Giang Thính Vũ ghé đầu nhìn tôi, nước mưa làm ướt đẫm hàng mi của cô ấy, để lại một màn sương mờ ảo nơi đáy mắt đen thẳm.
Tôi cụp mắt, cổ tay khẽ nâng lên khi hai người đi song song dưới tán ô vô tình chạm vào những sợi tóc của cô ấy, giọng tôi rất khẽ: "Anh đi cùng em."
Cô ấy không nói gì, thậm chí vào ngay giây phút này, cô ấy đã ngầm chấp nhận khoảng cách có phần quá trớn giữa hai chúng tôi.
Cổ họng tôi khô khốc, cõi lòng như thiêu như đốt.
Thứ tình cảm thầm kín vượt quá giới hạn này giống như thứ độc d.ư.ợ.c ngấm vào xương tủy, làm tan chảy cả buồng gan lá phổi của tôi.
Cô ấy chỉ coi tôi là một người đàn anh ngoài lạnh trong nóng, hay giúp đỡ mọi người và không khéo ăn nói.
Cô ấy đâu biết rằng mỗi phân mỗi giây tôi đều khao khát cô ấy đến phát điên, ghen tị đến mức không chịu nổi, và lén lút dòm ngó một cách hèn hạ.
Thế nhưng tôi vẫn phải tự đóng gói bản thân thành một kẻ cao thượng, vô tư.
Chẳng hạn như lúc này đây.
Rõ ràng tôi rất muốn ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, nhưng lời thốt ra ngoài miệng lại là lời ám chỉ dịu dàng, vô hại.
Cô ấy trở nên cứng đờ, thẫn thờ dưới ánh nhìn của tôi, giống như vừa choàng tỉnh sau một giấc mơ, cuối cùng khẽ lùi lại nửa bước.
Giang Thính Vũ cởi chiếc áo khoác không mấy vừa vặn trên người ra đưa cho tôi: "Cảm ơn anh, đàn anh, chúng ta vào trong thôi."
Câu trả lời này nằm trong dự tính của tôi.
Quay lưng bỏ đi thì chẳng khác nào trốn chạy, Giang Thính Vũ trông thì có vẻ nhu mì không có tính khí gì, nhưng trong xương tủy lại lộ ra một sự quật cường, càng khó khăn lại càng muốn đối mặt.
Ngay cả khi chia tay, cô ấy cũng phải đích thân đứng trước mặt Trình Duật Minh để nói cho cậu ta biết.
Họ sẽ chia tay chứ?
Tôi thẫn thờ đón lấy chiếc áo khoác từng được khoác tạm trên người cô ấy, ngửi thấy rõ ràng mùi hương cam quýt vương lại nơi cổ áo, giống như bản thân vừa vô tình lạc vào một vườn cây ăn quả rộng lớn.
Nhật Nguyệt
Tôi thậm chí có thể hình dung ra cảnh những quả ngọt nặng trĩu sà xuống đầu cành, và đầu ngón tay của Giang Thính Vũ khẽ chạm vào lớp vỏ vàng óng.
Giống như lúc cô ấy chạm vào tay tôi khi tôi đón lấy chiếc áo khoác vậy.
Cảm giác chạm vào ấy giống như có một luồng điện chạy qua.
Tôi trầm ngâm cụp mắt xuống.
—— Họ nhất định phải chia tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
…
Khoảnh khắc Giang Thính Vũ bước vào cửa, bầu không khí đang náo nhiệt bỗng chốc ngưng đọng lại trong giây lát.
Ánh mắt của Trình Duật Minh chỉ khinh khỉnh quét qua một giây, rồi lại dời đi như chốn không người.
Ai nấy đều nhìn ra được là hai người họ vẫn đang chiến tranh lạnh.
Ngược lại, Tô Diệu là người đầu tiên chủ động chào hỏi, giọng điệu ngọt sái cổ: "Chị dâu, cuối cùng cũng được gặp chị rồi!"
Nói xong, cô ta còn kéo kéo ống tay áo của Trình Duật Minh, nũng nịu: "Anh Duật làm gì thế không biết, bạn gái đến cũng không biết đường ra đón một cái."
Trình Duật Minh lúc này mới chậm chạp đứng dậy, khi nhìn thấy tôi ở phía sau Giang Thính Vũ, chân mày cậu ta khẽ nhíu lại: "Hai người..."
"Lúc ra ngoài hít thở không khí tôi thấy đàn em Giang bị chặn ở bên ngoài," tôi giũ giũ những giọt nước mưa đọng trên ch.óp ô, "nên tiện đường dẫn cô ấy vào luôn."
Chân mày Trình Duật Minh càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Bị chặn ở ngoài sao không biết đường gọi điện cho anh——"
Lời nói của cậu ta đột ngột dừng lại.
Chắc là nhớ ra cuộc điện thoại vừa rồi chính tay mình đã ngắt đi, nét mặt Trình Duật Minh có một khoảnh khắc ngượng ngùng.
Cậu ta im lặng vài giây, giọng điệu dịu xuống: "Vừa nãy anh không nhìn rõ là cuộc gọi của em nên mới không nghe."
Tô Diệu tiến lên phía trước: "Đúng đó chị dâu, từ sau khi hai người cãi nhau, ngày nào anh Duật cũng bồn chồn đứng ngồi không yên hết á, cho nên có thể một lúc không để ý thấy điện thoại của chị thôi, chị đừng trách anh ấy nha."
Giang Thính Vũ lặng lẽ nhìn hai người trước mặt.
"Em cũng xin lỗi chị nữa," Tô Diệu chắp hai tay lại, "nhưng chị thực sự hiểu lầm em với anh Duật rồi, anh ấy thuần túy chỉ coi em là em gái thôi, bọn em từ nhỏ mối quan hệ đã tốt như vậy rồi."
Giang Thính Vũ cuối cùng cũng động đậy.
Cô ấy lắc đầu, giọng điệu vẫn giống như mọi khi: "Không sao đâu, tôi không để ý, cũng không hề hiểu lầm."
Trình Duật Minh thấy vậy liền nheo mắt lại, giọng điệu cũng trở nên cợt nhả, cậu ta bước tới định ôm lấy Giang Thính Vũ: "Cục cưng của anh sao lại biết lý lẽ thế không biết, đi thôi, để anh giới thiệu em với mấy đứa bạn thân của anh."
Nhưng Giang Thính Vũ lại giơ chiếc túi quà trong tay lên, né tránh động tác của Trình Duật Minh: "Sinh nhật vui vẻ."
Chiếc túi quà đó trước khi cô ấy bước vào đã được ôm c.h.ặ.t trong lòng, không hề dính một giọt nước mưa nào, vô cùng sạch sẽ.
Trình Duật Minh lại chẳng mảy may chú ý đến món quà này, có lẽ cậu ta đã nhận ra thái độ của Giang Thính Vũ qua động tác né tránh vừa rồi, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần.
Cậu ta nói: "Cục cưng này, hôm nay bạn bè của anh đều ở đây đông đủ, lát nữa em phải nể mặt anh chút đấy."
Giọng điệu không cần bàn cãi, đó là một câu mệnh lệnh chứ không phải lời thỉnh cầu.