Editor: Yang Hy
68.
Gần chín giờ rưỡi, cả nhóm cuối cùng cũng đứng xếp hàng soát vé ngoài cổng khu du lịch.
Hoàng Duy Dịch tức cảnh sinh tình, lại bắt đầu rưng rưng nước mắt: "Haizz, hồi mới yêu anh ta còn bảo muốn cùng tao ngắm bình minh, tao hỏi muốn ngắm ở biển hay trên đỉnh núi, còn đi tra cứu kinh nghiệm leo núi đêm, tưởng tượng cảnh hai người cùng nhau chờ bình minh trên đỉnh núi, lúc anh ta lạnh run cầm cập thì tao ôm anh ta vào lòng... Giờ nghĩ lại thấy buồn nôn vãi."
Mấy anh em trong phòng đều biết tình cảnh của cậu ta, nhưng chẳng biết an ủi thế nào cho phải.
Chỉ có Chu Lương Nguyên là không biết chữ "anh ta" này với "cô ta" kia khác nhau một trời một vực, rất tự nhiên vỗ vai Hoàng Duy Dịch: "Không sao đâu người anh em, không có gái thì còn có anh em đây mà?"
Biểu cảm của Hoàng Duy Dịch càng thêm đau khổ, u oán nhìn Chu Lương Nguyên một cái, lẳng lặng nhích lên phía trước mấy bước.
Chu Lương Nguyên ngơ ngác quay sang nhìn mọi người: "Sao thế, bị cắm sừng à hay sao?"
Hề Phong nhịn không được bật cười, Tưởng Càn đứng bên cạnh với vẻ mặt cũng t.h.ả.m không nỡ nhìn: "Bị lừa, yêu phải một đứa gay giả gái lừa tình."
Chu Lương Nguyên lập tức giơ tay đầu hàng: "Tôi không phải loại gay đấy đâu nhé."
Lâm Hoành ngạc nhiên nhìn cậu ta: "Cậu là gay à."
69.
Chu Lương Nguyên hơi bất ngờ, liếc nhìn Hề Phong.
Hề Phong đang giúp Tưởng Càn lôi chai nước khoáng trong ba lô ra, làm gì có thời gian mà bắt sóng ánh mắt của cậu ta.
Vãi, cái thằng gay c.h.ế.t tiệt này.
Chu Lương Nguyên lịch sự giải thích một câu: "Tôi tưởng mọi người biết rồi chứ, đúng là tôi gay thật."
Lâm Hoành xua tay: "Cậu đừng để bụng nhé, bọn tôi đều là người bình thường không có định kiến gì với đồng tính cả, chỉ là mấy hôm nay Hoàng Duy Dịch hơi nhạy cảm tí, tốt nhất cậu đừng nói cậu là gay trước mặt nó."
Chu Lương Nguyên ra dấu OK.
Hàng người cứ nhích dần lên phía trước, Chu Lương Nguyên lẳng lặng nhích đến bên cạnh Hề Phong, hỏi nhỏ: "Mày chưa come out trong phòng ký túc xá à?
Hề Phong "ừ" một tiếng: "Cũng chưa có cơ hội nào, chẳng lẽ tự dưng đứng giữa phòng hét lên tôi là gay à.”
Chu Lương Nguyên: "..."
Chu Lương Nguyên nhìn về phía trước, Tưởng Càn đang cùng Lâm Hoành xem tờ rơi lấy ở trung tâm du khách, nghiên cứu xem lát nữa có chỗ nào đáng đi, lại hỏi: "Tưởng Càn không biết à? Hèn chi cậu ấy còn dựa vào mày ngủ."
Hề Phong bảo: "Cậu ấy biết."
70.
?
Chu Lương Nguyên dùng cái biểu cảm cực kỳ khó hiểu nhìn cái lưng của Tưởng Càn, rồi lại nhìn khuôn mặt Hề Phong: "Cậu ấy biết mà còn dựa vào mày ngủ á? Hai người yêu nhau rồi à?"
Hề Phong liếc cậu ta một cái nhàn nhạt: "Không có."
Chu Lương Nguyên đổi sang vẻ mặt "hiểu rồi": "Trai thẳng đều là cái lũ anh em không có giới hạn như thế đấy, mày tập làm quen đi."
Hề Phong đáp: "Ừ, quen rồi."
Câu này nói đúng thật, trai thẳng lúc nào cũng thiếu ranh giới như thế.
Nhưng chuyện này lại chia làm hai trường hợp.
Một là kiểu trai thẳng phổ biến, bọn họ vốn dĩ không có khái niệm về ranh giới, với ai cũng thế, trường hợp này thì cũng dễ hiểu, gay cũng đâu phải không kết bạn với con trai, một khi đã chấp nhận thiết lập "anh em tốt" thì cũng sẽ không nghĩ nhiều; nhưng loại còn lại là Tưởng Càn, trong đa số trường hợp cậu ta cực kỳ giữ kẽ, như thể khắc ghi dòng chữ "Không được, cậu ấy là gay" vào trong não, nhưng thi thoảng lại vô thức làm ra mấy hành động vượt rào, ví dụ như lúc buồn ngủ lú mề thì dựa vào Hề Phong ngủ.
Đây là một kiểu "thả thính" độc quyền của trai thẳng, thả thính một cách tự nhiên, thả thính một cách thuần khiết, thả thính một cách hùng hồn đầy lý lẽ.
Khiến người ta cứ lắc lư chao đảo, nghĩ đi nghĩ lại, anh em tốt à? Có thật là anh em tốt không? Chỉ là anh em tốt thôi á?
71.
Chuyện leo núi này ấy mà, một người thì buồn chán, hai người là vừa đẹp, đông người quá thì hơi ồn ào.
Tưởng Càn, Hề Phong và Chu Lương Nguyên bình thường hay vận động, thể lực thuộc dạng tốt nhất, mới leo được nửa tiếng, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch chân run lẩy bẩy dựa vào gậy leo núi, kêu gào t.h.ả.m thiết: "Mấy cậu đợi hai thằng tôi với!"
Chu Lương Nguyên là người rất tinh ý, quay lại nhìn: "Để tôi xuống xem hai cậu ấy thế nào." Nói rồi quay ngược trở lại, để Hề Phong và Tưởng Càn ngồi nghỉ trên ghế đá.
Tưởng Càn thấy Chu Lương Nguyên chạy nhanh như thế, mở miệng hỏi với giọng hơi lạ: "Sao cậu ấy đi rồi, không ở lại với cậu à?"
Hề Phong nghe không hiểu: "Hả?"
Tưởng Càn lại bảo: "Cậu ấy có phải bạn trai cậu không đấy?"
Hề Phong nhìn Tưởng Càn một cái: "Chu Lương Nguyên á?"
Tưởng Càn: "Chứ còn ai."
Hề Phong cười: "Chẳng phải cậu biết tôi đang thích trai thẳng sao?"
Tưởng Càn chớp chớp mắt, ừ nhỉ, sao mình lại quên béng mất chuyện này.
72.
Chính sách ưu đãi của địa phương, người dân bản địa trên năm mươi tuổi mỗi tuần được miễn phí vé leo núi hai lần, xung quanh có khá nhiều người già đang ngồi, tụ tập nói chuyện trên trời dưới biển. Cái không khí ồn ào náo nhiệt này lại khiến người ta có cảm giác an toàn, Tưởng Càn ghé sát lại một chút, vẫn hạ thấp giọng: "Cậu có người trong lòng thật à, ai thế, sao người ta lại không thích cậu?"
Hề Phong có vẻ như vừa nghe được một câu hỏi rất cạn lời: "Vì cậu ấy là trai thẳng?"
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: "Đúng ha, cũng phải."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Càn: "Tự dưng đi thích trai thẳng làm gì, gay các cậu kỳ lạ thật đấy, con gái không thích thì thôi, đến gay cũng không thích, cứ phải đ.â.m đầu vào trai thẳng." Cậu ta nói câu này cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là hôm nay vì chuyện Hoàng Duy Dịch thất tình mới đi leo núi, hai chuyện này rất dễ liên tưởng đến nhau.
Câu này chắc Hề Phong cũng chẳng biết trả lời thế nào, Tưởng Càn bèn hỏi sang chuyện khác: "Chu Lương Nguyên còn độc thân không?"
Hề Phong khựng lại một chút mới đáp: "Hỏi cậu ta làm gì?"
Tưởng Càn hùng hồn: "Tò mò tí thôi mà."
Hề Phong nói: "Sao cậu lắm cái tò mò thế."
Tưởng Càn híp mắt lại: "Cậu có thích tôi đâu, quan tâm tôi tò mò nhiều hay ít làm gì!"
73.
Hề Phong vẫn trả lời câu hỏi: "Độc thân.”
Tưởng Càn lúc này mới hỏi câu muốn hỏi nhất: "Ờm, hai cậu có phải bị trùng vai không?"
Hề Phong: "?"
Hề Phong tuyệt đối không ngờ cậu ta lại hỏi câu như thế: "Cậu còn hiểu cả mấy cái này á?"
Tưởng Càn rất khiêm tốn: "Sơ sơ, hiểu sơ sơ."
Hề Phong gật đầu: "Trùng."
Tưởng Càn lại ném ra một câu hỏi chấn động: "Tôi có thể tò mò thêm tí nữa không, làm sao các cậu biết mình là 1 hay 0 thế?"
Hề Phong: "..."
Hề Phong bắt đầu c.h.é.m gió: "Vừa đẻ ra là biết rồi, y tá xách lên nhìn một cái, rồi bảo với bố mẹ là, đứa bé này là 1."
Tưởng Càn bị chọc cười, cười ngặt nghẽo cả hồi mới c.h.ử.i: "Vãi chưởng, cậu tưởng tôi tin cái này thật đấy à?"
Nhưng hình như đây là lần đầu tiên Hề Phong nói đùa kiểu này với Tưởng Càn, Tưởng Càn thấy mới mẻ phết, bèn hùa theo: "Nhỡ bố mẹ lừa cậu thì sao, cứ bảo cậu là 0."
Hề Phong trả lời: "Thế thì chịu rồi, đành làm 0 thôi."
Tưởng Càn nhìn chằm chằm vào mắt Hề Phong: "Thế bố mẹ cậu có lừa cậu không?"
Hề Phong bị cậu ta nhìn chằm chằm một lúc lâu không nói nên lời, lấp lửng đáp: "Chắc là không đâu, trong sổ hộ khẩu của tôi có ghi mà."
Tưởng Càn: "Ghi ông là 1 á?"
Hề Phong cười cười: "Ừ."
74.
Chu Lương Nguyên mỗi tay dìu một bệnh nhân ốm yếu đi lên, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đặt m.ô.n.g cái phịch xuống ghế đá, cái bộ dạng đấy không giống như mới leo nửa tiếng, mà giống như đã leo đến đỉnh núi rồi. Đến cả các bác gái ngồi xung quanh cũng không nhìn nổi nữa, có bác hay chuyện bắt chuyện luôn: "Chàng trai trẻ, mới đến đây mà đã không chịu nổi rồi à?"
Hai đứa xua xua tay, mệt đến khô cả cổ, chả còn sức mà nói chuyện.
Tưởng Càn hỏi Hoàng Duy Dịch: "Leo núi sướng không? Còn sức mà nghĩ đến chuyện thất tình nữa không?"
Hoàng Duy Dịch còn chưa kịp tiếp lời thì bác gái bên cạnh đã nghe lọt tai, bảo: "Thất tình đi leo núi à chàng trai, cháu leo núi này là đúng bài rồi, cháu có biết trên núi này cái gì linh nhất không? Cháu cứ leo lên đến miếu Nương Nương, cầu duyên với Nương Nương là chuẩn bài luôn!"
Hoàng Duy Dịch là thằng tin sái cổ mấy cái này, mắt sáng rực lên ngay: "Thật ạ bác?"
Bác gái cười không khép được mồm: "Cái đứa người yêu của con trai bác ấy, là bác lôi nó đi cầu đấy, cầu xong chưa đến một tháng là hai đứa nó yêu nhau luôn, giờ hai đứa tốt lắm!" Bác gái nói xong lại nhìn những người khác, "Các cháu đều độc thân cả chứ?"
Bác gái hỏi câu này, mấy người mới phản ứng lại, ừ nhỉ, bọn họ hình như đều đang ế chỏng chơ. Vãi chưởng, năm thằng con trai không kiếm nổi một mảnh tình vắt vai.
Lâm Hoành chốt đơn: "Thế thì phải đi cầu thử xem sao nhỉ? Đến cũng đến rồi."
Tưởng Càn gật đầu: "Phải đi thật, đến cũng đến rồi." Nói xong như nhớ ra cái gì, thần bí ghé sát vào tai Hề Phong thì thầm, "Cậu có muốn cầu không? Cầu cho trai thẳng bị bẻ cong ấy."
Không ngờ Hề Phong lắc đầu: "Thôi."
Tưởng Càn ngạc nhiên: "Sao thế? Ông không tin cái này à? Thật ra tôi cũng chả tin đâu, nhưng đến cũng đến rồi mà."
Hề Phong bảo: "Không phải không tin, làm trai thẳng cũng tốt mà, việc gì phải bắt người ta cong?"
Tưởng Càn: "Cậu thích người ta mà, người ta không cong thì sao thích cậu được."
Hề Phong: "Cũng đâu nhất thiết phải thích tôi."
75.
Ồ.
Trong lòng Tưởng Càn lúc ấy chỉ có một chữ: "Ồ."
Một chữ "Ồ" không rõ ý vị.
Không nói rõ được rốt cuộc cậu ta đang nghĩ cái gì, cậu ta thật lòng mong Hề Phong sớm cưa đổ được chàng trai thẳng trong mộng kia, nhưng nghe Hề Phong nói mấy câu như thế lại thấy khó chịu. Cảm thấy vãi chưởng, thần thánh phương nào mà khiến Hề Phong thích đến thế, cái kiểu dốc lòng chỉ mong đối phương được tốt đẹp.
Cái đầu trai thẳng không thể nghĩ thông suốt được mấy chuyện phức tạp thế này.
Tưởng Càn quy kết cảm xúc của mình vào việc cậu ta coi Hề Phong là anh em, thế thì hợp lý quá rồi. Ai mà muốn nhìn anh em của mình chịu thiệt thòi chứ? Với lại Hề Phong còn chẳng phải anh em bình thường, Hề Phong vừa mua cơm vừa lấy hàng chuyển phát nhanh vừa cho cậu ta chép bài tập, đây phải là anh em ruột thịt!
Không cho phép bất cứ ai coi thường anh em ruột thịt của Tưởng Càn này!
Thế là Tưởng Càn lại rục rịch: "Tôi có biết không? Cái cậu trai thẳng ấy, là bạn cấp ba hay là bạn đại học của cậu thế."
Biểu cảm của Hề Phong nhàn nhạt: "Cấm tò mò nữa."
Tưởng Càn bĩu môi: "Keo kiệt."