"Vậy vừa nãy là ai nói nhìn thấy Thẩm tiểu thư nằm cùng giường với Tây Hạ vương t.ử? Kéo ra đ.á.n.h gậy đi!"
"Khoan đã, ta thấy tỳ nữ này hơi quen mắt... đây chẳng phải Thanh Nhi bên cạnh công chúa sao?"
Thanh Nhi quỳ dưới đất run lẩy bẩy.
Công chúa tức đến mức mặt trắng bệch, lớn tiếng chất vấn:
"Sao lại là ngươi? Thẩm Nguyệt Lạc đâu?!"
Thế t.ử "ồ" một tiếng, nghi hoặc hỏi:
"Công chúa, vì sao người cứ chắc chắn Thẩm tiểu thư nhất định sẽ xuất hiện ở đây vậy?"
Ánh mắt hoài nghi của mọi người cũng đổ dồn trên người nàng ta.
Sáng sớm, chính ma ma bên cạnh công chúa la lên rằng mình thấy Tây Hạ vương t.ử tư thông với nữ khách.
Mọi người mới bị dẫn đến đây.
Kiếp trước, ta bị bắt quả tang trước mặt bao người, trăm miệng khó bề chối cãi, bị mang tiếng dâm phụ.
Cuối cùng triều đình vì muốn dẹp yên chuyện này nên phong cho ta danh hiệu công chúa, bắt ta thay Bình Dương đi hòa thân.
Nhưng việc ấy ta không muốn.
Mà một người khác có liên quan là Tây Hạ vương t.ử, lẽ nào hắn cam tâm sao?
Chỉ là khi ấy ta là cô nữ của trung thần, lại bị Bình Dương xúi giục, được hoàng thượng phong làm công chúa, Tây Hạ vương t.ử cũng chỉ có thể nuốt cục tức này, cưới một công chúa giả như ta.
Nhưng vừa về Tây Hạ, hắn đã trút giận lên người ta, t.r.a t.ấ.n ta đủ kiểu.
Mà lần này, người tư thông với hắn lại biến thành một tỳ nữ.
Tây Hạ vương t.ử mặc y phục xong bước xuống giường.
Hắn đi đến trước mặt Thanh Nhi, ngay trước mặt mọi người đá nàng bay xa bảy tám thước.
Thanh Nhi đập mạnh vào tường rồi ngất xỉu.
Bình Dương công chúa tức giận nói:
"Ngươi hỗn xược!"
Tây Hạ vương t.ử chỉnh lại y phục.
"Đêm qua bản vương uống rượu rồi lên giường nghỉ ngơi, là tiện tỳ này nửa đêm leo lên giường bản vương, liên quan gì đến bản vương?"
Chuyện này quả thật khó nói rõ.
Nói lớn có thể quy thành Tây Hạ vương t.ử làm loạn hậu cung.
Nhưng nói nhỏ thì chỉ là Thanh Nhi ham vinh hoa phú quý, tự bò lên giường Tây Hạ vương t.ử.
Dù sao nàng chỉ là một tỳ nữ, không ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của nàng.
Nhưng Tây Hạ vương t.ử thì khác.
Lần này hắn đến Đại Tấn vốn là vì nghị hòa, cầu cưới Bình Dương công chúa.
Nếu vì chuyện này mà phá hỏng đại sự liên hôn hai nước thì không ổn.
Thế nhưng Bình Dương công chúa vẫn tiếp tục dây dưa, khăng khăng nói trong hành cung của Tây Hạ vương t.ử không chỉ giấu một nữ nhân.
Nhất định phải lục soát nơi này đến cùng.
Ta biết đêm qua công chúa vốn cố ý dùng kế dẫn ta đến đây.
Không tìm được ta, nàng ta sẽ không bỏ cuộc.
Yến Ô Đề dùng chăn phủ lên người ta, che kín ta dưới thân hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay lúc thị vệ sắp lục tới căn phòng này.
Ngự giá của hoàng thượng đã đến.
Thị vệ lui xuống, bên ngoài hành cung quỳ kín một mảnh.
Ta nằm trên giường thở phào nhẹ nhõm, dỏng tai nghe tiếp động tĩnh bên ngoài cửa.
Để cho chuyện này có lời giải thích, hoàng thượng hạ lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t Thanh Nhi tại chỗ.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Bình Dương công chúa vẫn không chịu thôi.
Lại bị hoàng thượng quát:
"Bình Dương, con sắp khởi hành sang Tây Hạ rồi, nên bớt tính khí lại đi."
Nhất thời không ai dám lên tiếng.
Từ Triệt lại đứng ra trước mặt công chúa, hành lễ cất lời:
"Bệ hạ, công chúa cũng vì lo lắng nên mới rối loạn thôi, tỳ nữ của mình tư thông với Tây Hạ vương t.ử, trong hoàn cảnh này công chúa còn mặt mũi nào nữa?"
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
"Tây Hạ vương t.ử ở trong cung ta phạm phải chuyện đại bất kính như vậy, rõ ràng là không coi Đại Tấn ta ra gì!"
Chỉ vài ba câu, hắn đã đội cái mũ ấy trở lại đầu Tây Hạ vương t.ử.
Chỉ cách một bức tường, từng lời Từ Triệt nói đều rõ ràng lọt vào tai ta.
Kiếp trước, ta bị mọi người phát hiện nằm cùng giường với Tây Hạ vương t.ử.
Bị sỉ nhục đủ điều, hắn chưa từng đứng ra nói giúp ta một câu.
Còn giờ đây, hắn lại dám mạo phạm thiên uy, lên tiếng thay công chúa.
Có lẽ đây chính là khác biệt giữa yêu và không yêu.
Đúng lúc ta đang thất thần, bỗng cảm thấy tai đau nhói.
Bên tai truyền đến hơi thở ẩm nóng, Yến Ô Đề ghé sát tai ta thì thầm:
"Từ thị lang lên tiếng giúp công chúa, chẳng lẽ Thẩm tiểu nương t.ử ghen rồi?"
Miệng hắn nói ta ghen, nhưng vị chua trong lời nói còn nồng đậm hơn tất cả.
Ta đưa tay đẩy hắn ra xa một chút.
Lại thấy hắn kéo cổ áo xuống thêm, để lộ vết đỏ trên n.g.ự.c.
Hắn chỉ vào đó, lên án:
"Đêm qua Thẩm nương t.ử ăn sạch sẽ bản hầu rồi, giờ định trở mặt không nhận người, làm nữ nhân phụ tình sao?"
Sao trước kia ta không nhận ra người này lại vô lại như thế nhỉ?
Ta không dám lớn tiếng, chỉ có thể trừng hắn.
Bên tai lại nghe thấy động tĩnh truyền đến từ căn phòng bên cạnh.
Tây Hạ vương t.ử trầm mặt nhìn Từ Triệt.
"Hôm qua Từ thị lang sai người đưa một vò rượu đến chỗ bản vương, bản vương mới uống một chén đã thấy đầu óc choáng váng. Bản vương nghi ngờ chính vò rượu ấy có vấn đề!"
Nghe vậy, sắc mặt Từ Triệt biến đổi.
Mọi người đồng loạt nhìn hắn.
Hắn còn chưa kịp mở miệng giải thích, công chúa đã đột nhiên lau nước mắt nói:
"Rượu là do ta sai người đưa cho vương t.ử. Vốn chỉ muốn vương t.ử nếm thử mỹ t.ửu Đại Tấn ta, ai ngờ lại để tiện tỳ kia thừa cơ bò lên giường vương t.ử."