Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 12



39

Cuối thu, mưa gió bão bùng.

Gió thu thổi rụng đầy hoa cúc dưới hành lang.

Ta ngồi xổm dưới đất dọn dẹp, đôi giày thêu của Thập Nguyệt chậm rãi hiện ra trước mắt.

"Oanh Nhi cô nương, nghe nói nữ công của ngươi rất tốt, có thể giúp ta một việc không? Sang đông Tiểu công gia phải mặc áo tước kim cừu, chẳng may bị tàn t.h.u.ố.c cháy một lỗ nhỏ, ta bận quá không dứt ra được, ngươi xem có thể..."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Chính là chiếc áo tước kim cừu đã lấy mạng ta kiếp trước.

Ta chưa đứng dậy, Thập Nguyệt càng cười dịu dàng hơn:

"Hay là, muốn ta phải bẩm báo lại một tiếng với Lão thái quân đây?"

Trong lời nói đã mang hàm ý đe dọa.

Ta nhận lời.

Nàng ta dặn dò chiếc áo quý giá vô ngần, viên Nam Châu trên đó lại càng là vật báu.

Tháng sau Tiểu công gia phải mặc áo này vào cung dự tiệc, tuyệt đối không được sơ suất.

Nàng ta lại muốn dùng viên châu này để hại ta.

Nhưng ta không sợ.

Ta đã tìm được kẻ thù, đã tìm được ca ca, đời này đủ rồi.

Tú Tú nói hãy mượn cơ hội này khâu tờ giấy đó vào trong áo tước kim cừu để Lương Ngộ mang vào cung.

Nàng đã thông qua phụ thân tìm được thái giám bắt mối.

Đến lúc đó, tự khắc sẽ có người nộp nó lên Thánh thượng.

Phủ Quốc Công phú quý mấy đời, con cháu ngang ngược, bán quan bán tước, cưỡng bức dân lành, không ác việc gì không làm.

Quan trọng hơn là họ hiệp ân tự trọng, lấy công lao tổ tiên để uy h.i.ế.p Thánh thượng, ngay cả quân đội ở Bình An Châu và Liêu Đông cũng có dấu hiệu không tuân lệnh.

Phủ Quốc Công là một khối u ác tính, Thánh thượng đang cần một cái cớ để nhổ tận gốc.

40

Ngày tuyết rơi lất phất, Tiểu công gia mặc chiếc áo tước kim cừu ta đã vá xong, cùng Lão thái quân vào cung.

Nghe nói Thánh thượng ban ân cho Đức Tần nương nương được đoàn tụ người nhà trước các phi tần khác.

Lúc đi, Tiểu công gia cứ nhìn ta lưu luyến:

"Chiếc áo này đột nhiên trở nên đẹp và ấm áp lạ thường. Tổ mẫu, vẫn là người biết dạy dỗ người, nha hoàn của người thật khéo léo, xin người ban nàng cho tôn nhi đi!"

Lão thái quân cười hớn hở, lập tức đồng ý.

Phu nhân sắc mặt tối sầm, cố ý đi chậm lại một chút.

Bà ta sai người gọi ta đến. Vén tấm màn nỉ đỏ lên, hơi nóng cùng ánh mắt lạnh thấu xương của Phu nhân ập vào mặt.

Hai bà t.ử vạm vỡ đá vào khoeo chân ta, đè ta quỳ xuống đất.

Thập Nguyệt bước lên, dẻo mồm dẻo miệng đếm xỉa tội trạng của ta:

Một là bất hiếu, không giáo hóa được muội muội Yến Phượng, suýt làm hỏng thanh danh phủ.

Hai là bất trung, trộm viên Nam Châu trên áo kim cừu của Tiểu công gia, tráo bằng một viên thủy tinh trắng.

Ba là đại bất kính, làm hư hỏng vật ngự tứ.

"Tội này đáng ch·ết!"

Ánh mắt và giọng nói của Thập Nguyệt tràn đầy khoái lạc.

Phu nhân hài lòng gật đầu, gương mặt như Bồ Tát buông lời lạnh lẽo:

"Đồ điêu nô, phạm tội tày đình, vốn nên đ.á.n.h ch·ết không lưu toàn thây. Nhưng phủ ta xưa nay đối đãi hạ nhân nhân từ, không thể vì ngươi mà làm hỏng thanh danh này. Đã vậy, ban cho ngươi một dải lụa trắng, tự kết liễu đi!"

Hai kẻ đó phối hợp ăn ý vô cùng.

Đúng lúc này Bạch Tú Tú xông vào, mang theo một luồng gió tuyết.

Mặt nàng đỏ bừng vì vui mừng:

"Phu nhân, Đức Tần có hỉ rồi! Ngày đại hỉ thế này, người xử trí điêu nô không sợ v·a ch·ạm tiểu quý nhân trong bụng nương nương sao!"

Gần đây Hoàng hậu thường triệu Tú Tú vào cung, tin tức của nàng nhanh nhạy hơn cả phủ Quốc Công.

"Phải rồi, hèn gì Hoàng thượng lại ban ân huệ lớn như vậy cho nương nương đoàn tụ người nhà!"

Phu nhân mừng rỡ khôn xiết.

Đúng như kế hoạch, Tú Tú đã cứu ta thành công.

Phu nhân vội vội vàng vàng khoác thêm áo choàng, gấp rút vào cung.

Thập Nguyệt không cam lòng dậm chân một cái, phân phó bà t.ử canh giữ ta nghiêm ngặt hơn:

"Ngươi đừng đắc ý. Nhân chứng vật chứng đều rành rành ra đó, đại la thần tiên cũng không cứu nổi ngươi đâu. Chính vì Đức Tần nương nương có thai, trong phủ mới càng phải thận trọng lời ăn tiếng nói, nhổ sạch mầm họa. Chờ Phu nhân trở về, ta sẽ lại dâng lời khuyên giải. Ngươi đừng mong nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai."

Ta nhắm mắt lại, không thèm đáp lấy một lời.

Tuyết rơi suốt một ngày, mặt đất phủ một lớp sương mỏng khiến thiên địa trở nên quạnh quẽ.

Xe ngựa của Lão thái quân, Phu nhân và Tiểu công gia giẫm lên tuyết trở về, bánh xe lầy lội, gương mặt ai nấy đều xám xịt như tro tàn.

Phía sau họ là quân mã trùng trùng điệp điệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cẩm Y Vệ, Ngũ Thành Binh Mã Tư cùng sai dịch nha môn phủ doãn như hổ vồ mồi nhào vào cổng phủ.

Những thứ Chu ma ma dùng mạng để lại đã phát huy tác dụng.

Hôm nay có hỉ.

Lương phủ bị xét nhà.

Ánh mặt trời ngày mai ta chắc chắn sẽ thấy, nhưng phủ Quốc Công thì e là không bao giờ thấy nữa.

42

Trong một đêm, gió bấc lạnh thấu xương tủy.

Phủ Quốc Công tan sạch vẻ phú quý, trừ Lão thái quân ra, tất cả mọi người đều bị áp giải vào đại lao chờ thẩm vấn.

Khi Cẩm Y Vệ hộ tống Tú Tú và ta ra khỏi phủ, ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Thạch Đầu, đi lướt qua những người nhà họ Lương đang bị xiềng xích.

Ánh mắt Phu nhân đỏ ngầu như muốn uống m.á.u, chẳng còn chút từ bi Bồ Tát nào nữa:

"Là các ngươi! Ta hối hận vì không sớm trừ khử hai đứa súc sinh các ngươi! Hoàng Oanh Nhi, đặc biệt là ngươi, cái loại mệnh hèn đáng ra phải ch·ết từ lâu rồi!"

Thanh Tú Xuân Đao của Cẩm Y Vệ ra khỏi vỏ.

Ta mượn vỏ đao của hắn, hung hăng vả mạnh vào mặt bà ta:

"Bà mới là kẻ phải đền mạng!"

Trên mặt Thập Nguyệt hằn rõ mấy dấu bàn tay, xanh tím lẫn lộn.

Nàng ta cố chống thân mình quỳ trước mặt Tiểu công gia, trời lạnh, nàng muốn chắn gió cho hắn.

Nhưng hắn lại như kẻ mất hồn, ánh mắt trống rỗng lẩm bẩm:

"Sao có thể... sao có thể chứ... Đây là mơ sao..."

Những chủ t.ử và nô tài còn lại khóc lóc t.h.ả.m thiết trên nền tuyết trắng xóa, chẳng còn đâu cái dáng vẻ hống hách ngang ngược ngày nào.

Danh gia vọng tộc lừng lẫy trăm năm chung quy cũng đến lúc suy tàn.

Ác giả ác báo.

Tuyết rơi đầy trời, phủ trắng mặt đất, thật sạch sẽ biết bao!

43

Khi tội trạng của phủ Quốc Công được chiêu cáo thiên hạ, ta và Tú Tú đã ngồi trên xe ngựa hướng về Liêu Đông.

Trong xe hương thơm ấm áp phả vào cánh mũi.

Ta đọc đi đọc lại bức thư của ca ca.

Thạch Đầu thì đang chơi những hạt thủy tinh lấp lánh.

Tú Tú cầm tờ công báo truyền từ kinh thành, đọc cho mọi người nghe:

"Phủ Quốc Công phạm bảy đại tội, tước bỏ vị trí, tịch thu gia sản, con cháu ba đời không được ứng thi khoa cử. Quốc công phu nhân Vương thị hành hung bóc lột, thao túng kiện tụng, coi rẻ mạng người, hưởng lạc trên xương m.á.u dân lành... Tất cả bị lưu đày ra Liêu Đông. Nhà họ Vương ở Bình An Châu, từ gia chủ đến tiểu tướng, bức dân tạo phản, g·iết dân mạo công, tội ác tày trời, tru di tam tộc."

Lúc này, chắc hẳn bọn họ đã phải đeo gông cùm, mặc áo tù, đi bộ lết từng bước về phía biên thùy Liêu Đông.

Dải lụa trắng vốn chuẩn bị cho ta, cuối cùng lại thắt vào cổ Thập Nguyệt.

Nghe nói để xin cho Tiểu công gia một bầu rượu nóng giữ ấm, nàng ta đã lả lơi cười cợt với nha dịch vài câu, bị hắn ôm ấp sàm sỡ.

Tiểu công gia chỉ buông một chữ:

"Bẩn."

Thập Nguyệt có muôn vàn cái sai, nhưng tâm ý nàng dành cho Lương Ngộ là thật.

Nàng ngậm đắng nuốt cay bưng đến một hồ rượu nóng, nhìn hắn uống sạch không sót một giọt.

"Tiểu công gia, ngài phải sống thật tốt."

Đêm đó, nàng treo cổ trong ngục tối.

Trước khi ch·ết còn lấy tóc che mặt vì sợ làm Tiểu công gia hoảng sợ.

"Cũng là một kẻ đáng thương."

Tú Tú thở dài.

Ta nhớ lại chiếc áo tước kim cừu, viên Nam Châu, Yến Phượng, Phu nhân, Ngô ma ma...

Ký ức như chiếc đèn kéo quân lướt qua.

Thiên đạo tuần hoàn, những kẻ đó đều đã nhận báo ứng.

Chắc hẳn cha mẹ trên trời có linh thiêng đã phù hộ cho ta.

Nước mắt ta lã chã rơi.

Vì thù lớn đã trả, và vì giây phút đoàn tụ đã cận kề.

Ta mở trang sau bức thư của ca ca:

【 Tiểu Hổ T.ử đã đến Liêu Đông. Mong ngày đoàn viên. 】

Chúng ta vốn là những kẻ thân mòn như cỏ rác, chẳng có thành tựu gì lớn lao.

Nhưng chính vì nhỏ bé, vì thấp hèn, nên hành sự mới thêm phần kính cẩn và khiêm nhường.

Chúng ta thấy vạn vật giữa đất trời này đều gần gũi, đáng kính, đáng yêu và đáng trọng.

Người có tình, cỏ rác liền theo gió mà vươn lên, gặp nước mà sinh sôi, mọc thành từng cụm từng chùm, mạnh mẽ đến mức có thể cháy bùng cả đồng hoang.