Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 11



35

Yến Phượng và Thập Nguyệt thực chất chẳng khác gì nhau.

Khi gặp khó khăn, việc đầu tiên muội ấy làm vẫn là kéo ta ra chắn họa.

Quản sự ngoại viện Hồ nhị đã chơi chán Yến Phượng.

Mụ vợ đanh đá của hắn cũng đã tìm tới cửa, gào thét muốn bán "tiểu tiện nhân" này vào mỏ than đen.

Nếu mụ ta làm loạn lên, thanh danh Yến Phượng sẽ quét rác, chắc chắn bị phủ Quốc Công bán tống đi lần nữa.

Hồ nhị nương t.ử mà tìm quan hệ lo lót, chắc chắn sẽ bán muội ấy đến những nơi t.r.a t.ấ.n người đến ch·ết.

Những nơi đó ăn thịt người không nhả xương.

Yến Phượng sợ rồi. Muội ấy vội vàng chạy vào nội viện chặn đường ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Trên gương mặt bôi phấn sặc sỡ là đôi mắt chột dạ không dám nhìn thẳng mặt ta:

"Tỷ tỷ, tỷ theo muội ra nhị môn ngoại viện một chuyến. Ca ca gởi thư về rồi!"

Ta biết, muội ấy muốn ta đi làm kẻ "hồ ly tinh" trong miệng Hồ nhị nương t.ử.

Xét về bề ngoài, ta quả thực "đủ tư cách" hơn muội ấy nhiều.

Yến nhi à, ta đã cho muội hết lần này đến lần khác cơ hội, nhưng muội thật sự là kẻ không t.h.u.ố.c chữa.

"Được, tỷ đi với muội!"

36

Ta để mặc muội ấy kéo tay áo, lảo đảo đi ra ngoại viện.

Cánh cổng lớn khép hờ, qua khe cửa có thể thoáng thấy một phụ nhân vóc dáng mập mạp, tay cầm một thanh đao sáng loáng, đang c.h.ử.i bới om sòm:

"Cái áo khoác đỏ từ đâu ra, giọng điệu lẳng lơ, bên trong còn khâu một cái chữ, nhìn đã biết không phải hạng t.ử tế gì! Đồ đĩ con, cút ra đây cho bà!"

Đó chính là chiếc áo bông đỏ ta tặng cho Yến Phượng.

Ta đẩy cửa bước ra.

Yến Phượng đột nhiên ra sức đẩy ta về phía trước, kêu lớn:

"Tỷ tỷ, sao áo khoác của tỷ lại ở đó? Sao bà ta lại lục lọi đồ của tỷ!"

Giọng nói tràn đầy sự kinh ngạc và vô tội, y hệt như kiếp trước muội ấy nhút nhát đứng ra tố cáo ta trộm viên Nam Châu trên áo kim cừu.

Ánh mắt muội ấy nhìn ta vừa đắc ý vừa thương hại.

Hồ nhị nương t.ử lập tức cầm đao, hùng hổ bước tới:

"Ngươi chính là con điếm nhỏ đó? Khá cho một gương mặt phù dung, hèn gì lão khốn Hồ nhị bị mê hoặc đến lú lẫn, mấy tháng trời không thèm về nhà?"

Mụ ta trừng mắt nhìn ta, nước bọt văng tung tóe:

"Xem lão nương có hủy hoại gương mặt hồ ly này của ngươi không!"

Choảng một tiếng, thanh đao bị ném xuống đất.

Mười ngón tay nhọn hoắt của phụ nhân kia sắp sửa cào vào mặt ta.

Ta nhặt chiếc áo bông đỏ dưới đất lên, lách người né ra sau cửa, vừa đẩy cánh cửa vừa lớn tiếng nói:

"Tẩu t.ử khoan đã! Chiếc áo này không phải của tôi. Tẩu nhìn xem bên trong có thêu một chữ, PHƯỢNG. Muội muội Yến Phượng của tôi, nhũ danh chính là Phượng nhi. Lần này tôi tới là để cảm tạ Hồ quản sự đã chiếu cố muội muội tôi, bọc bạc này là tạ lễ!"

Hồ nhị nương t.ử nhận lấy bạc, giật lấy chiếc áo đỏ xem xét kỹ lưỡng. Bên trong quả nhiên thêu chữ "Phượng".

Còn trên thẻ bài đeo bên hông ta, khắc rõ chữ "Oanh".

Ta từng nói với Yến Phượng chiếc áo này là đồ phân phát chung, bên trong thêu tên ta.

Muội ấy không biết chữ, cứ ngỡ lại có thể bắt ta gánh tội thay.

Yến Phượng đứng xa sau bức bình phong ngoài cửa, lấm lét ló đầu nhìn, muội ấy vẫn chưa nghe rõ ta nói gì.

Hồ nhị nương t.ử nổi trận lôi đình, ba bước dồn thành hai lao lên, một tay túm tóc Yến Phượng, mắng c.h.ử.i xối xả:

"Đồ đĩ muốn ch·ết, dám lừa lão nương! Xem bà có đ.á.n.h ch·ết ngươi không."

Yến Phượng đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết, sau đó cũng ra sức phản kích.

Hai người ôm nhau lăn lộn trên đất, đ.á.n.h tới đ.á.n.h lui.

Đám tiểu nha hoàn xem náo nhiệt ngày càng đông.

Thanh đao kia bị đá đến trước mặt ta.

Thân đao sáng lạnh, lưỡi đao sắc bén.

Trên chuôi đao có khắc một đóa... hoa Bảo Tương.

Toàn bộ m.á.u trong người ta lập tức dồn lên đại não.

Hoa Bảo Tương! Là đóa hoa Bảo Tương đã g·iết cả nhà ta! Thanh đao này... y hệt thanh đao mà Hổ T.ử đã rút ra năm xưa!

37

Yến Phượng ch·ết rồi.

Muội ấy bị bỏ vào bao tải, một gậy định giang sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồ nhị nương t.ử là kẻ mồm mép, trận đ.á.n.h đó khiến cả viện ai cũng biết Yến Phượng thích quyến rũ đàn ông.

Ta lại thêm dầu vào lửa, Phu nhân cũng nghe loáng thoáng được một tai.

Bà ta không muốn quản những chuyện bẩn thỉu này, cũng chẳng buồn phân biệt thị phi, trực tiếp ra lệnh "xử lý".

Trong cung Đức Tần nương nương dạo này không được như ý, các phi tần khác đang rình rập bắt lỗi phủ Quốc Công.

Chuyện của Yến Phượng rất dễ làm tổn hại đến chữ "Đức" của nương nương.

Hạ nhân trong phủ vô đức, thì chủ t.ử cô nương làm sao có đức hạnh cho được?

Thanh đao đó được ta nhặt về. Bạch Tú Tú kiến thức rộng rãi, nàng nói đây chính là huy hiệu gia tộc của Phu nhân.

Phu nhân họ Vương, Vương thị là đại tộc trăm năm ở Bình An Châu, hiện tại đại quân trấn giữ lương thực chính là do nhà bà ta chưởng quản.

Cách đây một thời gian, con cháu Vương gia khi tuần tra đã phát hiện một đám sơn tặc trong thôn, sau vài trận huyết chiến đã tiêu diệt sạch sẽ.

Tiểu tướng Vương gia nhờ lập công mà thăng chức một bậc.

Bạch Tú Tú cười lạnh:

"G·iết dân lành mạo nhận công lao, phú quý của Vương gia đều từ đó mà ra. Tháng trước, tiểu tướng đó còn đến thỉnh an Phu nhân, nói là đa tạ Phu nhân đã ban cho hắn trận phú quý này. Bình An Châu mấy chục năm không thấy thổ phỉ, gần đây lại liên tục xuất hiện cái gọi là phỉ loạn. Tiểu tướng này liên tiếp lập công đều đến cảm tạ Phu nhân. Theo ta thấy, rõ ràng là tiền nặng lãi của Phu nhân bức dân chúng bất mãn, bà ta liền phái quân Vương gia đi đồ thôn, vừa diệt trừ tai họa cho mình, vừa đem lại chiến công cho nhà mẹ đẻ."

Khá cho một Phu nhân khẩu Phật tâm xà! Khá cho một Vương gia chiến công hiển hách!

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đầu óc như có một sợi dây vừa đứt đoạn, hận ý ngút trời bao trùm lấy tâm trí.

Hoa Bảo Tương ngụ ý hạnh phúc mỹ mãn, thánh khiết đoan trang, vậy mà đóa hoa này lại thấm đẫm m.á.u người thân của ta.

Kẻ thù ngay trước mắt, vậy mà ta lại mờ mịt không hay biết.

Cha mẹ... hài nhi bất hiếu!

38

Sau khi vào thu, ta không còn thấy Chu ma ma nữa.

Bà biến mất đột ngột như sương sớm mùa thu, ngay cả lời từ biệt cũng không có.

Bây giờ nhớ lại lời bà dặn Thạch Đầu phải nghe lời ta, hóa ra chính là một lời ký thác con trẻ.

Ta hầu hạ bên cạnh Lão thái quân.

Phu nhân đến thỉnh an, khóe môi bà ta nhếch lên nụ cười nhạt, chuỗi hạt Phật trong tay xoay chuyển đều đặn, nhìn như một vị Bồ Tát hiền từ.

Bà ta nói đã phái Chu ma ma đi trông coi nhà cũ ở Bình An Châu:

"Bà ấy theo ta từ lâu, cũng đến lúc phải hưởng chút phúc rồi."

Cả nhà Chu ma ma, trừ Thạch Đầu, đều đã biến mất không dấu vết.

Nhà cửa trống không, y hệt như nhà ta năm xưa.

Cái "phúc khí" này cho bà, bà có muốn nhận không?

Nợ mới hận cũ trào dâng, đôi tay ta siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

Lão thái quân về phòng nghỉ ngơi, Phu nhân như vô tình nhắc nhở ta:

"Tránh xa Tiểu công gia ra, đừng nghĩ đến chuyện lạt mềm buộc c.h.ặ.t, dùng mèo dẫn người. Nếu không, Yến Phượng chính là kết cục của ngươi."

Cái miệng của Thập Nguyệt thật là nhanh quá đi...

Về phòng, Thạch Đầu đang chơi cửu liên hoàn.

Sống mũi ta cay cay, xoa đầu nó hỏi:

"Bà nội ngươi..."

Nó cúi đầu, hàng mi như cánh bướm che khuất nỗi buồn trong đôi mắt nhỏ:

"Bà nói sau này không thể thường xuyên đến thăm con, dặn con phải nghe lời tỷ tỷ. Bà bảo nếu tỷ hỏi thì đưa hộp hạt thủy tinh này cho tỷ chơi cùng con."

Thời đó, hạt thủy tinh là món đồ chơi xa xỉ của trẻ con.

Chu ma ma từng cắt xén ba tháng tiền tiêu vặt của ta để mua cho Thạch Đầu một hộp lớn.

Nay lâm vào đường cùng, bà không còn ai để cầu xin, chỉ có thể phó thác Thạch Đầu cho ta.

Hộp làm bằng gỗ trắc đỏ, cầm rất nặng tay.

Ta đổ hạt châu ra, có mấy viên kẹt cứng dưới đáy.

Dùng sức cạy lên, bên dưới lộ ra một ngăn bí mật, trong đó dán một tờ giấy.

Trên đó ghi đầy tội trạng cho vay nặng lãi của Phu nhân, còn có bằng chứng bà ta tư thông với nội quan, giúp Đức Tần nương nương hãm hại các phi tần khác.

Đây chính là đường lui mà Chu ma ma để lại.

Thạch Đầu dường như dự cảm được điều ta sắp nói, nó không khóc, chỉ là không còn cười nữa:

"Bà nói lúc tỷ mới vào phủ, nói là người thôn Hoàng Gia, lại hỏi về hoa Bảo Tương, bà đã biết lai lịch của tỷ rồi. Bà không nói cho ai biết cả. Tỷ tỷ... bà nội không phải người xấu."

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy nó.

Phủ Quốc Công có kẻ xấu, chuyên gieo rắc huyết hải thâm thù, thì tờ giấy mỏng manh này chính là v.ũ k.h.í sắc bén đưa kẻ xấu xuống địa ngục.

Ca ca gởi thư nói rằng Bạch tiểu thư có thể tin cậy.

Ta chép lại một bản, giao cho Bạch Tú Tú.