Trăm Phương Ngàn Kế Vì Em

Chương 3



Tiệc sinh nhật của Trình Duật Minh được tổ chức tại căn biệt thự của nhà cậu ta.

Khi tôi bước vào cửa, một cô gái có gương mặt ngọt ngào, mặc chiếc áo hai dây hở eo cùng chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn đang ôm lấy cánh tay Trình Duật Minh cười rạng rỡ, giống như một nữ chủ nhân được mọi người vây quanh.

Ánh mắt cô ta chuyển dời lên người tôi.

Giọng nói của Tô Diệu hơi khựng lại: "Anh Duật, anh ấy là ai vậy?"

Trình Duật Minh nhướng mày, giọng điệu hờ hững: "Bạn cùng phòng ở giường đối diện của anh."

Sau đó nhìn tôi, có chút bất ngờ: "Không ngờ hôm nay ông thực sự đến đấy."

Hai cậu bạn cùng phòng còn lại mắt sáng lên, nhiệt tình chào hỏi tôi: "Anh Lục, anh Lục!"

Tôi không thực sự chú ý nghe bọn họ nói gì, chỉ gật đầu rồi đưa món quà trên tay cho Trình Duật Minh.

Ánh mắt lướt qua đám người đang ngồi vây quanh một lượt.

Không thấy cô ấy đâu.

Tô Diệu chằm chằm nhìn tôi một lúc, rồi thân mật ôm lấy cánh tay Trình Duật Minh lắc lắc: "Anh Duật, hóa ra ký túc xá của các anh còn có một đại soái ca siêu cấp thế này cơ à, anh thật không đáng mặt chút nào, sao không giới thiệu cho em biết?"

Sắc mặt của Trình Duật Minh liền thay đổi.

Giọng điệu cậu ta mang theo sự khó chịu ngầm ẩn: "Sao thế? Thực sự muốn yêu đương rồi à? Lần trước chẳng phải nói muốn cả đời bám lấy anh làm em gái anh sao?"

Tô Diệu lè lưỡi: "Em thì nguyện ý thôi, nhưng mà bạn gái của anh Duật chắc chắn sẽ để ý mà. Lần trước chị Thính Vũ chẳng phải vì em mà cãi nhau một trận to với anh đó sao..."

Chân mày Trình Duật Minh dâng lên một tia phiền muộn: "Mặc kệ cô ấy đi."

Tô Diệu giống như đột nhiên cảm thấy tủi thân: "Thế sao được, em không muốn làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người đâu."

Nói xong, cô ta chủ động đi về phía tôi, đưa tay ra: "Anh ơi, anh tên là gì vậy?"

Mùi nước hoa nồng nặc sực vào mũi.

Tôi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với cô ta.

Nụ cười của cô ta lập tức cứng đờ trên mặt, có chút tủi thân c.ắ.n môi: "Anh ơi, có phải anh có hiểu lầm gì với em không?"

Kịch bản thật vụng về.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: "Tôi có quen cô không?"

Vành mắt Tô Diệu ngay lập tức đỏ lên, cô ta kéo góc áo Trình Duật Minh, rúc vào lòng cậu ta.

Trình Duật Minh ôm lấy eo cô ta, giọng điệu tràn đầy sự bất mãn: "Lục Quan Lạn, Diệu Diệu dù sao cũng là con gái, ông..."

Trong mắt cậu ta lộ ra một sự thù địch đối đầu rõ rệt, lời còn chưa nói xong, điện thoại đột nhiên vang lên.

Trình Duật Minh liếc nhìn một cái rồi ngắt cuộc gọi.

Đầu dây bên kia không gọi lại nữa.

Ngoài trời đang mưa như trút nước, bầu trời âm u như thể bị đổ nửa lọ mực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lòng tôi bỗng nhiên dâng lên một điềm báo khó tả.

Điện thoại rung lên một cái.

Giang Thính Vũ: Đàn anh, anh đi chưa ạ?

"Giang Thính Vũ đã thu hồi một tin nhắn".

Tôi quay người đi, không thèm để ý đến Trình Duật Minh và Tô Diệu nữa, bỏ lại một câu "Ra ngoài hít thở không khí", rồi đẩy cửa bước đi.

Tìm Giang Thính Vũ không hề khó.

Chiếc ô của cô ấy bị gió thổi cho lung lay chực gãy, một bên nan ô đã bị gãy đôi.

Cô ấy ôm khư khư chiếc ba lô và một chiếc túi quà tinh xảo trong lòng, người ngợm sũng nước mất một nửa, trông vô cùng chật vật.

Và rồi cô ấy bị chặn lại ở ngay phía ngoài khu biệt thự.

Người bảo vệ trực ca gắt gỏng trách mắng cô ấy với vẻ thiếu kiên nhẫn: "Tôi đã bảo rồi, chỗ này không cho người chưa đăng ký vào! Hơn nữa cô nói là đến tìm bạn trai nhưng lại không liên lạc được, đến nhà số mấy cũng không biết... Trẻ trung thế này không lo làm việc gì t.ử tế..."

Nhật Nguyệt

Sắc mặt cô ấy trắng bệch nhưng không hề tỏ ra yếu đuối, trên mặt hiện rõ vẻ tức giận nghiêm nghị, trông như thể sắp sửa tranh lý lẽ tới cùng với gã bảo vệ nhìn mặt mà bắt hình dong này.

"Giang Thính Vũ." Tôi gọi giật cô ấy lại.

Cô ấy nhìn về phía tôi, dường như có một khoảnh khắc thẫn thờ, và rồi cảm giác giận dữ cũng theo đó mà sụp đổ: "Đàn anh..."

Lúc tôi ngồi xe đến đây, bảo vệ nhìn thấy biển số xe liền không hỏi han gì mà thả cho vào ngay.

Bấy giờ anh ta rõ ràng vẫn còn ấn tượng với tôi, nét mặt lập tức thay đổi, vội vàng mở cửa ra rồi cười bồi, liên tục lên tiếng xin lỗi Giang Thính Vũ.

Giang Thính Vũ không thèm trả lời anh ta, cô ấy chỉ khẽ nói một tiếng cảm ơn khi tôi bung ô ra che cho cô ấy.

Cô ấy không hỏi vì sao tôi lại ra đây.

Tôi cũng không hỏi vì sao cô ấy lại thu hồi dòng tin nhắn đó.

"Để anh cầm đồ cho." Tôi chìa tay ra, tiện thể đưa chiếc áo khoác đang cầm trên tay cho cô ấy, giọng điệu rất đỗi thản nhiên: "Mặc vào trước đi, kẻo bị nhiễm lạnh."

Giang Thính Vũ quay sang nhìn tôi.

Sự xúc động run rẩy hiện rõ trong đôi mắt đẹp của cô ấy.

Dừng một chút, tôi nói tiếp: "Đến cửa rồi trả lại anh."

Giang Thính Vũ có lẽ đã định từ chối.

Nhưng như có ma xui quỷ khiến, cô ấy vẫn đón lấy chiếc áo khoác của tôi.

Tiếng mưa rơi rả rích, con đường này ngắn mà lại hóa dài.

Tôi lên tiếng: "Giang Thính Vũ."

Cô ấy hơi thẫn thờ như thể đang thả hồn đi đâu đó, một lúc sau mới đáp lại tôi: "Dạ?"

"Nếu muốn rời khỏi đây, bây giờ em có thể đi luôn."