Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 86: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên



Editor: Min

Ngoại truyện 25:

Mấy ngày nay Liên Nguyên cứ nằm mơ về chuyện xưa.

Trong giấc mộng luôn có Ngải Diệp.

Lúc thì vẫn còn nhỏ xíu xíu, giống như một búp bê xinh xắn là vật trang sức treo trên người anh.

Lúc lại biến thành một người cao to vạm vỡ, giống như cột đá phải cao ít nhất ba mét, nhìn mà sợ chết khiếp.

Đáng sợ nhất là giây trước còn giống búp bê ở trong lòng anh chớp chớp đôi mắt to tròn như một trái nho, ngay sau đó đã biến thành tên A to đến ba mét như godzilla, ép anh thành một viên bánh mochi.

Quá đáng sợ rồi.

Khiến cho anh mỗi lần tỉnh dậy đều cảm thấy rất kinh khủng, thấy Ngải Diệp đang bận rộn trong bếp cũng không nhịn được mà len lén đánh giá, xem xem cậu ấy có cao hơn cái xà nhà hay không.

Liên Nguyên cảm thấy gần đây anh thiếu ngủ tới mức sắp suy nhược thần kinh rồi, lần nào làm thí nghiệm cũng đều ngẩn ngơ, rửa tế nào đến sáu lần bằng PBS mà còn quên không thêm môi trường nuôi cấy.

"Anh Nguyên Nguyên, anh muốn rửa chết chúng nó luôn hả."

Cô em beta ngồi ở trạm thao tác bên cạnh giật mình, hét lên.

Lúc này Liên Nguyên mới như tỉnh mộng, vội vàng cười xòa để che giấu sự xấu hổ.

May mà là dòng tế bào sơ cấp, anh vẫn còn trữ đông nhiều lắm, chết thì chết, nếu mà là dòng đã chỉnh sửa gên thì anh phải tiếc đến xanh ruột mất.

Liên Nguyên xốc lại tinh thần, nhanh chóng thao tác lại một cách cẩn thận, vừa lặng lẽ xin lỗi mấy tế bào trong bình nuôi cấy, vừa mắng mấy cái tên alpha đúng là chẳng tốt đẹp gì, cứ làm lung lay tinh thần chiến đấu của anh.

Mochi bực bội rồi.

­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­_____________________

"Lát nữa đi ra ngoài ăn nha, có một quán ở gần đây cũng ngon lắm đó! À, anh Liên cũng xong rồi, đi cùng bọn em đi."

Liên Nguyên vừa thay quần áo xong đã nghe thấy mấy người trong nhóm nghiên cứu đang ở phòng nghỉ hẹn nhau đi ăn.

"Mấy đứa cứ đi đi, anh ở nhà còn ...."

Liên Nguyên còn chưa kịp nói nốt câu 'ở nhà còn có người chờ cơm', thì những cô cậu em cùng nhóm đã cắt ngang.

"Anh à anh không cần phải dính lấy cậu bạn trai nhỏ thế đâu mà, cũng phải dành thời gian chiều bọn em tí chứ ~"

Câu 'bạn trai nhỏ' như chọc vào da đầu Liên Nguyên.

Vì vội vàng muốn phân rõ mối quan hệ này, nên anh lập tức đồng ý đi ăn.

"Được, cùng nhau đi thôi."

Anh luôn tự cho rằng giữa mình và Du Ngải Diệp hoàn toàn trong sáng, hai người luôn phân chia ranh giới rạch ròi như Sở Hà Hán Giới (*), nhưng câu tiếp theo của anh lại khiến cả phòng ồ lên.

(*) "楚河汉界" chỉ đường ranh giới phân chia giữa hai nước Sở và Hán trong thời kỳ Hán Sở tranh hùng.

"Để anh nhắn tin cho Ngải Diệp một câu, không thì em ấy tan học về trước thì lại nấu cơm mất."

Ôi chao!

Rõ ràng là tình nhân bé nhỏ mà.

Lại còn biết nấu cơm nữa cơ ~

Hết ngoại truyện 25.