“Gọi phu quân.”
“......”
Mặt ta đỏ lên, nhỏ giọng gọi một câu: “Phu quân.”
Lúc này hắn mới đặt sách xuống, nghiêm túc nghĩ ngợi:
“Chắc là lúc nàng cho ta ăn bánh trong phòng bếp nhỏ, bánh đó rất ngon.”
Ta ngẩn người: “Đó là bánh ăn trộm được, đâu phải ta làm.”
“Ta biết.”
Khóe môi hắn hơi cong lên: “Nhưng dáng vẻ nàng ăn bánh rất thú vị.”
Ta không hài lòng.
Ăn bánh thú vị, đây tính là lý do gì chứ.
Ta đâu phải chuột.
Tạ Lan Chi thấy ta ngẩn ra, lại hỏi: “Còn nàng thì sao?”
“Ta cái gì?”
“Nàng bắt đầu thích ta từ lúc nào?”
Vành tai ta nóng bừng, cúi đầu tiếp tục bóc hạt dẻ:
“Ai nói thích ngài chứ!”
Nhưng trên mặt lại đỏ hồng một mảng.
Hắn “ừm” một tiếng, cầm sách lên lại, giọng điệu nhàn nhạt:
“Vậy tối qua là ai nói, bảo ta lại…”
“Tạ Lan Chi!”
Ta nhét cả nắm hạt dẻ vào miệng hắn.
Hắn nhai nhai, thần sắc vẫn bình thản như thường.
“Không ngọt bằng bánh.”
......
Tạ Lan Chi thậm chí còn giao cả quyền quản lý trong viện cho ta.
Cũng không biết hắn lấy đâu ra nhiều cửa tiệm, ruộng đất và tiền bạc như vậy.
Ta nhìn mà líu lưỡi, giọng nói cũng run run.
“Nhiều tiền thế này sao, ta sợ quản không tốt.”
Lần này Tạ Lan Chi lại không dỗ dành ta, chỉ nói:
“Quản không tốt thì học, sớm muộn gì cũng phải để nàng quản thôi.”
Ta cúi đầu, rất lâu sau mới nói:
“Sau này ngài cưới chính thê, đương nhiên sẽ do phu nhân quản rồi, một tiểu thiếp như ta quản những thứ này thì ra thể thống gì nữa?”
Tạ Lan Chi chỉ xoa đầu ta.
“Không đâu.”
Cũng không biết hắn đang nói sẽ không cưới chính thê.
Hay là sẽ không để phu nhân quản sổ sách nữa.
10
Cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, ta liền tới phòng Tạ Lan Chi tìm sách đọc.
Tìm qua tìm lại đều thấy không thú vị, chỉ có mấy quyển y thư khiến ta nổi hứng.
Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân là du y, từ nhỏ ta đã luôn theo phụ thân đi khắp nơi chữa bệnh.
Sau này phụ thân ta lên núi hái t.h.u.ố.c rồi rơi xuống vực, ta không còn người thân thích nào, liền bị bọn buôn người bán vào hầu phủ.
Ta vẫn còn nhớ hồi nhỏ phụ thân từng dạy ta nhận biết rất nhiều d.ư.ợ.c liệu.
Ta tự học một thời gian, lúc học hăng say đến mức cả bữa tối cũng quên ăn, vừa ăn vừa đọc sách.
Tạ Lan Chi nhíu mày, rút quyển sách trong tay ta đi.
“Nàng học y chẳng lẽ không biết phải ăn uống đàng hoàng sao?”
Nhân lúc trong phủ có người xem bệnh xong, ta liền đi thỉnh giáo thái y.
Tạ Lan Chi đứng bên cạnh nói:
“Thẩm thái y, nội t.ử đọc y thư đến mức quên ăn quên ngủ rồi. Nàng muốn học y, phiền ngài chỉ điểm cho nàng một chút.”
Thẩm thái y cung kính đáp:
“Tạ đại nhân nói quá lời rồi.”
Ông lại hỏi ta vài loại d.ư.ợ.c liệu và phương t.h.u.ố.c tương ứng với bệnh chứng, sau đó vuốt râu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phu nhân quả thật thiên tư thông tuệ, vậy mà có thể nhớ được nhiều phương t.h.u.ố.c như vậy. Chỉ là hành y chỉ đọc sách thôi thì không đủ, đồ đệ ta có mở một hiệu t.h.u.ố.c ở phố trước, nếu phu nhân có vấn đề gì có thể tới hỏi nó.”
Thế là ta càng thêm hăng hái.
Mỗi ngày đều nghiên cứu đủ loại phương t.h.u.ố.c, nếu có chỗ không chắc chắn thì mặt dày đi hỏi đồ đệ của Thẩm thái y.
Sau đó lấy Tạ Lan Chi ra luyện tay nghề.
Bắt mạch một lúc, ta bỗng trầm mặc.
Thấy ta không nói gì, Tạ Lan Chi nhướng mày:
“Sao vậy?”
“Ta thấy mạch tượng của ngài trầm trì vô lực, lại kèm theo mạch xích nhỏ yếu, xem ra là…”
“Xem ra là gì?”
Ta liếc hắn một cái, cố gắng đè khóe môi xuống.
“Xem ra là thận hư!”
Tạ Lan Chi chỉ lẳng lặng nhìn ta.
Trong lòng ta giật thót, cảm thấy có phải vì Tạ Lan Chi đối xử với ta quá tốt nên ta có hơi quên mất thân phận rồi không.
Loại đùa giỡn này đối với nam nhân dường như hơi quá đáng.
Huống chi hắn là chủ t.ử, còn ta chẳng qua chỉ là một thiếp thất, nói khó nghe hơn thì cũng chỉ là một nô tài mà thôi.
Ta đang định xin lỗi, hắn lại bật cười.
“Quả thật, gần đây nàng bận học y, thân mật ít đi một chút, có lẽ ta đúng là hơi thận hư rồi.”
“Chi bằng phu nhân đích thân chữa cho ta đi.”
Nói xong liền trực tiếp bước tới bế bổng ta lên!
“Đợi đã…hình như ta chẩn sai rồi!”
Ta kinh hô, nhưng lại bị hắn đè xuống giường, phất màn giường buông xuống.
“Không sao, lát nữa nàng có thể tự mình chẩn thêm một lúc nữa, nghĩ chắc sau này sẽ không chẩn sai nữa đâu.”
11
Cơn mưa đầu tiên của mùa hè, Tạ Lan Chi đột nhiên được hoàng thượng phái đi điều tra một vụ tham ô, phải tới Mạc Bắc.
Không hiểu vì sao trong lòng ta luôn cảm thấy bất an, thế là nhất quyết đòi đi theo.
Tạ Lan Chi không lay chuyển được ta, chỉ đành dẫn ta cùng đi.
Nhưng vận may của chúng ta thực sự quá tệ, trên đường đúng lúc gặp lũ quét, Tạ Lan Chi vì cứu ta mà cùng ta rơi xuống sông.
Chúng ta bị cuốn trôi tới một thôn làng ven bãi cạn không biết cách xa bao nhiêu dặm, trên người chỗ nào cũng đầy thương tích, nhưng may mà vẫn giữ được mạng.
Con đường ra khỏi làng bị bùn đá do lũ quét chặn kín, nhất thời không ra ngoài được, mà trên người chúng ta cũng chẳng còn bao nhiêu tiền.
Chỉ có thể dùng chút bạc cuối cùng của ta thuê một căn nhà cỏ trong làng, tạm thời ở lại.
Không còn hạ nhân hầu hạ nữa, mọi chuyện đều phải tự mình làm.
Vì thế lúc ta nấu cơm, Tạ Lan Chi tự giác ôm củi tới nhóm lửa.
Hắn nào biết nhóm lửa, nhất thời hiếm hoi lộ ra vẻ luống cuống tay chân, bị khói hun đến ho không ngừng.
Tạ Lan Chi ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy vẻ bối rối trên mặt hắn.
“Hình như không đúng lắm.”
Ta nhìn vết tro đen vô tình quệt lên mặt hắn, trái tim vốn luôn nặng nề lại đột nhiên nhẹ nhõm đi, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Hắn mờ mịt nhìn ta một lúc, lúc này mới phản ứng lại, đưa tay lau mặt.
Sau đó nhìn bàn tay mình một cái, cũng bật cười.
Gạo là gạo lứt, nồi là nồi mẻ, củi là củi ướt.
Hai chúng ta bận rộn cả nửa ngày, bị hun đến nước mắt chảy ròng ròng, cơm cuối cùng vẫn bị khê.
Trong nhà không có bàn, cả hai đều ngồi trên bậc cửa, bưng bát cơm khê mà ăn.
Khóe mắt ta lướt qua thấy hàng mày Tạ Lan Chi hơi nhíu lại một chút, nhưng hắn vẫn không đổi sắc mặt ăn hết bát cơm đó.
Buổi chiều tối sau trận lũ, mây nơi chân trời đỏ rực như lửa cháy.
“Chàng nói xem chúng ta có thể trở về không?”
Ta đột nhiên lên tiếng.
Hắn nắm lấy tay ta: “Có thể, ta nhất định sẽ đưa nàng trở về.”
Chúng ta cứ thế sống lại trong làng.
Chỉ còn lại hai người, cũng chẳng còn chủ t.ử hay tiểu thiếp gì nữa, ai cũng phải làm việc.
Không ngờ Tạ Lan Chi thích nghi lại khá tốt, việc gì cũng tự mình làm, chưa từng than khổ than mệt.
Nhất thời, chúng ta vậy mà giống như một đôi phu thê thật sự nơi thôn quê.
Tạ Lan Chi đã học được cách nhóm lửa, buổi tối còn đun nước cho ta ngâm chân.
Ngày thường hắn dạy chữ cho trẻ con trong làng để kiếm chút tiền, ta cũng đi vá vá may may, tìm chút việc để làm.