Ta nhìn hắn:
“Chàng sẽ muốn gặp.”
Người mà hắn ngày nhớ đêm mong, lúc trúng độc hôn mê còn gọi tên.
—
Trong sân nhỏ cũ nát, ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Tô Vũ Yên đã đỏ mắt.
Thân thể Lăng Diễn căng cứng, giọng nói lạnh lẽo:
“Cô đến làm gì?”
Tô Vũ Yên bị giọng điệu đó làm kinh ngạc, nước mắt rơi xuống.
Lăng mẫu trừng hắn:
“Nói chuyện với Vũ Yên như vậy à?”
Tô Vũ Yên bước tới, nghẹn ngào:
“Lăng Diễn, khi đó ta bị bệnh, cha mẹ thương ta, sợ ta gả sang đây không chịu nổi… không phải ta không muốn…”
Ngoài sân, xe ngựa hoa lệ đã thu hút ánh nhìn của dân làng.
Lăng mẫu kéo nàng vào trong, liếc Lăng Diễn một cái:
“Vào trong nói chuyện.”
Lăng Diễn thần sắc khẽ động, bước vào.
Tình cảm thanh mai trúc mã, rốt cuộc không bị khoảng chia xa ngắn ngủi mà phai nhạt.
—
Ta ngồi trong sân nhặt đậu, Lăng mẫu đứng canh cửa, như sợ ta vào quấy rối.
Nhưng nhà tranh cách âm kém.
Nghe rõ tiếng Tô Vũ Yên khóc—mỹ nhân rơi lệ, khiến lòng người mềm đi.
Nàng giải thích vì bệnh không thể gả, sợ liên lụy, nay thân thể đã khỏe, chỉ mong hắn tiền đồ rộng mở, không dám cầu gì khác.
Một lát sau yên tĩnh.
Tô Vũ Yên mắt đỏ bước ra, khóe môi còn vương ý cười.
Nàng đến trước mặt ta, đưa một phong thư:
“Lâm di nương gửi muội. Muội không cần lo, bà ấy trong phủ an phận, sống rất tốt.”
Ta nhận lấy thư.
Nàng cúi người, ghé sát tai ta:
“Ngươi và Lăng Diễn… đến giờ vẫn chưa viên phòng, phải không?”
Thân ta cứng đờ.
Là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc chắn.
Nàng khẽ cười:
“Hắn kén chọn lắm, b.út mực giấy nghiên đều có tiêu chuẩn, huống hồ người bên gối—không phải thứ gì cũng lọt mắt hắn.”
Ta cúi đầu, ném đậu vào giỏ.
Rất muốn đáp lại—khi chưa sa cơ thì mới kén chọn, còn lúc này, có gì dùng nấy.
Nhưng ta không thể bốc đồng.
Mẫu thân còn trong tay họ.
Tô Vũ Yên chỉnh lại cổ áo cho ta:
“Cổ áo lệch rồi, để ta sửa cho. Sau này nhớ soi gương chỉnh lại, kẻo mất thể diện.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu:
“Muội biết rồi, tỷ tỷ.”
Nàng cười, bóp má ta, rồi cáo từ.
Lăng Diễn vẫn ở trong phòng, không tiễn nàng.
Ta liếc nhìn—trong tay hắn đã có thêm một túi hương tinh xảo.
Đẹp như Tô Vũ Yên, tinh tế, quý giá.
Nhìn thôi cũng không nên vấy bụi.
Hắn cúi mắt nhìn túi hương, không biết đang nghĩ gì.
Ta quay vào phòng, buộc túi hương thô của mình vào eo—chỉ là túi vải nhét chút d.ư.ợ.c thảo, chẳng có hoa văn, cũng không đẹp.
Dùng cho mình thì được, không định đưa cho Lăng Diễn nữa.
Hắn từ nhỏ sống trong nhung lụa, dễ dàng phân biệt tốt xấu.
Lúc sa cơ thì không có lựa chọn.
Giờ có rồi… ta cũng không cần tự chuốc lấy vô nghĩa.
Huống hồ, Tô Vũ Yên đã phải nhẫn nhịn mà đến nơi thôn dã này, lời trong lời ngoài đều nhắc ta an phận—đủ thấy Lăng Diễn chỉ là tạm thời thất thế.
Kỳ xuân vi sắp đến.
Thời cơ để hắn lật mình, cũng đã tới.
07
Càng đến gần kỳ thi, ta càng thêm nôn nóng bất an.
Lý tú tài đã từ chức ở học đường, chuyên tâm đọc sách.
Lăng Diễn cũng bận rộn hẳn lên, dưới mắt dần xuất hiện quầng thâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả học đường đều trông vào một mình hắn, hao tâm tổn lực.
Ta đề nghị hắn tạm gác việc học đường lại.
Hắn xoa trán, lắc đầu:
“Cha đã mấy tháng không gửi thư rồi.”
Lăng phụ buôn bán nơi xa, không có thư, cũng không có tiền.
Chi tiêu trong nhà đều dựa vào tiền tháng của Lăng Diễn.
Tích góp đến nay… cũng chẳng được bao nhiêu.
Ta thở dài.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tô Vũ Yên, ngươi đến một chuyến, chí ít cũng nên để lại chút gì chứ—một cái túi hương, không ăn được, cũng không uống được.
Có tình uống nước cũng no?
Chỉ dựa vào chút tình cảm thuở nhỏ… để Lăng Diễn uống gió Tây Bắc sao?
Có lẽ sắc mặt ta quá khó coi, Lăng Diễn hạ giọng:
“Không sao.”
Ta mím môi nhìn hắn:
“Mệt như vậy, sách không đọc cho tốt, lại còn làm hỏng thân thể.”
Bao nhiêu sĩ t.ử khổ đọc dưới đèn, dốc hết sức chuẩn bị xuân vi, mong được lộ mặt.
Đối thủ của hắn nhiều như vậy, nếu thân thể suy sụp, hoặc chuẩn bị không đủ, rớt bảng cũng không phải không thể.
Nỗi lo của ta hiện rõ trên mặt.
Hắn khẽ cong môi, giơ tay vén lại tóc rối cho ta.
Ta sững lại, thân thể cứng đờ, vô thức lùi nửa bước.
Hắn thu tay, thần sắc vẫn như thường.
Hắn bình thản như vậy, ngược lại ta cũng không tiện làm quá lên vì hành động bất ngờ ấy.
“Chàng nghỉ đi, ta đi xem còn việc gì chưa xong.”
—
Từ khi thành thân, hắn vẫn ngủ ở thư phòng.
Lý do khi ấy là đọc sách đêm khuya, ảnh hưởng đến cả hai.
Không ai phản đối.
Hắn cần yên tĩnh.
Ta đối với hắn… cũng không có ý gì.
Lăng mẫu mong hắn đỗ đạt, rồi cưới con gái dòng dõi cao môn.
Mỗi người một tính toán.
—
Ta rời thư phòng, thức đêm vá thêm vài bộ y phục.
Kim đ.â.m vào tay, một chuỗi m.á.u đỏ trào ra.
Ta đưa vào miệng mút, cảm giác đau nhè nhẹ khiến tinh thần rời rạc của ta tụ lại.
Những bức thư ta gửi về Tô phủ xin tiền… đều bặt vô âm tín.
Ta không hiểu, phụ thân muốn kết giao với Lăng Diễn, mà lại không chịu bỏ ra chút bạc nhỏ này.
Ta đặt y phục xuống, lôi của hồi môn ra.
Ngày xuất giá, Tô gia có cho ta ít đồ.
Ta vốn định giữ lại, sau này đón mẫu thân ra, mở một cửa hàng nhỏ cho bà.
Nhưng… cũng phải có thể đón ra đã.
Lăng Diễn cần dưỡng sức để thi.
—
Ngày hôm sau, ta đem cầm một chiếc vòng ngọc, đổi được hai mươi lượng bạc—đủ dùng một thời gian.
Lăng Diễn cầm túi tiền, không những không tỏ vẻ cảm kích, mà sắc mặt còn trầm xuống.
“Giờ có tiền rồi, Chàng cứ yên tâm ở nhà đọc sách. Việc học đường để thôn trưởng lo.”
Hắn siết tay, nhìn ta thật sâu.
Không hỏi tiền từ đâu đến, chỉ khẽ gật đầu.
Hắn chuyên tâm đọc sách, ta thì đổi món nấu canh bồi bổ cho hắn.
Lăng mẫu cũng bớt soi mói ta, hiếm khi kiếm chuyện.
—
Gần đến kỳ thi, Tô phủ có người đến.
Phụ thân đích thân tới.
Ông tưởng mình là cứu tinh trong tuyết, nào ngờ Lăng Diễn vẫn không kiêu không siểm, tình cảnh cũng không tệ như ta viết trong thư.