Trân Châu Máu: Mạng Này Ta Đòi Lại

Chương 3



9

Kiếp trước, ta khuyên ngăn Yến Phượng từ sớm nên chỉ có mình Nguyệt Nhung gặp phải tên sâu rượu này.

Kiếp này, ta khoanh tay đứng nhìn.

Tên sâu rượu lao tới ôm chầm lấy cả Yến Phượng và Nguyệt Nhung:

"Tiểu mỹ nhân, để gia hôn một cái nào."

Triệu ma ma đi tuần đêm chưa về.

Ta ngồi trong phòng bà ta, vừa xem sổ sách vừa khóa c.h.ặ.t cửa lại.

Kẻ say rượu làm chuyện đồi bại nhất định sẽ chọn phòng ngủ của mẹ hắn để lẩn trốn cho an toàn.

Bên ngoài có tiếng ồn ào và la hét.

Một lúc sau thì im bặt.

Ta nhìn qua khe cửa sổ, thấy Yến Phượng dùng gạch đập ngất tên sâu rượu, người run cầm cập định bỏ chạy.

Nguyệt Nhung nắm c.h.ặ.t t.a.y áo muội ấy, mặt đầy hoảng hốt:

"Ngươi đ.á.n.h ch·ết hắn rồi? Nếu trong phủ tra ra, ta không liên can đâu đấy."

Yến Phượng trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hãi.

Muội ấy lặng lẽ nhặt viên gạch lên, đập thẳng vào đầu Nguyệt Nhung một cách nhanh, mạnh và chuẩn xác.

Nguyệt Nhung ngay lập tức ngất lịm.

Yến Phượng xé loạn vạt áo nàng ta, để lộ ra chiếc yếm màu hồng đào, rồi đặt viên gạch vào tay nàng ta.

"Đừng trách ta nhẫn tâm, chẳng phải tại ngươi suốt ngày làm bộ làm tịch quyến rũ người nên mới dẫn cái loại ruồi bọ thối tha này tới sao? Lại còn muốn ta gánh tội thay à, phi!"

Tên sâu rượu và Nguyệt Nhung nằm trong vũng m.á.u, dây thắt lưng quấn quýt lấy nhau, chẳng phân biệt được là m.á.u của ai.

Yến Phượng lén lút men theo chân tường chạy trốn.

10

Ngày hôm sau, Nguyệt Nhung biến mất.

Mạng của nha hoàn thô sử như cỏ rác, ch·ết hay bị bán đi cũng giống như ném đá xuống mặt nước, chẳng gợn chút sóng tăm hơi.

Ngay cả Yến Phượng, kẻ tự tay ra tay, cũng mang bộ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì.

Kiếp trước Nguyệt Nhung bị tên sâu rượu ngộ sát mà ch·ết, kiếp này không c.h.ế.t nhưng kết cục e là cũng chẳng khá hơn.

Hai nha hoàn xinh đẹp nhất ngoại viện đã biến mất nhanh nhất.

Ta nhất thời rùng mình, hành sự càng thêm cẩn trọng.

Người biến mất cùng với Nguyệt Nhung còn có Triệu ma ma.

Con trai bà ta làm chuyện hoang đường bị chủ t.ử phát hiện, cả nhà bị tống đi trang điền.

Quản sự ngoại viện mới được thay thế chính là Chu ma ma.

Khi lật xem sổ sách, thấy một xấp giấy chép chữ lớn rất thanh tú trang trọng, bà ấy liền nghĩ ngay đến ta.

"Quả nhiên là đứa trẻ ngoan như ngươi."

Ta được đề bạt lên làm nha hoàn tam đẳng, chuyên giúp bà ấy xem sổ sách.

Vì không còn bôi nước vỏ lựu nữa, làn da ta dần trở nên trắng trẻo mịn màng, nên kiêm luôn việc của Nguyệt Nhung là đưa đồ vào nội viện.

Muội muội Yến Phượng vẫn là nha hoàn thô sử, phụ trách quét dọn.

Muội ấy ngày nào cũng gian lận, lúc thì lười biếng lúc thì đi vệ sinh.

Không có ta làm thay, cái sân lúc nào cũng lộn xộn.

Yến Phượng vốn có chút mưu mẹo, nên chẳng bao lâu sau muội ấy đã bấu víu được vào ma ma quản sự bếp lớn ở ngoại viện.

Muội ấy nhận bà ta làm mẹ nuôi, hứa mỗi tháng nộp lại một nửa tiền tiêu vặt.

Giống như kiếp trước, muội ấy cũng leo lên được vị trí nha hoàn tam đẳng.

Chỉ là con đường này xa mới gọi là thuận lợi.

Hiện giờ, muội ấy vẫn chưa chạm được vào ngưỡng cửa nội viện.

11

Khi thay bộ áo giáp màu xanh lơ và váy màu trà của nha hoàn tam đẳng, lòng ta chợt bàng hoàng.

Cảm giác như những trận đòn roi kiếp trước vẫn còn đang giáng xuống thân mình.

Đau.

Đau tận da thịt, đau thấu xương tủy.

Cứ như chiếc b.úa nhỏ của Trịnh đại nương đang gõ vỡ từng đốt xương ta vậy.

Chính là bộ quần áo này, ta đã mặc nó đi vào con đường hoàng tuyền.

Yến Phượng thì chẳng hay biết gì.

Muội ấy cướp lấy chiếc gương, xoay tới xoay lui ngắm nghía kiểu tóc b.úi hai bên của mình.

"Tỷ tỷ, muội phải vội sang bếp lớn đây, tỷ giúp muội dọn đồ nhé, ngày mai chúng ta dời sang phòng của nha hoàn tam đẳng rồi. Nhớ đổ luôn cái bô cho muội nhé!"

Nói rồi muội ấy chạy biến đi.

Ta khóa trái cửa lại.

Nhân cơ hội này, ta bắt đầu tìm kiếm bức thư của ca ca và miếng ngọc bội.

Trên giường nệm không có.

Trong rương không có.

Trong hộp gương lược cũng không.

Tìm khắp lượt, chẳng thấy gì.

Ta không tin Yến Phượng lại vứt miếng ngọc bội đi.

Miếng ngọc đó trắng muốt như tuyết, nước ngọc lại đẹp, nhìn là biết có giá trị, Yến Phượng sẽ không nỡ vứt.

Muội ấy nhất định đã giấu nó ở đâu đó.

12

Trở thành nha hoàn tam đẳng, tiền tiêu vặt tăng lên một lượng bạc.

Yến Phượng mỗi tháng nộp cho mẹ nuôi một nửa, nửa còn lại muội ấy dùng hết vào son phấn và trang sức rẻ tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy tháng trôi qua muội ấy chẳng để dành được đồng nào.

Nhìn túi tiền căng phồng của ta, Yến Phượng bắt đầu nảy sinh ý đồ xấu.

"Tỷ tỷ, muội bị cảm lạnh rồi, đầu đau quá. Mẹ nuôi nói trong phủ không có lệ mời đại phu cho nha hoàn tam đẳng, phải tự mua t.h.u.ố.c. Bà ấy sẵn lòng giúp muội nhưng t.h.u.ố.c đắt lắm, đưa vào phủ còn phải hối lộ lính canh cửa nữa... Bà ấy cần năm lượng bạc..."

Ta không nói gì, nét mặt tỏ vẻ khó xử. Yến Phượng bắt đầu rơi lệ:

"Thôi thì ch·ết đi cho xong, cái mạng này vốn nên bỏ lại ở trong thôn rồi... Ông bà ơi mở mắt mà nhìn, cháu gái sắp xuống dưới đó với mọi người đây..."

Ta thở dài, giả vờ lau nước mắt:

"Tỷ chỉ có ba lượng thôi..."

Yến Phượng vội vàng giật lấy túi tiền:

"Ba lượng cũng đủ rồi."

Ba lượng này là tiền thưởng mới tinh, trắng như tuyết mà đại nha hoàn Lộng Tình bên cạnh Lão thái quân đã ban cho ta khi ta vào nội viện đưa thẻ bài.

Ngoại trừ các quản sự ma ma có chút danh tiếng, ở ngoại viện chưa ai nhận được loại bạc này.

Hôm sau, khi đang làm việc bên cạnh Chu ma ma, bà ấy nói trong phủ sắp tổ chức yến tiệc, thiếu người nên định chọn vài nha hoàn ở ngoại viện vào bưng trà rót nước.

Yến Phượng lập tức giơ tay:

"Nô tỳ nguyện ý đi!"

Ta nhẹ nhàng ghé tai Chu ma ma nói vài câu, báo rằng Yến Phượng đang bệnh, tối qua vừa tốn ba lượng bạc để mua t.h.u.ố.c uống.

Thuốc gì mà quý giá thế, phải tốn tận ba lượng bạc?

Một đứa nha hoàn thô sử, đào đâu ra cái thứ "bệnh nhà giàu" ấy?

Chu ma ma nhíu mày.

Đang bệnh mà còn đòi đi góp vui, ngộ nhỡ lây bệnh cho quý nhân thì cả cái sân này đều bị liên lụy, đúng là đồ không biết nặng nhẹ.

Yến Phượng bị loại, nổi trận lôi đình tìm ta:

"Hoàng Oanh Nhi, có phải ngươi đã khua môi múa mép gì không?"

Ta kéo muội ấy ra sau gốc cây, bảo rằng:

"Ngô ma ma ở nội viện là người của Phu nhân mang theo từ nhà mẹ đẻ, ngày mai bà ấy sẽ tới tuyển người trực tiếp hầu hạ chỗ Phu nhân. Chẳng lẽ cái đó không tốt hơn việc bưng trà rót nước sao?"

Cái miệng đang trễ xuống của Yến Phượng lập tức vểnh lên, muội ấy ôm cánh tay ta lắc tới lắc lui, cười nịnh nọt:

"Tỷ tỷ, vẫn là tỷ tốt với muội nhất."

Ngô ma ma, biệt danh là "Ngô Ba Lượng".

Bà ta nhận hối lộ ít nhất phải là ba lượng bạc.

Việc có thành hay không, còn phải xem Yến Phượng có "biết điều" hay không.

13

Khi những bông tuyết đầu mùa rơi xuống, ta cuối cùng cũng gặp được vị chủ t.ử đầu tiên của phủ Quốc Công, Phu nhân.

Phu nhân hiền từ, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ t.ử đàn.

Ta đi theo Chu ma ma vào báo cáo thu chi của ngoại viện trong một năm qua.

Những năm trước quản sự thường báo cáo mập mờ, năm nay ta cố ý liệt kê chi tiết mọi khoản phí tổn ra giấy.

Chu ma ma đọc một bản, trình cho Phu nhân xem một bản.

Mỗi mục đều ghi rõ ngày tháng năm, việc gì, tốn bao nhiêu, chênh lệch thế nào.

Sổ sách còn được bọc một lớp giấy dầu để tránh tuyết làm ướt.

Phu nhân rất hài lòng.

Ngô ma ma đứng sau bức màn, nhìn ta với ánh mắt sáng rực.

Rời khỏi chính phòng, Chu ma ma phải sang chỗ Lão thái thái báo cáo nên bảo ta tự về.

Ta vòng lại tìm Ngô ma ma.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Bà ta quả nhiên đang đợi ta dưới hành lang.

"Nha đầu ngoan, ma ma có hai quyển sổ sách, ngươi xem giúp ta chỗ nào không khớp được không?"

Bà ta có một đứa con trai phá gia chi t.ử, cầm kỳ thi họa không biết nhưng c.ờ b.ạ.c rượu chè thì thông thạo đủ đường.

Nếu không phải vậy, bà lão ma ma này cũng chẳng đến mức phải nhận hối lộ của tiểu nha hoàn và tham ô tiền riêng của Phu nhân.

Hai quyển sổ này, một thật một giả.

Kiếp trước trước khi ta ch·ết, việc của Ngô ma ma bị Phu nhân phát hiện, cả nhà bà ta ch·ết rất t.h.ả.m.

Những tiểu nha hoàn đi cửa sau của bà ta cũng chẳng ai có kết cục tốt.

Ta liên tục xua tay, ra vẻ sợ hãi nói:

"Ma ma, người tìm đến con là coi trọng con, con không nên từ chối. Chỉ là những thứ này con cũng không rành lắm, toàn là nhờ muội t.ử Yến Phượng của con chỉ bảo, muội ấy cực kỳ thông tuệ, có điều tính tình thật thà, không thích phô trương trước mặt người khác."

"Thật thà, không thích phô trương" nghĩa là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Giống như một cái bóng, dù có biến mất cũng chẳng ai quan tâm.

Ngô ma ma nhẩm đi nhẩm lại lời ta, ánh mắt dần hiện lên tia tính toán, thái độ với ta cũng trở nên lạnh nhạt:

"Ngươi đi đi. Đừng có nói với ai, nếu không, kéo cắt lưỡi trong phủ này không thiếu đâu."

Bà ta không phải hạng người lương thiện, Yến Phượng cũng chẳng phải kẻ hiền lành.

Hai kẻ này c.ắ.n xé lẫn nhau là tốt nhất, mong sao có thể lôi ra được tung tích của miếng ngọc bội kia.

14

Ngô ma ma nghênh ngang đến ngoại viện tuyển người.

Yến Phượng thể hiện rất tự nhiên và phóng khoáng.

Ta nhân cơ hội khen thêm một câu:

"Đây chính là muội muội thông tuệ thật thà của con đấy ạ."

Ngô ma ma rất hài lòng, bảo Yến Phượng đi theo bà ta vào nội viện uống trà táo đỏ.

Thật là nở mày nở mặt, thật là được coi trọng biết bao!

Yến Phượng khích động đến đỏ cả mặt.

Đôi tay muội ấy không biết đặt vào đâu, lúc thì sờ mặt, lúc thì vuốt đầu, lại còn nhéo ta một cái, hỏi ta có đau không, hỏi ta xem đây có phải là sự thật không.

Yến Phượng quên tiệt cả lễ nghi quy củ, khom lưng uốn gối, bám lấy Ngô ma ma như con ch.ó nhỏ, không quên lén lút đưa ra túi tiền chứa ba lượng bạc kia. Hai người nhìn nhau vô cùng thân thiết.

Chu ma ma đứng bên cạnh nhìn mà cảm thấy tiếc thay cho ta.