Ta đi thuyền từ bến đò vào kinh thành.
Việc đầu tiên sau khi vào kinh chính là đi khắp nơi hỏi thăm Ôn phủ ở đâu.
Hơn nữa, cứ gặp người trong trà lâu t.ửu quán là ta lại nói mình tên là Lương Bích Nguyệt, chuyến này đến để thành hôn với Ôn Ngọc Hành.
Trong lúc ấy, ta còn vô tình va phải một vị Ngự sử đại nhân.
Vừa nghe thấy cái tên Ôn Ngọc Hành, mọi người đều hít vào một hơi lạnh, ánh mắt nhìn ta thêm vài phần thương hại.
“Lương cô nương, cô đến muộn rồi. Thứ t.ử Ôn gia ấy đã trèo cao bám được Chiêu Dương công chúa. Mấy ngày trước vừa được bệ hạ ban hôn.”
“Đúng vậy, cô chỉ là một kẻ sa cơ thất thế, lấy gì mà tranh với công chúa?”