Editor: Min
Ngoại truyện 9:
Liên Nguyên chuẩn bị tan làm, thì lại nghe nói Chủ nhiệm Đào muốn gặp mình nói chuyện.
Anh vội vàng đổi hưởng đi thẳng về phía văn phòng của Chủ nhiệm.
"Thầy ơi, thầy tìm em ạ?"
Thầy Đào vừa nhìn thấy anh liền mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho anh vào trong ngồi.
Liên Nguyên ngoan ngoãn ngồi xuống, đã nghe thấy thầy Đào trước tiên hỏi về tình hình thăm hỏi bệnh nhân.
"Ừm, hôm nay đã nhận mấy bệnh nhân rồi, em đang chuẩn bị tan phải không."
Liên Nguyên nghiêm túc đáp.
"Khá ổn ạ, hôm nay tiếp nhận tám ca, em đã bàn giao lại, em cũng đang định gặp thầy rồi mới về ạ."
"Vậy là thầy cũng vừa kịp lúc nhỉ." Thầy Đào đùa một câu rồi lại nghiêm túc nói, "Thật ra thầy gọi em tới, là muốn hỏi em một chút xem thủ tục đi nước ngoài của em thế nào rồi."
Không lâu trước đó Liên Nguyên đã giành được cơ hội đi nước ngoài trong một năm, theo kế hoạch là sẽ tới một phòng thí nghiệm ở nước ngoài để thực hiện công việc nghiên cứu và học tập chuyên sâu, vừa vặn lại ở cùng một khu phố bên cạnh nơi Du Ngải Diệp đang sinh sống.
Học trò của mình phải đi xa xứ, Đào Diệp còn cảm thấy lo hơn cả khi hai con trai ruột của mình ra nước ngoài.
Dù sao thì tính cách của Liên Nguyên cũng trái ngược hẳn so với hai vị Hỗn thế ma vương kia, thầy Đào thật sự thấy không an tâm một chút nào.
Nhưng Liên Nguyên đâu có hiểu nỗi lo của thầy, anh trả lời một cách đầy tự tin.
"Thủ tục và visa đều xong cả rồi ạ, em cũng đã liên lạc với phòng thí nghiệm và giáo sư ở bên đó rồi, em sang là có thể trực tiếp vào ở luôn."
Thầy Đào lắc đầu, thật sự rất muốn thở dài.
"Em đó, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh, chẳng muốn nhờ ai hỗ trợ cả."
Liên Nguyên cười dịu dàng: "Có thể tự mình xử lý, thì cần gì phải điều động cả đống người làm gì ạ."
Thầy Đào Diệp vẫn chưa yên tâm lắm, thầy cảm thấy tính tình của Liên Nguyên quá hiền, dễ bị người khác bắt nạt.
"Ít nhất thì em cũng nên nói với Ngải Diệp một tiếng, nó ở bên đấy cũng 5 năm rồi, so với em thì cũng quen hơn. Hơn nữa hai đứa sẽ ở cùng nhau suốt một năm tới, có thể chăm sóc lẫn nhau."
Ngải Quân học về ngành nghệ thuật, gần đây lại đam mê với chuyện làm đồ ngọt cho nên cứ bay vòng quanh thế giới, căn bản là chẳng ở yên một chỗ được lâu. Chỉ có Ngải Diệp là ngoan ngoãn học về kinh tế, vẫn luôn ở một chỗ.
"Không phải là em cố ý không nói với em ấy." Nhắc tới Ngải Diệp, bác sĩ Liên Nguyên hay ngại ngùng cũng vô thức thấy hào hứng, tốc độ nói cũng nhanh hơn đôi chút, "Không phải là sắp sinh nhật em ấy rồi ạ, em định mang quà sang tận nơi để tặng, không phải thế thì càng bất ngờ hơn ạ."
Nói tới đó, anh lại phải cố kìm lại, rồi hơi lo lắng một chút mong thầy Đào hứa với mình.
"Thầy là ba của Ngải Diệp, nhưng thầy đã hứa sẽ giúp em rồi, thầy đừng để lộ bí mật thầy nhé."
"Được được được."
Thầy Đào nói xong thì bật cười, thầy chỉ cảm thấy sao thằng con trai lớn ngốc nghếch nhà mình lại được cái phúc phận này thế.
"Em đối xử với nhóc con ấy, đúng là quá tốt rồi đó..."
Vẫn là người ngoài cuộc thì tỉnh táo, trong cuộc thì u mê mà.
Hết ngoại truyện 9.