Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 85



Ngoại truyện 24:

"Không dám nói?" Liên Nguyên hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, anh chẳng hề biết tâm tư của Ngải Diệp, đương nhiên cũng sẽ không hiểu được sự giằng co và dò xét của cậu ấy, "Chuyện này có gì mà em không dám nói? Thích là thích, theo đuổi là theo đuổi."

"Nói thì đơn giản."

Tay của Liên Nguyên vẫn đang bị cậu nắm lấy, Du Ngải Diệp vừa thấy vui cũng vừa thấy đau lòng. Vui vì được gần gũi với người cậu thương, đau lòng vì Liên Nguyên chẳng chút phòng bị gì cả.

Nếu là người khác, không có khả năng Liên Nguyên sẽ để cho người ta tùy tiện cầm tay thế này.

Du Ngải Diệp không nhịn được mà hỏi.

"Tiểu Nguyên, nếu anh đặt mình vào hoàn cảnh đó, giờ có một alpha đột nhiên xuất hiện và tỏ tình với anh, thì anh có đồng ý cho người ta một cơ hội để ở bên nhau không?"

Liên Nguyên chẳng hiểu sao cái đề tài này lại vòng về mình, rõ ràng người đang có vấn đề về chuyện tình yêu không phải anh: "Sao tự nhiên lại đặt ra giả thuyết vậy?"

"Thì anh thử nghĩ chút đi mà." Du Ngải Diệp lắc lắc bàn tay đang nắm, cậu bày ra vẻ mặt đáng thương mà nài nỉ, "Xin anh đó."

Liên Nguyên trả lời rất nghiêm túc.

"Thế thì còn phải dựa vào tình huống nữa."

"Anh nói thế là sao?"

Liên Nguyên tưởng tưởng một chút như hôm nay đang đi trên đường, đột nhiên có người lao ra tỏ tình, anh thấy khá là đáng sợ, cho nên cũng cân nhắc đáp.

"Thì còn phải xem xem anh cùng với người vừa tỏ tình đó có cơ sở tình cảm gì hay không."

Du Ngải Diệp không nói gì, chỉ vểnh tai nghe một cách rất chăm chú.

"Nếu đó là người mà anh hoàn toàn không quen, vậy khẳng định là anh sẽ từ chối."

Liên Nguyên xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, chẳng quen biết gì mà tự nhiên nói thích, đúng là dọa người.

"Còn nếu là người mà anh quen?" Du Ngải Diệp vẫn tiếp tục hỏi không buông, cậu nóng lòng muốn biết được thái độ của Liên Nguyên, "Anh sẽ đồng ý hẹn hò với người đấy à?"

"Cũng không thể nói là thế được." Liên Nguyên cảm thấy bàn tay đang bị nắm giờ nóng rực, nóng lan vào tận tim, khiến trái tim anh cứ đập thình thịch một cách khó chịu. Anh co đầu ngón tay lại, nhưng hoàn toàn không rút ra được. Anh giống như một chút chuột nhỏ nằm dưới vuốt mèo, chẳng thể trốn thoát nổi, "Nếu đã quen biết từ trước, thì chắc chắn sẽ biết rõ người này như thế nào, nếu không có cảm tình sẽ anh cũng sẽ từ chối ngay."

"Còn có cảm tình thì sẽ hẹn hò?"

Liên Nguyên thấy Du Ngải Diệp nhìn mình rồi nở nụ cười, da gà vừa xẹp xuống giờ lại nổi lên, anh cứ cảm thấy chuyện này bắt đầu có phần không đúng lắm.

Rõ ràng anh là người lớn tuổi hơn, sao ở trước mặt Du Ngải Diệp lại không thể kháng cự nổi vậy.

"Ầy, hôm nay sao em cứ là lạ thế nào ấy." Liên Nguyên đứng dậy, người đông cứng thiếu tự nhiên nói lảng sang chuyện khác, "Anh đói rồi, về nhà ăn cơm thôi."

Đừng hỏi nữa, anh cứ có cảm giác nếu tiếp tục hỏi thì sẽ có chuyện gì đó đáng sợ xảy ra mất.

Mochi trở nên cảnh giác.

Hết ngoại truyện 24.