“Hơn nữa vị Từ tiểu thư kia ta từng nghe qua, là người cực kỳ ghen tuông độc ác, ngày trước trong phủ phàm là nha hoàn nào đẹp hơn nàng ta một chút đều bị nàng ta hành hạ c.h.ế.t không biết bao nhiêu người, nàng đấu không lại nàng ta đâu.”
Hắn nói mãi nói mãi, giọng dần yếu đi.
“Vãn Đường, lại đây ôm ta.”
Ta im lặng rơi nước mắt, rúc vào lòng hắn.
Ngoài cửa sổ yên tĩnh không một tiếng động.
13
Cơ thể Tạ Lan Chi ngày một kém đi.
Phần lớn thời gian hắn đều hôn mê, lúc tỉnh lại càng lúc càng ít.
Ta biết, hắn sắp không xong rồi.
Ta không khóc nữa, cảm xúc dường như đột nhiên biến mất khỏi người ta.
Ta không ngủ không nghỉ, ngày đêm co mình trong phòng thử nghiệm phương t.h.u.ố.c.
Đúng lúc ta gần như tuyệt vọng, đột nhiên trong một quyển y thư cũ mua ở huyện, ta tra được một phương t.h.u.ố.c gọi là “Can Nhất lão nhân thang”, được xưng là “thánh d.ư.ợ.c trị dịch”.
Phương t.h.u.ố.c được chế từ đậu đen, cam thảo, kim ngân hoa và đất vàng tươi cùng các d.ư.ợ.c liệu khác.
Trong huyện đâu đâu cũng là bệnh nhân, kim ngân hoa đã sớm hết sạch, ta chỉ có thể tự mình lên núi hái.
Đường núi trơn trượt khó đi, có mấy lần ta ngã đến mức khắp người đầy thương tích.
May mà cuối cùng cũng phát hiện được kim ngân hoa trong bụi cây bên vách núi, cẩn thận hái mang về, cuối cùng nấu thành Can Nhất lão nhân thang.
Ta ôm tâm trạng ngựa c.h.ế.t coi như ngựa sống mà chữa, thử t.h.u.ố.c trên người mình trước, xác nhận không có vấn đề rồi mới đút cho Tạ Lan Chi.
Hắn đã không thể nuốt được nữa, hơi thở yếu ớt.
Ta đỡ đầu hắn lên, từng chút từng chút đút t.h.u.ố.c vào.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ta ngồi bên giường Tạ Lan Chi, ngoài cửa sổ ánh tà dương đỏ như m.á.u.
Rất lâu sau, Tạ Lan Chi đột nhiên ho một tiếng, tự mình xoay người.
Ngón tay ta run lên, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay hắn.
Mạch tượng vốn yếu ớt vô lực kia, dường như đã ổn định hơn đôi chút.
Ta đứng nguyên tại chỗ, trong đầu dường như chẳng còn gì nữa.
Ta không dám ôm hy vọng gì thêm, sợ đây lại là một lần thất vọng, chỉ có thể cứng đờ đứng đó, nhìn sắc xanh đen t.ử khí trên mặt hắn chậm rãi tan đi.
Lại bắt mạch lần nữa, mạch đập từng nhịp từng nhịp.
Tuy vẫn còn yếu, nhưng đã không còn là mạch tượng của người sắp c.h.ế.t nữa.
Ta lập tức mềm nhũn ngã xuống đất, vừa khóc vừa cười.
Ba ngày sau, Tạ Lan Chi đã có thể tự mình ngồi dậy ăn cơm.
Hắn dựa trên giường, có chút cảm thán:
“Ta vốn đã đi tới cầu Nại Hà rồi, nhưng phía sau đột nhiên có người nói với ta, phu nhân của ngươi không cho ngươi c.h.ế.t, lệnh cho ngươi mau ch.óng hoàn dương, thế là ta quay lại.”
Ta liếc hắn: “Còn có sức đùa giỡn, xem ra là khỏe rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đương nhiên là khỏe rồi.”
Hắn cảm thán: “Ta không ngờ nàng vậy mà thật sự nghiên cứu ra được phương t.h.u.ố.c trị dịch. Nếu lần này nàng không đi cùng, ta chắc chắn phải c.h.ế.t.”
“Vãn Đường, là nàng cứu ta.”
Ta bật cười: “Vậy sau này cái mạng này của chàng là của ta rồi, chàng phải làm trâu làm ngựa cho ta, ngậm cỏ kết vòng báo ân!”
Hắn cong môi: “Được, đều nghe nàng.”
Sau khi xác định phương t.h.u.ố.c có hiệu quả, ta công bố phương t.h.u.ố.c ra ngoài.
Không bao lâu sau, dịch bệnh cuối cùng cũng được khống chế.
Lúc này ta mới biết lần dịch bệnh này nghiêm trọng đến mức nào, năm châu quận bị lũ cuốn qua đều có rất nhiều bách tính nhiễm dịch, thậm chí trong kinh thành cũng có không ít người mắc thời dịch.
Nếu không được chữa trị kịp thời, chỉ sợ sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn.
Lúc ta rời đi, gần đó còn có rất nhiều người tới tiễn ta và Tạ Lan Chi.
Những người ấy gọi ta là Bồ Tát nương nương, mà người trong làng cũng chẳng có gì quý giá, người thì tặng một xâu cá muối, người thì mang một giỏ trứng gà.
Còn có rất nhiều người quỳ xuống dập đầu với ta, người tiễn dọc đường vậy mà có tới mấy trăm mấy nghìn người, kéo dài không dứt.
Trong lòng ta không biết là cảm giác gì.
Vừa vui vì đã cứu được nhiều mạng người như vậy.
Lại cũng tiếc nuối vì không tìm ra phương t.h.u.ố.c sớm hơn, khiến bao nhiêu người uổng mạng.
Tạ Lan Chi dường như nhìn thấu tâm tư ta, nắm lấy tay ta.
“Nàng đã làm rất tốt rồi, nàng cứu hàng vạn thậm chí hàng chục vạn mạng người, những người này đều nhờ có nàng mới có thể sống tiếp.”
Ta gật đầu.
Ánh mặt trời rực rỡ, mùa hè oi ả.
Ta vẫy tay về phía đám đông phía xa.
“Ta đi đây, bảo trọng!”
14
Ngày trở về kinh là một ngày nắng đẹp.
Hoa cỏ trong Hoán Phong viện đều cao hơn lúc rời đi một đoạn, nha hoàn đang giúp ta thu dọn hành lý.
Vừa gấp y phục vừa lau nước mắt:
“Người cuối cùng cũng trở về rồi, nô tỳ nghe nói người gặp lũ quét, sợ đến hồn vía cũng mất hết......”
Ta còn chưa kịp an ủi nàng, bên ngoài đột nhiên truyền tới một trận xôn xao.
Là người trong cung.
Người dẫn đầu là một thái giám mặt trắng không râu, tay nâng thánh chỉ màu vàng sáng, cười đến cong cả mắt:
“Hà thị tiếp chỉ——”
Ta quỳ trên mặt đất, bên tai là tiếng tim mình đập như trống dồn.
“Hà thị đoan trang thục thận, lòng nhân từ hậu. Trong lúc dịch bệnh hoành hành, nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c cứu vô số người, trẫm vô cùng vui mừng. Đặc biệt phong làm Nhân An huyện chủ, ban thực ấp ba trăm hộ, khâm thử.”
Tất cả mọi người trong phủ đều ra quỳ tiếp chỉ, nghe vậy ánh mắt đều rơi trên người ta.