Trăng Sáng Nơi Đầu Cành

Chương 3



“Còn có một hôm bệ hạ dùng bữa với Thái hậu, lúc nghĩa phụ gắp thức ăn lỡ gắp nhầm một đũa ớt xanh, bệ hạ mặt không đổi sắc ăn luôn.”

 

“Sau đó Thái hậu hỏi vì sao sắc mặt bệ hạ đỏ lên, bệ hạ còn che giấu giúp nghĩa phụ nữa.”

 



 

Đám tiểu thái giám còn có việc phải làm, không thể ở lại quá lâu.

 

Mặt trời dần ngả về tây.

 

Ta thu dọn hành lý xong, một mình đi tới cổng thành.

 

Dưới ánh chiều tà, có người đứng bên cạnh cổng thành, không biết đã đứng đó bao lâu.

 

Bùi Cảnh đứng từ xa nhìn ta, gương mặt không biểu cảm: “Vì sao ngươi phải nhận tội?”

 

Ta ngẩn người.

 

Gần như không dám tin, hắn lại đứng giữa gió lạnh đến lúc mặt trời nghiêng bóng, chỉ để hỏi ta một câu này.

 

Thấy ta không đáp.

 

Ánh mắt Bùi Cảnh càng lúc càng trầm xuống:

 

“Chỉ cần ngươi mở miệng, Thái hậu nhất định sẽ niệm tình cũ mà xử nhẹ.”

 

“Đến lúc đó trẫm cũng tiện nước đẩy thuyền, giữ ngươi lại trong cung, không phải tới hoàng lăng chịu khổ.”

 

“Nhưng A huynh, vì sao ngươi một lòng nhận tội, không chịu biện giải?”

 

07

 

Kiếp trước, ta đã biện giải rồi.

 

Kết cục chính là sống thê lương, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi thâm cung.

 

Những điều ấy, đương nhiên không thể nói ra lúc này.

 

Ta ngẩng khuôn mặt ảm đạm lên: “Nô tài không có chứng cứ, biết biện giải thế nào?”

 

“Thay vì ở lại trong cung để người người chỉ trỏ, chi bằng rời đi, cầu một phần thanh tĩnh.”

 

Từng câu từng chữ đều hợp tình hợp lý.

 

Bùi Cảnh nhìn chằm chằm vào mặt ta, không rõ là tin hay không tin.

 

Rất lâu sau, hắn chậm rãi nói: “Ngươi đừng đi quá xa.”

 

“Trẫm đã sắp xếp một tòa trạch viện cạnh hoàng cung, bên trong bạc tiền nô bộc đều đủ cả, ngươi cứ an tâm ở đó.”

 

“Qua một năm nửa năm nữa, trẫm sẽ nghĩ cách đón ngươi trở về.”

 

Lòng ta chùng xuống. 

 

Quả nhiên, vừa xuất cung, ta đã bị đưa đến tòa trạch viện được chuẩn bị riêng cho mình.

 

Hơn mười hạ nhân, chỉ chuyên hầu hạ một mình ta.

 

Nói là hầu hạ, chẳng bằng nói là giám thị.

 

Ngày thứ bảy sau khi ở lại, ta bắt đầu sốt cao.

 

Liên tiếp mấy ngày không hạ sốt, suýt chút nữa mất mạng.

 

Hạ nhân thấy tình hình không ổn, vội vàng truyền tin vào cung.

 

Đêm ấy, Bùi Cảnh đội mưa bước vào viện.

 

Mấy vị thái y bắt mạch cho ta, vẻ mặt do dự: “Mạch tượng của công công này, không giống bệnh bình thường…”

 

Rốt cuộc là gì, không ai chịu nói rõ.

 

Nhưng sau vài thang t.h.u.ố.c, thân thể ta đã khá hơn nhiều.

 

Bùi Cảnh bưng t.h.u.ố.c tới, đích thân chăm sóc ta.

 

Đêm đã khuya.

 

Hắn cởi áo tháo đai, giống như thuở nhỏ, ôm ta lên giường.

 

Trong tiếng mưa tí tách, hắn khẽ cười: “Thân thể A huynh thật mềm.”

 

“Có lúc trẫm ôm ngươi, lại cảm thấy trong lòng mình là một nữ nhân.”

 

“Khó trách trẫm từng mơ thấy ngươi mặc nữ trang, cùng trẫm…”

 

Dường như hắn nhận ra điều gì đó, chợt dừng lại, không nói tiếp nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta nhịn cảm giác ghê tởm, lặng lẽ nằm trong lòng hắn.

 

Cho đến khi, giọng Tiểu Hạ T.ử bất ngờ vang lên ngoài cửa:

 

“Bệ hạ, trong cung vừa truyền tin tới, Quý phi nương nương thân thể không khỏe, đang khắp nơi tìm thánh giá của người.”

 

“Bệ hạ, hay là hồi cung xem Quý phi nương nương?”

 

Tiếng mưa dần nhỏ đi.

 

Giọng Bùi Cảnh lạnh nhạt: “Có bệnh thì tìm thái y, trẫm đâu biết chữa bệnh.”

Hồng Trần Vô Định

 

Tiểu Hạ T.ử khựng lại, chậm rãi nói: “Thái y đã tới xem rồi, nói… nói là hỉ mạch.”

 

Bàn tay đặt nơi eo ta của Bùi Cảnh khẽ khựng lại.

 

Trầm mặc thật lâu, cuối cùng hắn vẫn buông ta ra, khẽ thở dài: “Lần sau trẫm lại tới cùng ngươi.”

 

Ta đáp một tiếng “Vâng”.

 

Sau khi hắn rời đi.

 

Một tiếng sét lớn đ.á.n.h thẳng vào cánh cửa gỗ của trạch viện.

 

Cửa gỗ liền với xà nhà, lập tức bùng lên ngọn lửa dữ dội.

 

Nô bộc và thị vệ hoảng loạn như chim vỡ tổ, mạnh ai nấy chạy tán loạn.

 

Giữa một mảnh hỗn loạn ấy, đương nhiên chẳng ai để ý tới ta lặng lẽ rời đi.

 

Phía sau trạch viện có một chiếc xe ngựa đang đợi.

 

Ta vén rèm bước vào, Trúc cô cô bên cạnh Thái hậu đưa cho ta một bọc hành lý.

 

Ta cảm kích nói: “Đa tạ Thái hậu nương nương thành toàn.”

 

Trúc cô cô mỉm cười: “Cô nương lấy thân nhập cục, lật đổ Quý phi, cũng xem như thay Thái hậu giải quyết một mối tâm sự.”

 

Bà lắc đầu, cảm khái muôn phần: “Nói cho cùng, vẫn phải cảm tạ bệ hạ.”

 

“Nếu tối nay bệ hạ không hồi cung, cho dù Thái hậu đích thân tới, cô nương cũng không đi được.”

 

Không sai.

 

Cơ hội này, chính là do Bùi Cảnh tự tay đưa đến trước mặt ta.

 

08

 

Sau hai mươi năm.

 

Cuối cùng ta cũng trở về nhà.

 

Cha mẹ đã bạc trắng mái đầu.

 

Vừa nhìn thấy ta, họ đứng sững tại chỗ, không dám bước lên nhận nhau.

 

Đệ đệ cũng đã trưởng thành.

 

Nó ngơ ngác nhìn ta, trong mắt đầy vui mừng: “Tỷ… tỷ tỷ?”

 

“Hôm trước cha mẹ còn tới chùa cầu phúc cho tỷ, mong tỷ có thể bình an trở về nhà… không ngờ tỷ thật sự đã trở lại!”

 

Kiếp trước, cho đến lúc hấp hối, ta cũng không thể gặp lại người nhà thêm lần nào nữa.

 

Giờ đây, cuối cùng cả nhà cũng được đoàn tụ.

 

Cha nhìn cái chân tàn phế của ta, nghẹn ngào:

 

“Ý Nghiên, những năm qua con chịu khổ trong cung rồi.”

 

“Bây giờ con trở về, là vì bệ hạ cho phép hồi hương dưỡng lão sao?”

 

Ta lau nước mắt, mỉm cười lắc đầu: “Không, hắn cho rằng con đã c.h.ế.t rồi.”

 

Cha mẹ sững sờ.

 

Thi thể nữ thay thế ta mà Thái hậu tìm tới đã được lựa chọn vô cùng kỹ càng.

 

Khắp cơ thể đều tương tự ta.

 

Ngay cả vết thương cũ trên chân cũng giống hệt.

 

Chỉ có gương mặt là một vấn đề.

 

Nhưng chuyện đó không làm khó được Thái hậu.

 

Bà lấy lý do hỏa hoạn hủy đi gương mặt kia, giả thành t.h.i t.h.ể của ta, quả nhiên đã lừa được Bùi Cảnh.