Trạng Nguyên Tầm Thê

Chương 5



Thậm chí, Lăng Diễn còn không nhận tiền của ông.

 

Phụ thân nhìn ta, ánh mắt mang theo dò xét và không hài lòng.

 

Ta thầm nghĩ—lão hồ ly này cứ thích chơi trò tâm kế, đợi ông “thần binh giáng thế”, thì Lăng Diễn đã nửa thân xuống mồ rồi.

 

Trước khi đi, ông muốn nói chuyện riêng với ta.

 

Ta bước lên xe ngựa của ông.

 

Bên trong sạch sẽ chỉnh tề, ta vừa bước lên đã để lại một lớp bụi.

 

“Lăng Diễn đối với ngươi thế nào?”

 

Ta cúi đầu đáp:

“Hắn đối với con… khá tốt.”

 

Im lặng hồi lâu.

 

Ta lén ngẩng mắt nhìn—trong đôi mắt sâu thẳm ấy, ta không đoán được ông hài lòng hay không.

 

“Chỉ là… Lăng Diễn chưa từng chạm vào con. Xem ra trong lòng hắn vẫn chỉ có tỷ tỷ.”

 

Ông phất tay, bảo ta xuống.

 

Xuống xe rồi, lưng ta đã ướt mồ hôi lạnh.

 

Ít nhất ông không trách phạt—chứng tỏ ta làm cũng không tệ.

 

Ta thở phào.

 



 

Nhưng từ ngày đó, trong thôn bắt đầu lan ra lời đồn.

 

Ta trở thành kẻ chưa xuất giá đã tư thông với nam nhân, thậm chí còn nói rõ ta qua lại với người ở cửa nào trong Tô phủ.

 

Danh tiếng của ta… bị hủy hoại hoàn toàn.

 

8

 

Ta biết rõ, những lời đồn này là do phụ thân ngầm thả ra.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ông muốn khống chế ta, uy h.i.ế.p ta—cho ta biết, ông có thể dễ dàng bóp c.h.ế.t ta.

 

Lăng Diễn không nhắc đến chuyện này, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ—cũng có thể là… căn bản không quan tâm.

 

Nhưng có đám phụ nhân nhiều chuyện đến nhà, kể với Lăng mẫu.

 

Ta lơ đãng nhóm lửa nấu cơm.

 

Đợi cơm xong, phụ nhân kia vẫn chưa đi, ở lại xem kịch.

 

Ánh mắt Lăng mẫu nhìn ta lại trở nên cay nghiệt.

 

Bà lạnh lùng hỏi:

“Chuyện đồn gần đây là thế nào?”

 

Phụ nhân kia thêm dầu vào lửa:

“Phải đấy, nếu là hiểu lầm thì nói rõ sớm đi. Cứ mập mờ thế này, ảnh hưởng danh tiếng lắm.”

 

Ta thở dài.

 

Tin đồn… không hoàn toàn là giả.

 

Ta quả thực từng giao dịch với người khác, chỉ là để đổi lấy vật dụng cần thiết.

 

Nửa thật nửa giả… mới khó thanh minh.

 

“Ta…”

 

Lăng Diễn quét mắt nhìn người kia, giọng lạnh:

“Nàng là thê t.ử ta cưới hỏi đàng hoàng. Ta biết nàng là người thế nào, không cần nàng phải chứng minh phẩm hạnh với bất kỳ ai, cũng không cần ngươi đến dạy dỗ.”

 

Phụ nhân kia mặt xanh trắng, lúng túng:

“Ta cũng là có ý tốt… nhỡ đâu ngươi bị che mắt thì sao?”

 

Lăng Diễn nghiêng người, nhường lối:

“Không tiễn.”

 

Bà ta mặt đen sì, lẩm bẩm “không biết tốt xấu”, rồi bỏ đi.

 

Ta ngây người nhìn hắn, trong thoáng chốc thất thần.

 

“Nếu mẫu thân không có việc gì làm, thì cứ an tâm dưỡng bệnh. Đừng nghe gió tưởng mưa.”

 

Sắc mặt Lăng mẫu cũng trở nên khó coi.

 

Lăng Diễn quay sang nhìn ta.

 

Ta chớp mắt—đến lượt ta rồi sao?

 

“Thực ra ta…”

 

“Ăn cơm.”

 

“Ồ…”

 

Hắn… không hỏi ta sao?

 



 

Sau bữa cơm, ta theo hắn vào thư phòng.

 

Hắn cũng không tỏ vẻ bất ngờ.

 

Hắn không nói, ta tự nói:

 

“Ta có giao dịch với người khác thật… chỉ là nhờ tiểu tư ngoài viện mua đồ. Bà t.ử trong nội viện đều giữ lại, không đến được tay chúng ta.”

 

Hắn ngồi xuống, cầm sách:

“Không cần giải thích.”

 

Ta chống tay lên bàn hắn, thử hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chàng… tin ta vậy sao?”

 

Hắn liếc tay ta—đè lên giấy Tuyên của hắn.

 

Ta lập tức buông ra.

 

Hắn khẽ cười:

 

“Tường đổ thì người người đẩy. Bao nhiêu kẻ tự cho là chính nghĩa, nhưng mấy ai quan tâm chân tướng? Chỉ là một đám người rảnh rỗi tìm vui.”

 

Lúc này thần sắc hắn lạnh lẽo dị thường.

 

Ánh mắt ấy chạm vào ta, dường như có chút thay đổi.

 

Nhưng ta… không hiểu được.

 



 

Ngoài thôn lời bàn tán rộn ràng, còn Lăng gia lại yên tĩnh như một thế giới khác.

 

Ta thu dọn hành lý cho Lăng Diễn, một buổi sớm tiễn hắn lên đường dự thi.

 

Trước lúc đi, hắn thấp giọng nói:

“Trong nhà… vất vả cho nàng rồi.”

 

Ta gật đầu.

 

“Chờ ta trở về.”

 

Ta… thật sự có thể đợi hắn trở về sao?

 

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, ta cảm thấy trên trán mình có một sự mềm mại khẽ chạm xuống.

 

Như một cơn gió xuân lướt qua dây đàn, khẽ khàng rung động.

 

Khiến trong lòng ta… dâng lên một tia mong đợi về tương lai.

 

09

 

Kỳ xuân vi có ba vòng thi.

 

Lăng mẫu ngày đêm cầu thần bái Phật.

 

Đến lúc này, trái lại ta không còn quá căng thẳng.

 

Mỗi ngày làm xong việc, ta liền chui vào thư phòng của Lăng Diễn đọc sách.

 

Ta đã nhận được mặt chữ, nhưng chưa hiểu ý nghĩa, nên những chỗ không hiểu đều đ.á.n.h dấu lại, chờ Lăng Diễn về hỏi.

 

Xuân vi kết thúc, hắn không về, chỉ gửi thư nói sẽ ở lại kinh thành chờ bảng.

 

Phải nửa tháng nữa mới yết bảng.

 

Ta đếm từng ngày mà sống, ngày qua ngày càng thêm mong đợi.

 

Không chỉ mong tin hắn đỗ đạt… dường như còn có thứ gì khác.

 

Ta cũng không rõ.

 

Một cảm giác xa lạ tràn đầy trong lòng, khiến đêm đến trằn trọc không yên, hết lần này đến lần khác lại vào thư phòng hắn đọc sách.

 

Người về nhà trước Lăng Diễn… lại là quan sai báo hỉ.

 

Thánh thượng đích thân điểm hắn làm tân khoa Trạng nguyên, phong quang vô hạn.

 

Lăng mẫu vui mừng khôn xiết, chuẩn bị mở tiệc lớn trong nhà.

 

Ta nén niềm vui, chờ hắn trở về.

 

Nhưng chưa thấy người, đã nghe tin hắn lần nữa truyền về.

 

Hắn… đến Tô phủ cầu hôn.

 



 

“Tô đại tiểu thư xinh đẹp cao quý, lẽ ra phải được muôn vàn sủng ái. Nay Lăng mỗ đỗ bảng vàng, sau này tuyệt không để nàng chịu nửa phần khổ sở.”

 

Câu nói ấy, người người đều biết, truyền khắp phố phường.

 

Những ánh mắt từng ngưỡng mộ ta… nay đều mang theo vài phần thương hại.

 

“Đó chính là chính thất của tân khoa Trạng nguyên đấy.”

 

“Người sắp bị bỏ ấy à?”

 

“Không phải bỏ, là cưới tỷ tỷ nàng làm bình thê. Nghe nói hai người họ vốn đã có tình từ trước.”

 

Ta không ngạc nhiên.

 

Cũng không bất ngờ.

 

Chỉ là… có chút hoảng hốt.

 

May mà ta chưa từng để mình yêu hắn.

 

Thứ tình cảm nảy sinh từ ngày ngày kề cận… cũng chỉ khiến tim ta nhói lên một lúc.

 



 

Khi Tô phủ phái người đến đón ta, ta không chút do dự.

 

Hắn đã đỗ Trạng nguyên, tiền đồ rộng mở.

 

Ta biết… mình nên rời khỏi ván cờ rồi.

 



 

Sau khi Lăng Diễn vinh quy hồi hương, chỉ thấy một người mẹ tràn đầy vui mừng.

 

Sách trong thư phòng vẫn có dấu vết đọc thường xuyên.

 

Mọi thứ trong nhà vẫn như cũ.

 

Chỉ có vị chính thất từng cùng hắn chịu khổ… đã không còn tung tích.