Trong Kim Loan điện.
Bùi Cảnh cụp mắt, gương mặt vô cảm.
Từ khoảnh khắc đào được t.h.i t.h.ể của Từ Trường Nhân lên, hắn đã ôm c.h.ặ.t cái xác cháy đen kia, không chịu buông tay.
Cuối cùng vẫn là Thái hậu nổi giận, tát hắn một cái: “Ngươi hồ đồ!”
“Người c.h.ế.t đã c.h.ế.t rồi, điều ngươi nên làm là tra rõ kẻ đã hại hắn!”
Từ Trường Nhân c.h.ế.t, người đầu tiên bị nghi ngờ chính là Quý phi.
Nàng tủi thân đến cực điểm: “Thần thiếp quả thực đã mua chuộc cung nữ trong trạch viện, bảo bọn họ bạc đãi Từ Trường Nhân, còn hạ t.h.u.ố.c độc mãn tính với hắn.”
“Nhưng trận hỏa hoạn kia thật sự không liên quan đến thần thiếp.”
Không liên quan đến nàng?
Bùi Cảnh lạnh lùng nhìn nàng.
Hắn nhớ tới lần cuối gặp Từ Trường Nhân, gương mặt y tái nhợt gầy yếu, ôm vào lòng còn thấy cấn tay.
Nếu y không bị giày vò đến mức không còn sức lực.
Sao có thể không thoát nổi trận hỏa hoạn đó?
Thái hậu chậm rãi nói: “Ngươi đúng là độc phụ.”
Quý phi lệ rơi như mưa: “Mẫu hậu, tên hoạn quan đó chính là tai họa.”
“Người có biết không, ngay cả trong lúc ngủ mê, bệ hạ vẫn lẩm bẩm tên của hắn.”
Hồng Trần Vô Định
“Phu quân của thần thiếp, đường đường là quân vương một nước, vậy mà lại thích một nam nhân…”
Đây là chuyện xấu hổ tày trời.
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Cung nữ thái giám quỳ rạp đầy đất, đến thở mạnh cũng không dám.
Ngay cả Thái hậu cũng hất đổ chén trà, nghiêm giọng quát:
“Quý phi điên rồi, người đâu, kéo nàng ta xuống!”
Giữa một mảnh hỗn loạn.
Bùi Cảnh lại chưa từng tỉnh táo như lúc này.
Kẻ điên vốn không phải Quý phi, mà là hắn.
Hắn thích Trường Nhân.
Nhưng y sẽ không bao giờ quay về nữa.
Hắn bật cười khẽ.
Cười đến cuối cùng, hung hăng ho ra một ngụm m.á.u rồi ngất lịm đi.
…
Ngoài ngàn dặm xa.
Ta đang cùng cha mẹ đi tảo mộ cho huynh trưởng.
Từ Trường Nhân, vị thủ lĩnh thái giám ngự tiền năm xưa, trưởng t.ử Từ gia, đã c.h.ế.t rồi.
Từ giờ phút này.
Từ nhị tiểu thư của Từ gia, mới thật sự sống lại.
09
Những năm qua, ta vẫn luôn nhờ người gửi tiền về nhà.
Ta được Bùi Cảnh coi trọng, bên ngoài cũng chẳng ai dám ức h.i.ế.p người nhà ta.
Đệ đệ theo các thúc bá làm ăn, nay cũng xem như phú thương.
Bùi Cảnh từng hỏi đến gia quyến của ta, biết ta có một đệ đệ và một muội muội, còn ban cho đệ đệ ta một chức quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười nói: “Muội muội ngươi chắc cũng đến tuổi thành thân rồi, ngươi làm huynh trưởng, cũng nên tính toán cho nàng.”
“Chỗ trẫm có vài thanh niên tài tuấn, ngươi chọn xong, trẫm sẽ ban hôn.”
Bùi Cảnh sinh ra trong nhung lụa phú quý, mắt cao hơn đầu.
Những “thanh niên tài tuấn” trong miệng hắn đều là hoàng thân quốc thích.
Gia cảnh bình thường nhất cũng là vọng tộc danh môn một phương, gia tộc thanh lưu.
Nhà ta chẳng qua chỉ là nhà giàu mới nổi, thật sự không xứng.
Ta không cãi lại được, đành tùy tiện chọn một người.
Hắn ban hôn xong còn cười: “Kinh Châu? Ngươi nỡ để muội muội mình gả xa như vậy sao?”
Hắn đâu biết.
Muội muội trong lời ta nói, thật ra chính là ta.
Những năm này, ta luôn sống dưới cái tên của đại ca.
Cha mẹ bên ngoài chỉ nói ta được nuôi nơi khuê phòng, thân thể yếu ớt, không thích gặp người ngoài.
Thiên t.ử ban hôn, cha mẹ lo đến mất ăn mất ngủ.
Sợ đến ngày thành thân, người ta tới đón tân nương mà trong nhà không giao nổi người.
May mà, ta đã trở về.
Mẫu thân nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy vui mừng không giấu nổi:
“Đứa nhỏ Lan Thời kia đã tới mấy lần rồi, muốn gặp con, nhưng lần nào cũng không được như ý.”
“Nó cũng chẳng tức giận, lần nào tới cũng khách khí lễ độ, còn mang rất nhiều lễ vật.”
“Ban đầu mẫu thân còn lo nó chê bai gia cảnh nhà ta, không ngờ tuy nhìn có vẻ kiêu ngạo chút, nhưng lại là đứa trẻ biết quan tâm.”
“Biết thân thể con không tốt, nó cũng không thúc giục chuyện thành thân, còn gửi d.ư.ợ.c liệu tới bảo con an tâm dưỡng bệnh.”
“Đâu chỉ biết quan tâm!”
Đệ đệ cười híp mắt chen vào: “Tỷ phu đẹp trai vô cùng, giọng nói cũng rất dễ nghe.”
“Đệ đã hỏi thăm rồi, người này tính tình đoan chính, cực kỳ thận trọng trong chuyện nữ sắc, đến nay trong phòng vẫn chưa có nha hoàn thông phòng.”
“Tỷ tỷ gả qua đó rồi, chỉ có phúc để hưởng thôi.”
Thành thân sinh con, bình yên sống qua ngày.
Đó là cuộc sống trước kia, ngay cả trong mơ ta cũng không dám mong cầu.
Dây thần kinh căng cứng suốt bao ngày cuối cùng cũng thả lỏng.
Ta mím môi cười nói: “Thẩm gia những năm trước từng sa sút, tự nhiên không giống các gia đình huân quý bình thường, mắt cao hơn đầu.”
“Nữ nhi đã trở về rồi, vậy thì gả thôi.”
9
Ta không ngờ.
Không phải là gả, mà là cưới ở rể.
Khi bà mối nói rõ ý định.
Cha mẹ đều kinh hãi: “Sao có thể như vậy được?”
Bà mối đáp: “Hai vị cứ yên tâm, Thẩm gia những năm trước gặp nạn, hai vị lão nhân đã sớm qua đời, Thẩm tiểu thư mấy năm trước cũng đã xuất giá, toàn bộ gia sản còn lại của Thẩm gia đều sẽ theo Thẩm công t.ử cùng nhập vào nhà.”
“Bản thân Thẩm công t.ử cũng là quan phụ mẫu một phương, tiền đồ vô lượng, tuyệt đối không phải hạng ăn bám.”
Cha mẹ dở khóc dở cười: “Đâu phải vấn đề tiền bạc.”
“Đích t.ử của gia đình thanh quý như vậy, sao lại chịu ở rể cho nhà thương nhân như chúng ta?”
Bà mối cười giải thích: “Lệnh lang từng có ân với Thẩm gia.”
“Năm đó tân hoàng đăng cơ, cả nhà Thẩm gia bị cuốn vào oan ngục, chính nhờ trưởng t.ử nhà các vị nói vài lời tốt trước ngự tiền, mới giữ được tính mạng cho toàn tộc Thẩm thị.”
“Nếu đã thành thân với muội muội của ân nhân, vậy chẳng phải nên ở rể sao?”