1
Ta đi thuyền từ bến đò vào kinh thành.
Việc đầu tiên sau khi vào kinh chính là đi khắp nơi hỏi thăm Ôn phủ ở đâu.
Hơn nữa, cứ gặp người trong trà lâu t.ửu quán là ta lại nói mình tên là Lương Bích Nguyệt, chuyến này đến để thành hôn với Ôn Ngọc Hành.
Trong lúc ấy, ta còn vô tình va phải một vị Ngự sử đại nhân.
Vừa nghe thấy cái tên Ôn Ngọc Hành, mọi người đều hít vào một hơi lạnh, ánh mắt nhìn ta thêm vài phần thương hại.
“Lương cô nương, cô đến muộn rồi. Thứ t.ử Ôn gia ấy đã trèo cao bám được Chiêu Dương công chúa. Mấy ngày trước vừa được bệ hạ ban hôn.”
“Đúng vậy, cô chỉ là một kẻ sa cơ thất thế, lấy gì mà tranh với công chúa?”
...
Lập tức, ta ép ra vài giọt nước mắt, phẫn nộ nói:
“Ta không tin! Ta không tin người Ôn gia lại là hạng bội tín vong ân phụ nghĩa. Càng không tin công chúa xuất thân cao quý, được đại nho dạy dỗ lại có thể làm ra chuyện cướp vị hôn phu của người khác không biết xấu hổ như vậy.
“Bệ hạ là minh quân nhân đức, càng không thể dung túng công chúa ỷ thế h.i.ế.p người.”
“Tiểu cô nương, cô nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi.”
Một lão giả thở dài, trong mắt đầy vẻ từng trải nhìn thấu thế sự.
“Ta phải đến Ôn phủ đòi một lời giải thích.”
Nói xong, ta vỗ bàn một cái rồi chạy thẳng ra ngoài.
Chuyện náo nhiệt lớn như vậy, đám người kia sao có thể bỏ lỡ.
Ôn phủ lấy bạch ngọc làm bậc thềm, gấm vóc trải kín mặt đất.
Ngày thường không ai dám trêu chọc, vậy mà lúc này trước cổng phủ đã tụ tập kín người.
Ta đứng dưới bậc thềm.
Tên gia đinh ban đầu định tiện tay đuổi ta đi, nhưng người vây xem càng lúc càng đông, hắn cũng không dám tự tiện quyết định.
Người ra chủ sự vừa khéo lại là Ôn phu nhân.
“Mười năm trước, Ôn gia từng đến cầu xin tổ phụ ta một vị t.h.u.ố.c cứu mạng. Để báo đáp ân tình ấy, Ôn gia đã định hôn ước giữa ta và Tam công t.ử quý phủ, lấy khối ngọc này làm tín vật.
“Hôm nay, Lương Bích Nguyệt ta đến để thực hiện hôn ước.”
Ta giơ cao ngọc bội cho mọi người nhìn rõ.
Hình dạng khối ngọc ấy rõ ràng chính là tộc huy của Ôn gia.
Ôn phu nhân ngoài mặt tỏ vẻ khó xử, nhưng trong mắt lại thấp thoáng ý vui mừng.
“Ôn gia ta tuyệt đối không phải hạng người bội tín phụ nghĩa. Nhưng nay Ngọc Hành được công chúa để mắt tới, lại được thiên ân ban hôn, chỉ sợ… Nó không muốn nhận mối hôn sự này.”
Ôn Ngọc Hành là thứ t.ử.
Nếu hắn đắc ý, người không vui nhất chính là Ôn phu nhân.
Ôn Ngọc Hành cưỡi ngựa phi tới.
Chắc hẳn đã nghe được chuyện này nên vội vàng quay về, lập tức phản bác:
“Mẫu thân nói vậy không đúng. Hôm nay ta mới biết có hôn sự này. Nhưng hiện giờ ta và công chúa lưỡng tình tương duyệt. Lương cô nương hà tất phải chen vào một chân? Cho dù thành hôn, cũng chỉ là một đôi oán ngẫu.”
“Nếu cô bằng lòng từ hôn, ta nhất định sẽ tận lực bù đắp.”
“Ôn công t.ử chỉ vài ba câu đã biến thành lỗi của ta rồi. Là trách Lương gia năm xưa không nên ra tay cứu giúp, cứ nên thấy c.h.ế.t mà không cứu?”
“Hay là trách ta lên kinh phá hỏng chuyện tốt của công t.ử, cản trở con đường mây xanh bám vào công chúa?”
“Nếu đã là thiên ân, lại liên quan đến công chúa, sao không mời bệ hạ phán quyết chuyện này?”
Ta muốn đặt Ôn Ngọc Hành lên lửa nướng.
Mà điều đó lại đúng ý Ôn phu nhân.
Hiển nhiên bà ta cũng muốn làm cho chuyện này càng ầm ĩ càng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lương cô nương, việc này hệ trọng. Xin cô chờ thêm vài ngày, Ôn gia nhất định sẽ cho cô một lời giải thích.”
Khi ta rời đi, dư luận đã sôi sục như nước sôi.
Sau màn náo loạn ấy, chẳng mấy ngày, ai ai cũng biết Ôn Ngọc Hành còn có một vị hôn thê từ Giang Nam đến.
Ngự sử dâng tấu vạch tội hắn đức hạnh không tu dưỡng, bội tín thất hứa, có ý định leo cao bám quyền quý.
Ngay cả Chiêu Dương công chúa cũng bị liên lụy, dân gian bàn tán nàng dựa vào quyền thế hoàng gia để cướp vị hôn phu của người khác.
Đúng lúc ấy, ta lại không hiểu sao bị rơi xuống nước một lần.
Trong mắt người ngoài, đây chính là có người âm thầm ra tay.
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
Mà thực tế, đúng là có người đẩy ta xuống.
Nếu không đoán sai, kẻ đó chính là Ôn Ngọc Hành.
Hắn quỳ trước điện Thái Cực, tuyên bố người hắn yêu cả đời chỉ có Chiêu Dương.
Thậm chí còn muốn nhận ta làm nghĩa muội, sau này gả đi trong phong quang.
Còn bên kia, hắn lại phái người muốn khiến ta “vô tình” c.h.ế.t đuối dưới hồ.
Nhưng ta lớn lên ở Giang Nam, biết bơi.
Âm mưu chỉ dùng được một lần.
Hiển nhiên hắn cũng hiểu đạo lý ấy.
Một lần không thành thì không thể tiếp tục ra tay nữa.
Nghe nói Chiêu Dương công chúa đã sốt ruột đến mức ngã bệnh.
Ta vẫn bình thản uống trà.
Ôn Ngọc Hành ở ngoài xin gặp.
Nếu ta đoán không sai, uy h.i.ế.p không được, lần này hẳn là đến dụ dỗ bằng lợi ích.
Lúc hắn tới, bước chân như gió, đủ thấy sự nóng vội, hoàn toàn không còn vẻ ung dung của mấy ngày trước.
“Lương cô nương, ta không có ý với cô. Cho dù cô dùng hết tâm cơ thủ đoạn, ta cũng không thể thích cô, càng không thể thành hôn với cô.”
Ta từ từ đặt chén trà trong tay xuống, bình thản nói:
“Trùng hợp thật, ta cũng vậy.”
Hắn không thích ta.
Lẽ nào ta lại thích hắn?
Khi thuyền đi đến Liễu Châu, ta đã biết hắn được ban hôn rồi.
Lúc ấy ta đã hiểu, mối hôn sự này của ta và hắn có thể đổi lấy một cái giá rất tốt.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Hắn sửng sốt hỏi: “Vậy vì sao cô cứ bám c.h.ặ.t lấy hôn sự này không buông?”
“Đương nhiên là... có lợi để kiếm rồi.”
Ta không hề che giấu.
Đôi mắt hắn đen như mực, u ám khó dò.
“Lòng dạ khó lường, quả thật chẳng phải người lương thiện!”
“Ta đã từng nói mình là người lương thiện sao?”
Vừa dứt lời, ba cây kim trong tay ta đã phóng ra.
Hắn lập tức kêu lên đau đớn.
Gân xanh trên trán nổi lên.
Cánh tay phải run rẩy không ngừng, đau đến khó chịu nổi.