Bữa tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.
Ánh đèn trong phòng tiệc lung linh rực rỡ, âm nhạc được vặn lên mức to nhất, những chiếc ly chứa đầy những thứ chất lỏng đủ màu sắc.
Trình Duật Minh và đám bạn của cậu ta rõ ràng rất quen thuộc với môi trường kiểu này, nét mặt ai nấy đều thả lỏng tự nhiên.
Có người châm t.h.u.ố.c, trong làn khói mù mịt, Giang Thính Vũ dù ngồi ở một góc rất xa vẫn bị sặc, cô ấy khẽ ho lên hai tiếng.
Đám công t.ử nhà giàu ngồi quanh bàn giống như lúc này mới để mắt đến cô ấy, lập tức dùng ánh mắt hiếu kỳ, dò xét nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Có người bật cười thành tiếng, trêu chọc: "Chị dâu nhỏ đến rồi mà chẳng thèm chào tụi tôi một tiếng."
"Trình thiếu gia hóa ra vẫn thích gu kiểu này nhỉ."
"Trình thiếu, sinh nhật ông mà bạn gái lại đến muộn nhất đấy, không phải nên phạt cô ấy kính cả bàn này một ly sao?"
Trình Duật Minh nhướng mày, nét mặt có chút lạnh lùng—— bắt nguồn từ việc vừa rồi bị Giang Thính Vũ từ chối "nể mặt".
Cậu ta uể oải châm một điếu t.h.u.ố.c: "Cục cưng của tôi đang giận dỗi tôi chút thôi, mấy ông tém tém lại giùm cái."
Nói xong, cậu ta lách qua mấy chỗ ngồi đi đến bên cạnh Giang Thính Vũ, ghé tai nói nhỏ điều gì đó với cô ấy, không cần nghĩ cũng biết là đang dùng những lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành cô ấy.
Tô Diệu, người vốn dĩ đang ngồi cạnh Trình Duật Minh, nét mặt khẽ cứng đờ trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại được, cô ta nũng nịu nói: "Đúng thế đúng thế! Cái đám đàn ông thô lỗ các anh bớt nói vài câu đi, dọa chị Thính Vũ sợ rồi kìa."
Đám công t.ử nhà giàu lập tức cười rộ lên.
Bọn họ rất thân với Tô Diệu, lời lẽ nói ra đều vô cùng thân thiết.
Thậm chí có người còn giơ tay xin hàng: "Tiểu công chúa à, đều nghe theo em hết, tụi này không nói nữa là được chứ gì!"
Bị Trình Duật Minh che khuất nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của Giang Thính Vũ.
Bầu không khí vô cùng nhiệt liệt, tất cả mọi người đều đang cười nói thả ga, cụng ly đùa giỡn.
Một chút không hòa hợp vừa rồi giống như một giọt nước nhỏ rơi vào đầm nước sâu, trong nháy mắt đã biến mất tăm.
Trò chơi trên bàn rượu bắt đầu.
Cậu bạn cùng phòng vẫn còn nhớ chuyện tuần trước, giọng điệu đầy phấn khích: "Anh Lục, hôm nay tôi nhất định phải khui bằng được chút tin sốt dẻo từ ông mới được."
Cậu bạn cùng phòng còn lại cũng phụ họa theo: "Anh Lục bình thường vốn thanh cao chịu lạnh, hoa khôi xin WeChat còn chẳng thèm cho, rốt cuộc là ông thích kiểu con gái như thế nào vậy?"
Chiếc ly chạm nhẹ vào môi rồi rời đi ngay.
Tôi nhìn hai cậu bạn cùng phòng đang tào lao giải vây, nhớ lại những nỗ lực thường ngày của bọn họ nhằm duy trì sự hòa thuận trong phòng ký túc xá, tôi thầm nghĩ nếu bản thân thực sự nói cho bọn họ biết... bọn họ nhất định sẽ hối hận.
Trò chơi đầu tiên là thật hay thách.
Vỏ chai rượu xoay tròn, rồi chỉ thẳng về phía Trình Duật Minh.
"Nhằm vào nhân vật chính của ngày hôm nay à," cậu ta nhướng mày, "thật."
Hiện trường vang lên một loạt tiếng huýt sáo.
Cậu chàng ngồi gần Trình Duật Minh nhất hớn hở rút ra một lá bài: "Lần gần đây nhất làm chuyện giường chiếu là khi nào?"
Tất cả ánh mắt ngay lập tức đổ dồn lên người Giang Thính Vũ, đầy châm chọc, lả lơi, phấn khích và tò mò.
"Đúng là hết chuyện để hỏi." Trình Duật Minh cười mắng, "Ăn chay lâu lắm rồi, làm sao mà nhớ nổi nữa."
Nhật Nguyệt
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hả?!"
"Không phải chứ Trình thiếu gia?"
"Cái quái gì thế này ha ha ha ha ha ha ha!"
Tiếng hùa theo xung quanh rộ lên hết đợt này đến đợt khác.
Trình Duật Minh không tỏ thái độ gì, cậu ta cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Giang Thính Vũ, giọng điệu giống như cũng đang chịu uỷ khuất: "Cục cưng em xem kìa, bọn họ đều cười nhạo anh đấy."
"Tụi tôi hiểu mà tụi tôi hiểu mà, hôm nay giải tán sớm chút thôi."
"Vãi thật chứ——"
"Chị dâu nói thật đi, hôm nay có phải định đến dâng tặng món quà lớn không?"
Thế nhưng Giang Thính Vũ vẫn luôn im lặng, cô ấy thậm chí không có biểu cảm gì, ngồi im lìm như một bức tượng điêu khắc.
Thế là nụ cười trên mặt những người này dần dần cứng đờ lại, kéo theo cả nụ cười của Trình Duật Minh cũng từng chút một biến mất.
"Phù!" Cậu ta thở hắt ra một hơi thật mạnh, bực bội ngả người ra sau ghế, "Mẹ kiếp, ông đây trả lời xong rồi, lượt tiếp theo đi."
Chai rượu lại xoay tròn, lần này dừng lại trước mặt Tô Diệu.
Cô ta lắc lắc cánh tay: "Em chọn thách nhé, chọn thật thì có gì hay để hỏi đâu, đều quen thân nhau cả rồi."
Có người nhắc nhở cô ta: "Thế thì em phải cẩn thận đấy, trò thách ngày hôm nay là phiên bản nâng cấp siêu cay siêu nồng đó nha."
Tô Diệu cười rạng rỡ đầy kiều diễm: "Thì đã sao nào? Em đâu có giống chị Thính Vũ, chị Thính Vũ giữ kẽ đoan trang, chứ em thì vẫn rất biết cách chơi và chịu đùa nha."
Yêu cầu trò thách — chọn một người khác giới tại hiện trường, mời người đó cùng thực hiện năm cái chống đẩy đối mặt nhau.
Ánh mắt của Tô Diệu ngay từ giây đầu tiên đã khóa c.h.ặ.t vào người Trình Duật Minh, nhưng rồi lướt qua thật nhanh, rốt cuộc lại dừng trên người tôi.
Cô ta hỏi: "Anh Lục ơi, em muốn mời anh có được không ạ?"
Sắc mặt của Trình Duật Minh càng thêm âm trầm, cậu ta vô thức ngồi thẳng người dậy, trừng mắt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp lấy một cái, tay rót rượu nhất thời không vững làm rượu đổ mất nửa ly ra bàn.
Tôi đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng: "Không được."
Tô Diệu: "... Tại sao ạ?"
Giọng tôi lạnh tanh: "Bởi vì tôi cũng không biết đùa đâu."
Xung quanh lập tức im phăng phắc.
Cậu bạn cùng phòng ngồi cạnh tôi phản ứng cực nhanh, lập tức đỡ lời ngay một câu: "Tôi cũng không được đâu nha Diệu Diệu, tôi có nữ thần của lòng mình rồi."
Cậu bạn cùng phòng còn lại liền hùa theo trêu chọc cậu ta nhằm làm dịu bớt bầu không khí: "Người ta cũng đâu có thèm mời ông, tự luyến làm cái gì không biết."
"Em cầu xin cậu ta làm gì?" Trình Duật Minh lại cười lạnh một tiếng, "Lại đây, anh làm cùng em."
Chống đẩy đối mặt.
Đúng như tên gọi của nó, người con gái phải nằm ở phía dưới người con trai, người con trai chống người ngay phía trên cô ta để thực hiện động tác chống đẩy.
"Chị Thính Vũ, chị có để ý không ạ?" Khóe môi Tô Diệu khẽ nhếch lên, ngay lập tức quay sang nhìn Giang Thính Vũ, tia cười lấp lánh trong mắt rõ ràng mang theo sự khiêu khích, "Nhưng mà anh Duật không giúp em thì em sẽ phải chịu phạt mất..."
"Nhưng chị cứ yên tâm đi nha, em với anh Duật cùng nhau lớn từ nhỏ, đến cái bộ dạng mặc tã giấy của nhau còn nhìn thấy rồi, nếu bọn em mà có thể ở bên nhau thì đã ở bên nhau từ lâu rồi, bây giờ cũng chỉ là quan hệ anh em thôi à~"
"Trò chơi thôi mà, em giải thích với cô ấy nhiều như vậy làm gì? Có phải là không biết chơi đâu." Trình Duật Minh mất kiên nhẫn cởi phăng chiếc áo ngoài vứt lên ghế sofa, "Nằm xuống đây."