoài bọn họ ra thì cũng chẳng có ma nào, sinh viên đại học bình thường thằng nào lại xuất hiện ở đây vào lúc tám giờ sáng thứ bảy chứ!

Tưởng Càn theo bản năng kéo áo Hề Phong bên cạnh: "Đây là bạn cậu á?"

Hề Phong "ừ" một tiếng.

63.

"Chào mọi người, tôi là Chu Lương Nguyên, gọi tôi là Tiểu Chu hay Lương Nguyên đều được, bạn của Hề Phong. Mọi người xưng hô thế nào nhỉ?" Chu Lương Nguyên khoác vai Hề Phong, đợi Hề Phong giới thiệu cho cậu ta.

Hề Phong giới thiệu lần lượt từ trái sang phải: "Hoàng Duy Dịch, là cậu này thất tình."

Chu Lương Nguyên nhìn sang với ánh mắt đầy vẻ kính trọng: "Người anh em, mạnh mẽ lên nhé!"

Hoàng Duy Dịch hình như lại lên cơn sợ người lạ, lí nhí đáp lại một câu "Chào cậu".

Tưởng Càn đứng ngay bên phải Hoàng Duy Dịch.

Hề Phong bỏ qua Tưởng Càn: "Lâm Hoành, người bản địa, hướng dẫn viên lần này."

Chu Lương Nguyên dừng ánh mắt lại trên người Tưởng Càn một cách kỳ quặc, rồi cười chào hỏi Lâm Hoành: "Chào thổ địa nhé!"

Lâm Hoành ngáp sái quai hàm: "Chào cậu chào cậu, cậu không buồn ngủ thật à người anh em, bảo sao cậu với Hề Phong là anh em tốt, ba đứa tôi buồn ngủ ngu cả người rồi."

Tưởng Càn nhanh ch.óng vạch rõ giới hạn: "Tôi hết buồn ngủ rồi, tôi không ngu nhé."

Chu Lương Nguyên với Hề Phong sắp dính vào nhau đến nơi rồi: "Còn một người nữa đâu? Không giới thiệu à? Cậu không giới thiệu sao tôi biết."

Hề Phong lùi sang bên cạnh một bước, cánh tay Chu Lương Nguyên đang khoác trên vai cậu ấy buông thõng xuống, sau khi kéo giãn khoảng cách an toàn Hề Phong mới mở miệng: "Tưởng Càn."

64.

Tưởng Càn vểnh tai lên: "Rồi sao nữa?"

Hề Phong nhìn sang: "Sao nữa là sao?"

Tưởng Càn hùng hồn: "Hoàng Duy Dịch, người vừa thất tình; Lâm Hoành, người bản địa, hướng dẫn viên lần này. Đến lượt tôi chỉ có mỗi hai chữ Tưởng Càn thôi á?"

Chu Lương Nguyên không biết bị chọc trúng huyệt cười gì, vai run lên bần bật cười không ngớt.

Hề Phong nghĩ mãi mới nói: "Cậu chủ nhỏ có khả năng tự lo liệu cuộc sống còn cần phải nâng cao."

Tưởng Càn: "?"

Tưởng Càn: "Ơ, ở bên ngoài cậu nói về tôi thế á!"

Tưởng Càn: "Tối qua cậu còn bảo tôi không cần phải tự cường cơ mà!"

Hề Phong: "Đùa đấy."

Tưởng Càn: "Tối qua đùa hay hôm nay đùa."

Hề Phong: "Hôm nay."

Tưởng Càn: "Chẳng buồn cười tí nào."

Hề Phong: "Thế tôi xin lỗi nhé?"

Tưởng Càn: "Thế cũng không cần, cậu nói lại đi."

Chu Lương Nguyên cười đến mức sắp thành tàn ảnh luôn rồi.

Hề Phong có vẻ hơi bất lực: "Tưởng Càn, người mà hôm qua tôi chụp ảnh gửi cho lúc ăn cơm đấy, được chưa? Cậu chủ nhỏ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tưởng Càn rất hài lòng gật đầu: "Thế còn tạm được, bãi triều đi."

65.

Ngọn núi đáng để leo ở địa phương cũng chỉ có một, là khu du lịch 5A cấp quốc gia, bình thường dân bản địa và khách du lịch đến chơi cũng không ít, chỉ là vé vào cửa hơi chát. Mấy người đi tàu điện ngầm đến khu du lịch, đến bến cuối còn phải chuyển sang xe buýt chuyên tuyến của khu du lịch, đường đi có hơi dài.

Sáng thứ bảy giờ này vẫn có không ít người làm việc chế độ nghỉ một ngày (chủ nhật) đang chen chúc trên tàu điện ngầm, may mà vẫn đỡ hơn ngày thường, cộng thêm khu làng đại học này dân văn phòng đi làm cũng không nhiều lắm nên cả đám đều tìm được chỗ ngồi.

Chỉ tiếc là không ngồi cùng nhau.

Chu Lương Nguyên ngồi một mình một ghế đơn, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch ngồi cùng nhau, Tưởng Càn và Hề Phong ngồi cùng nhau.

Tưởng Càn vừa đặt m.ô.n.g xuống ghế là lại bắt đầu buồn ngủ, tàu chạy được hai bến, đầu cậu ta đã trượt xuống vai Hề Phong rồi. Trong lúc mơ màng sắp ngủ, đột nhiên cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm vào mình, cơn buồn ngủ bay đi quá nửa, vừa mở mắt ra thì chạm phải ánh mắt của Chu Lương Nguyên.

Tưởng Càn theo bản năng đưa tay lên lau khóe miệng. Không chảy nước miếng mà.

Tưởng Càn không để ý đến tư thế của mình, chỉ thuận thế ngồi thẳng dậy, sau đó mới nghiêng đầu thì thầm với Hề Phong: "Bạn cậu nhìn tôi chằm chằm làm gì thế?"

Hề Phong đáp: "Kệ cậu ta, cậu cứ ngủ đi."

Tưởng Càn "ồ" một tiếng, rất tự nhiên lại dựa vào vai Hề Phong, đầu vừa chạm vào vai Hề Phong mới phản ứng lại là có gì đó sai sai, "vèo" một cái ngồi thẳng tắp dậy. Vãi chưởng, vừa nãy cậu ta ngủ tư thế đấy á? Bảo sao Chu Lương Nguyên cứ nhìn mình chằm chằm!

Cậu ta thật sự không cố ý đâu, vừa nãy ngủ tư thế đấy thoải mái quá, chưa kịp phản ứng, Hề Phong bảo ngủ tiếp đi thì tự nhiên lại nằm xuống thôi.

66.

Tưởng Càn chỉ hận không tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui xuống: "Xin lỗi nhé, tôi buồn ngủ quá lú luôn rồi, không cố ý đâu."

Hề Phong có vẻ không hiểu ý cậu ta: "Hả?"

Tưởng Càn cũng chẳng biết giải thích thế nào, chuyện này phải nói sao đây, bảo là tôi không cố ý dựa vào vai cậu à? Với cả Hề Phong chẳng phải là gay sao, sao cái lúc cần nhạy cảm thì lại không nhạy cảm thế này! Tưởng Càn thậm chí còn chẳng dám nhìn Chu Lương Nguyên ngồi đối diện, thật ra Tưởng Càn đoán rồi, Chu Lương Nguyên khả năng cao chính là người bạn đã giúp Hề Phong công khai giới tính trên Confession, cho dù không phải thì chắc chắn cậu ta cũng biết xu hướng tính d.ục của Hề Phong.

Thế mà mình lại nằm trên vai Hề Phong như thế...

Caajj ta sẽ không hiểu lầm mình thầm thương trộm nhớ Hề Phong đấy chứ? Tưởng Càn nghĩ, nghĩ xong lại nghĩ tiếp, hoặc là cậu ta sẽ nghĩ mình là loại trai thẳng hạ lưu ỷ vào việc Hề Phong là gay mà làm càn.

Vãi! Mình có phải thế đâu!

Còn một khả năng nữa, Chu Lương Nguyên liệu có phải cũng là gay không? Hồi đó cậu ta giúp Hề Phong công khai trên Confession liệu có phải là vì... ghen không? Hai người bọn họ có phải đang yêu nhau không? Vãi chưởng!

Thế thì hay rồi, còn ngủ nghê cái gì nữa!

67.

Suốt chặng đường còn lại Tưởng Càn ngồi thẳng còn hơn cả cái cột tàu điện ngầm, trong lòng cứ thấy bực bội ngấm ngầm, bản thân cậu ta cũng chẳng rõ là bực cái gì, bèn nhắn tin k.h.ủ.n.g b.ố Trương Cảnh Đông.

Tưởng Càn: "Mày dậy chưa?"

Tưởng Càn: "Không xem mấy giờ rồi à? Ở cái tuổi này sao mày ngủ được thế?"

Trương Cảnh Đông: "Chưa ngủ."

Tưởng Càn: "? Sáng thứ bảy không ngủ thì mày làm cái gì?"

Trương Cảnh Đông: "Ở cái tuổi này sao tao ngủ được."

Tưởng Càn: "Hôm nay tao đi leo núi, đi với bạn cùng phòng và cả bạn của Hề Phong nữa."

Trương Cảnh Đông: "Bạn trai à?"

Tưởng Càn: "Vãi, mày cũng thấy là bạn trai à?"

Trương Cảnh Đông: "Bình tĩnh đi, tao đã gặp bao giờ đâu, tao nói bừa đấy."

Tưởng Càn: "Nhưng tao thấy hai cậu ấy trùng vai đấy chứ? Hai đứa nhìn đều giống top."

Trương Cảnh Đông: "Mày còn hiểu cả cái này á?"

Tưởng Càn: "Hiểu chứ, bot chẳng phải toàn là kiểu... yểu điệu thục nữ à."

Trương Cảnh Đông: "Thật khó tưởng tượng cái tin nhắn này lại xuất hiện trong điện thoại của tao, mày lôi cái định kiến thời nào về thế."

Tưởng Càn dở khóc dở cười: "Vãi chưởng, tao làm sao mà biết bot phải trông như thế nào! Tao có phải gay đâu!"

Trương Cảnh Đông đáp: "Chỉ là vị trí thôi, chả liên quan gì đến tính cách ngoại hình cả đâu."

Tưởng Càn: "Thế nên hai cậu ấy có khi đang yêu nhau thật đấy."

Trương Cảnh Đông: "Mày sợ à?"

Tưởng Càn: "Tao sợ cái gì."

Trương Cảnh Đông: "Thế mày kích động cái gì, chúc phúc 99 (hạnh phúc dài lâu) là xong chứ gì."

Tưởng Càn: "99."

Trương Cảnh Đông: "99."

Tưởng Càn: "88 (bai bai)."

Trương Cảnh Đông: "?"