Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 2



6.

Ta muốn mang Yến Phượng theo còn có một nguyên nhân khác.

Ta và muội ấy từ nhỏ sống ở Hoàng gia thôn.

Tổ phụ là thôn trưởng, gia cảnh khá giả.

Cha ta là thợ săn giỏi nhất thôn, nương là con gái thầy đồ, chỉ có ta và ca ca nên rất mực yêu thương.

Ca ca năm mười lăm tuổi đi lính, từ đó bặt vô âm tín.

Yến Phượng là con gái chú hai.

Người già thường quý con út, cháu đích tôn.

Tổ phụ tổ mẫu thương nhất là chú hai, nên cũng yêu lây sang Yến Phượng.

Nương mua cho ta hoa nhung, trâm bạc hay ca ca làm cho ta rối gỗ, Yến Phượng thấy đều muốn có.

Chú hai không làm lụng, không có tiền mua, thế là Yến Phượng làm nũng, khóc nháo.

Tổ phụ tổ mẫu sẽ ép ta phải đưa đồ cho muội ấy.

Ta khóc, tổ mẫu liền nhéo một miếng thịt trên tay ta, c.h.ử.i bới:

"Nhà lão đại sao lại nuôi ra cái loại quỷ khóc nhè này. Muội muội ngươi cái gì cũng không có, làm tỷ tỷ mà không biết thương em, còn mặt mũi nào tranh giành?"

Bà đẩy ta ra ngoài, khóa cửa lớn lại.

Lúc đó ta mới bốn năm tuổi, khóc đến mê sảng, suýt nữa bị mẹ mìn bắt đi.

Từ đó, cha mẹ không cho ta sang sân của ông bà nữa, ta cũng dần xa lánh Yến Phượng.

Năm nay mất mùa, trong nhà dần cạn gạo.

Ta đeo giỏ lên núi hái quả du để chưng cơm cho cha mẹ đỡ vất vả.

Đang đi giữa sườn núi, Hổ T.ử cùng thôn chạy đến gọi ta:

"Oanh Nhi, ca ca của cậu có thư về này! Nghe nói huynh ấy làm quan quản trăm người, oai phong lắm, tớ cũng muốn đi làm đại tướng quân!"

Ba năm, lần đầu tiên có tin tức của ca ca.

Ta vui mừng khôn xiết, định chạy về thì Hổ T.ử vô ý ngã vào bẫy thỏ.

Núi sâu rừng rậm, trời sắp tối, ta phải ở lại cứu cậu ấy.

Chính vì sự chậm trễ này mà khi xuống núi, mọi thứ đã thay đổi.

Thôn nhỏ bị lửa thiêu rụi, xác dân làng nằm la liệt.

Tiếng da thịt bị đốt cháy "xèo xèo" như nhát d.a.o cắt vào tim ta.

Ta gào khóc gọi cha mẹ.

Nhà ta cũng cháy, cha mẹ bị trúng tên, nằm dưới xà ngang trong biển lửa, không còn động đậy.

Ta định lao vào cứu thì Hổ T.ử giữ c.h.ặ.t ta lại.

Cha mẹ cậu ấy cũng c.h.ế.t ngay đầu thôn bằng một đao xuyên tim.

Hổ T.ử rút thanh đao ra, trên thân đao có khắc hoa văn "Bảo Tương Hoa" rất tinh xảo.

Đây không phải là giặc cỏ thông thường, mà là kẻ có lai lịch.

Hổ T.ử nghiến răng:

"Oanh Nhi đừng đi! Tớ sẽ đi tìm đại ca cậu, tớ sẽ tòng quân để báo thù!"

Ta khóc đến kiệt sức, khắc ghi cảnh tượng này vào tim.

"Tại sao lại gi·ết cả nhà ta? Ta phải báo thù!"

Lúc đó, Yến Phượng chui ra từ lu nước trong sân, nhào vào lòng ta khóc lóc:

"Tỷ tỷ, ông bà, cha mẹ đều c.h.ế.t cả rồi... Phượng nhi chỉ còn có tỷ thôi. Họ nhét muội vào lu nước bảo muội chờ tỷ cùng trốn..."

Ta ôm c.h.ặ.t lấy muội ấy, nghĩ rằng chúng ta phải nương tựa vào nhau.

Nhưng Hổ T.ử hỏi về bức thư của ca ca, Yến Phượng lại lúng túng nói không biết gì cả.

Thực tế, muội ấy đã giấu bức thư đi, còn trộm luôn tín vật ca ca gửi cho ta một miếng ngọc bội.

Muội ấy khăng khăng đó là đồ gia truyền của tổ mẫu.

Đồ gia truyền gì mà lại khắc chữ "Oanh"?

Lúc ta sinh ra, có con chim hoàng oanh hót ngoài cửa, nên nương đặt tên ta là Oanh Nhi.

Yến Phượng không biết chữ nên không biết bí mật này.

Ta mang muội ấy vào phủ Quốc Công, cũng là để tìm hành tung của ca ca và lấy lại những gì thuộc về mình.

7.

Ngoài ta và Yến Phượng, Chu ma ma còn mua thêm một cô gái mặt trái xoan tên Nguyệt Nhung, vốn là tiểu thư nhà quan sa cơ.

Nguyệt Nhung xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ít khi trò chuyện với chúng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc hoàng hôn, Chu ma ma dẫn ba chúng ta bước vào phủ Quốc Công.

"Này đám nha đầu kia, phủ Quốc Công chúng ta coi trọng nhất là quy củ.

Các ngươi tuy chỉ là nha hoàn thô sử, nhưng nếu học tốt quy củ thì không lo không có tiền đồ.

Tương lai thăng lên tam đẳng, nhị đẳng rồi nhất đẳng, nếu có phúc phận được đến hầu hạ Lão thái quân, Phu nhân, Tiểu công gia hay các tiểu thư thì đều có hy vọng cả.

Hãy cố mà làm!

Nhìn Lộng Tình bên cạnh Lão thái quân, hay Thập Nguyệt bên cạnh Tiểu công gia mà xem, họ cũng đều từ tiểu nha hoàn như các ngươi mà thăng lên đấy thôi.

Bây giờ họ chẳng khác nào nửa tiểu thư trong phủ, luận về thân phận còn tôn quý hơn cả các bà chủ nhà bình dân bên ngoài.

Ba người chúng ta mỗi người nhận một việc.

Ta phụ trách nhóm lửa dưới bếp.

Muội muội phụ trách quét dọn trong sân.

Nguyệt Nhung có dung mạo đẹp nhất nên được giao việc đưa đồ vào nội viện.

Yến Phượng có chút ghen tị:

"Bày đặt cái thói tiểu thư quan gia gì chứ, cùng là kiếp nô tỳ cả thôi! Chẳng phải chỉ là vào nội viện thôi sao, ta cũng vào được."

Các ma ma đi mua người khác cũng đưa về một đám tiểu nha hoàn, đều là giá một hai bạc một đứa.

Lúc này ta mới hiểu ra, thì ra Chu ma ma đã ăn chặn mất một nửa số tiền.

Bà ta có chút chột dạ nên đưa thêm cho ba người chúng ta một đống quần áo chăn nệm, đều là đồ mới tinh, dày dặn và ấm áp hơn của những người khác.

Bà ấy cũng coi như là người có chút lương tâm hiếm hoi, không vì nắm giữ sinh t.ử của kẻ khác mà dẫm đạp tùy ý, trong lòng vẫn còn chút áy náy.

Trong số những cô gái mới đến, có một người tướng mạo cực kỳ xuất chúng, vóc người cao gầy, đôi mắt linh động, nhìn qua chẳng khác nào tiên phi trong tranh.

Các ma ma đều đ.á.n.h giá cao nàng ta, nói tương lai nàng ta chắc chắn sẽ làm di nương.

Nàng ta và Nguyệt Nhung đều được phái vào nội viện.

Thế nhưng, chúng ta còn chưa kịp biết tên nàng ta thì nàng ta đã biến mất khỏi cõi đời này.

Nguyệt Nhung hất cằm kiêu ngạo kể lại:

"Tỷ tỷ Thập Nguyệt bảo nàng ta đi bưng mâm, nàng ta vụng về thế nào lại làm vỡ viên ngọc như ý ngự tứ. Một đứa nô tỳ hạ tiện, có mười mạng, trăm mạng cũng không đáng giá bằng một viên ngọc như ý ấy đâu."

Nguyệt Nhung có lẽ đã quên mất rằng mình không còn là thiên kim tiểu thư nữa.

Nàng ta giờ cũng chỉ là một thân phận hạ tiện, một phần mười cái mạng cũng chẳng đáng giá.

8

Nhóm lửa dưới bếp là việc khổ sai, ngày nào mặt mũi cũng đen nhẻm.

Người khác ghét bỏ, nhưng ta lại rất thích.

Có lớp nhọ nồi này, ta không cần phải vất vả ép nước vỏ lựu bôi mặt nữa.

Từ nhỏ da ta đã trắng, dưới ánh mặt trời có thể thấy rõ những mạch m.á.u nhỏ li ti, lại thêm đôi mắt đen láy lanh lợi.

Nương ta từng nói, con gái sinh ra quá xinh đẹp mà không có chỗ dựa thì khó mà giữ mình.

Ta từ sớm đã ý thức được vẻ đẹp của bản thân.

Ở ngoại viện này người hầu lẫn lộn, ngoài các ma ma và tiểu nha hoàn còn có thị vệ, gã sai vặt, quản sự và đám thân thích của các ông chủ.

Đàn ông đi đến đâu là ở đó vang lên những lời trêu ghẹo cợt nhả.

Nguyệt Nhung vốn có sẵn nhan sắc, tiền tiêu vặt đều dùng để mua phấn sáp, b.út than, ngày nào cũng kẻ lông mày tô điểm mắt, được coi là bông hoa duy nhất ở ngoại viện.

Đám đàn ông nhìn nàng ta bằng ánh mắt không mấy đứng đắn.

Ta từng lặng lẽ nhắc nhở nàng ta, nhưng nàng ta chỉ liếc xéo ta một cái:

"Nha đầu thôn quê đúng là không biết hưởng thụ. Lúc nhà ta còn hiển hách, mấy thứ này có là gì. Ngươi còn chẳng đại khí bằng một góc muội muội ngươi."

Thời thế nay đã khác xưa, nàng ta rõ ràng vẫn chưa nhận thức được thân phận hiện tại của mình.

Yến Phượng thì hí hửng nghịch ngợm phấn sáp, tô vẽ mặt mũi như đ.í.t khỉ, hai bên má hồng rực lên.

"Tỷ tỷ, người ta nói nữ đại mười tám biến, sao tỷ càng lớn càng đen và xấu đi thế, thôi thì cũng đừng ghen tị với tỷ tỷ Nguyệt Nhung nhé."

Ta không khuyên bảo muội ấy như kiếp trước nữa.

Nghe xong chỉ mỉm cười, khép cửa lại rồi rời đi.

Làm xong việc bếp núc, hằng ngày ta chủ động đến chỗ quản sự Triệu ma ma để giúp đỡ.

Bà ta tuổi già mắt kém, không nhìn rõ chữ trên các thẻ bài đối chiếu.

Ta liền giúp bà ấy đọc từng mục một, việc quan trọng thì chép lại thành chữ lớn để bà ấy dễ đọc.

Bà ta không phải là người dễ đối phó, vừa tham tài lại vừa nát rượu, lại có một đứa con trai lêu lổng t.ửu sắc đủ cả.

Đứa con này cũng sống ở ngoại viện.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn uống rượu say khướt, lúc đang đi tiểu bên chân tường thì thoáng thấy hai bóng hình uyển chuyển như rắn nước đang đi tới.

Đó chính là Nguyệt Nhung và Yến Phượng.