Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Hồi lâu sau mới thu lại tầm mắt.
Sau phen này, công chúa phát hiện đám công t.ử quý nữ chung quanh đều có ý kiến với nàng ta.
Không tiện tiếp tục gây khó dễ cho ta nữa.
Từ Triệt vỗ nhẹ mu bàn tay ta, dịu giọng nói:
"Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để ai bắt nạt nàng nữa."
Ta không nói gì, lặng lẽ rút tay về.
Ánh mắt lướt qua hắn, dừng trên mảnh sứ vỡ dưới đất kia.
Đột nhiên phản ứng lại.
Không ổn, trong rượu có t.h.u.ố.c!
Ta tìm cớ đi thay y phục rồi rời tiệc.
Men theo hướng Yến tiểu hầu gia rời đi mà tìm.
Nhưng hắn đi quá nhanh, ta đã không còn nhìn thấy bóng dáng hắn.
Đành tiện tay kéo một cung nữ lại hỏi:
"Ngươi có thấy Yến tiểu hầu gia đi hướng nào không?"
Cung nữ cúi người hành lễ với ta.
"Nô tỳ biết, tiểu thư đi theo nô tỳ."
Trong lòng ta có nghi hoặc, nhưng vẫn đi theo nàng.
Đường trong cung quanh co khúc khuỷu, cung nữ xách đèn l.ồ.ng đi phía trước, ta nhìn không rõ.
Mãi đến lúc nàng dừng lại.
Ta mới phát hiện mình đã đến thiên điện nơi Tây Hạ vương t.ử nghỉ chân.
Kiếp trước, sau khi say rượu, chính Từ Triệt đã dìu ta tới đây.
Cung nữ quay đầu, mỉm cười với ta.
"Thẩm tiểu thư, Yến tiểu hầu gia đang chờ người ở bên trong."
Ta muốn chạy.
Nàng đã kéo tay ta định lôi vào trong.
Trong lúc giằng co, cung nữ trước mặt đột nhiên ngã thẳng xuống đất.
Ta nhìn về phía sau nàng.
Yến Ô Đề mặt đỏ bừng, tinh thần có phần hoảng hốt.
Sau khi đ.á.n.h ngất cung nữ bằng một cú c.h.é.m tay, lúc này hắn đứng cũng không vững.
Ta vội vàng đỡ lấy hắn.
Lại cảm thấy toàn thân hắn nóng như sắt nung, bỏng đến kinh người.
Hắn tựa cằm lên vai ta, nghiến răng nói:
"Mau đi đi."
Kiếp trước ta từng nếm qua sự đáng sợ của loại xuân d.ư.ợ.c này.
Sao có thể không biết hắn của hiện giờ sắp không kiểm soát nổi bản thân.
Nhưng ta không thể đi.
Nếu không giải độc ngay lúc này, ngày mai hắn nhất định sẽ bạo bệnh mà c.h.ế.t.
Ta tìm một căn phòng trống trong hành cung.
Kéo Yến Ô Đề vào.
Cùng hắn lên giường.
Nhìn thấy mồ hôi thấm ướt y phục hắn, vậy mà hắn chỉ nhìn ta, không hề động đậy.
Ta c.ắ.n răng, đưa tay tháo dây áo nơi eo hắn.
Hắn đột nhiên giữ lấy tay ta, yết hầu trên cổ lăn nhẹ.
Đuôi mắt long lanh ánh nước.
"Y phục này mà cởi ra, bản hầu sẽ không thể kiểm soát được nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Động tác trên tay ta không dừng lại.
Lột đi hơn nửa y phục trên người hắn.
Lộ ra l.ồ.ng n.g.ự.c trắng nõn.
Dù đã quyết tâm cứu hắn, nhưng nhìn cảnh ấy, ta vẫn không nhịn được đỏ mặt.
Người đối diện lại đột nhiên đè ta xuống dưới thân.
"Nếu chiếm thân thể của ta rồi thì phải chịu trách nhiệm, Thẩm tiểu nương t.ử đã nghĩ kỹ chưa?"
Tên này!
Rõ ràng ta đang cứu hắn.
Không đòi hắn báo đáp ân cứu mạng thì thôi, sao lại còn ra vẻ như ta muốn chiếm tiện nghi của hắn vậy?
May mà lúc này cả người hắn mềm nhũn, ta vừa dùng sức, vị trí của hai người đã đảo ngược.
Ta nằm trên người hắn, bàn tay chậm rãi vuốt từ mặt hắn xuống phía dưới.
Một đêm trôi qua.
Trên giường hỗn loạn vô cùng, y phục rơi đầy đất.
Cho đến khi bên ngoài căn phòng cạnh vách truyền đến tiếng ồn ào.
Ta chợt tỉnh giấc.
Kiếp trước, đúng lúc này công chúa dẫn người đến bắt gian.
Trong lòng ta căng thẳng, vừa hé miệng định nói, đã bị Yến Ô Đề dùng môi chặn lại.
Căn phòng của chúng ta nằm sát nơi Tây Hạ vương t.ử nghỉ ngơi.
Bên ngoài vô cùng náo loạn.
Mấy ma ma dẫn theo công chúa cùng một đám người đứng trước cửa.
Bình Dương công chúa đưa mắt ra hiệu.
Thị vệ lập tức đá văng cửa.
Đập vào mắt là khung cảnh hỗn độn, y phục vương vãi khắp nơi, trong không khí còn tràn ngập mùi xạ hương.
Công chúa cong môi cười, trực tiếp đi về phía đôi nam nữ trên giường.
Chưa tới gần, nàng ta đã mở miệng:
"Thẩm Nguyệt Lạc, gan ngươi thật lớn, ngay cả vị hôn phu của bổn cung cũng dám quyến rũ..."
Nói rồi, nàng ta giật tung chăn trên giường.
Cảnh tượng trước mắt khiến mắt nàng ta trợn lớn.
Tây Hạ vương t.ử không mảnh vải che thân.
Mà nữ nhân trên giường vừa ngẩng đầu nhìn thấy công chúa, gần như sợ đến hồn bay phách lạc, lập tức quỳ xuống cầu xin:
"Công chúa tha mạng!"
Nghe giọng nữ t.ử kia, ta nhớ ra chính là cung nữ dẫn đường cho ta hôm qua.
Ta kinh ngạc đẩy Yến Ô Đề ra, hạ thấp giọng hỏi:
"Chàng làm?"
Yến Ô Đề không trả lời, chỉ bất mãn giữ cằm ta quay lại.
"Chuyên tâm chút."
Nói xong lại cúi xuống hôn ta.
Người cùng công chúa đến bắt gian không chỉ có mình nàng ta.
Ngay cả hoàng thượng sau khi nghe tin cũng giá lâm nơi Tây Hạ vương t.ử nghỉ ngơi.
Nhất thời trong cung truyền đến tiếng xôn xao.
Nói có người tận mắt nhìn thấy Tây Hạ vương t.ử tư thông với một nữ khách trong yến tiệc đêm qua.
Rất nhiều người hôm qua uống quá nhiều, đều trực tiếp nghỉ lại tại thiên điện hành cung.
Lúc này ai cũng dậy từ sớm, đi theo sau công chúa xem náo nhiệt.
Trong đó vị thế t.ử kia theo sát nhất.
Sau khi nhìn thấy người trên giường, hắn mở quạt phe phẩy.
"Công chúa điện hạ, nữ t.ử này nhìn thế nào cũng không giống Thẩm tiểu thư nhỉ?"
Mấy công t.ử thế gia khác cũng phụ họa:
"Đúng vậy, hôm qua ta thấy Thẩm tiểu thư không khỏe nên đã rời tiệc sớm, chắc giờ đã về phủ rồi."