Trăng Sáng Nơi Đầu Cành

Chương 6



Bùi Cảnh nghe tiếng động, nâng đôi mắt lạnh lùng nhìn sang.

 

Bốn mắt chạm nhau, thần sắc hắn thoáng chốc trống rỗng.

 

Cha ta cau mày: “Lớn thế này rồi mà vẫn hấp tấp như vậy, mau đi thay y phục đi, kẻo nhiễm lạnh.”

 

Mắng ta xong, ông mới nhớ ra giới thiệu với Bùi Cảnh: “Đây là tiểu nữ nhà ta, để đại nhân chê cười rồi.”

 

Giọng Bùi Cảnh run dữ dội: “Ngươi là ai?”

 

Giờ khắc này.

 

Ngược lại ta đã bình tĩnh hẳn xuống, làm ra vẻ lo lắng:

 

“Mắt đại nhân sao lại đỏ như vậy? Có phải thân thể không khỏe không?”

 

Nghe thấy giọng nói của ta, chân mày Bùi Cảnh khẽ nhíu lại.

 

Ánh mắt hắn rơi xuống cái chân từng tàn phế của ta.

 

Giống như một kẻ sắp c.h.ế.t chìm, muốn nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

 

Ta thong dong bước lên vài bước, đầy vẻ quan tâm: “Đại nhân, có cần mời đại phu không?”

 

Tia sáng le lói nơi đáy mắt hắn hoàn toàn biến mất.

 

Bùi Cảnh tự giễu cười một tiếng.

 

Hắn cúi đầu, bất lực nói: “Không cần đâu, Từ nhị tiểu thư.”

 

12

 

Ta và huynh trưởng là một đôi long phượng thai.

 

Cho nên dung mạo cực kỳ giống nhau, cũng là chuyện dễ hiểu.

 

Điều này Bùi Cảnh biết.

 

Nhưng hắn trời sinh đa nghi.

 

Lần gặp lại trong đình giữa hồ.

 

Hắn đứng giữa tầng tầng tuyết trắng, từ xa khẽ mỉm cười với ta:

 

“Ta và Từ huynh muốn mượn cảnh tuyết mà ngẫu hứng làm thơ.” 

 

“Nhị tiểu thư, có thể giúp chúng ta chép lại không?”

 

Ta thuận theo bước tới: “Chỉ hai người làm thơ thì có gì thú vị, chẳng bằng cho ta cùng tham gia.”

 

Bùi Cảnh khựng lại: “Từ nhị tiểu thư cũng biết làm thơ?”

 

Ta cầm b.út lên: “Đại nhân là xem thường nữ lưu chúng ta sao?”

 

“Nhị tiểu thư nghĩ nhiều rồi.”

 

Giọng hắn nhàn nhạt: “Làm thơ cần có công phu từ nhỏ, nếu không khổ đọc thi thư từ bé, rất khó viết ra thơ có ý cảnh.”

 

Ta cười: “Đại nhân không cần nói nhiều, thử là biết.”

 

Nửa nén hương sau, ba người chúng ta mỗi người làm một bài thơ.

 

Đệ đệ đi qua đi lại không ngừng, nghiêm túc bình phẩm.

 

Bùi Cảnh nghe mà lòng không để tâm, ánh mắt từ đầu tới cuối đều dừng trên tờ giấy ta viết.

 

Hắn nhìn rất lâu rồi khép mắt: “Nhị tiểu thư viết một tay hành thư thật đẹp.”

 

Trước kia trong cung, lúc thay Bùi Cảnh chép thánh chỉ, sửa tấu chương, ta dùng đều là tiểu lệ.

 

Hành thư là sau khi thành thân, những lúc nhàn rỗi nơi khuê phòng, Thẩm Lan Thời nắm tay ta, từng nét từng nét dạy ta viết.

 

Mấy năm nay, vậy mà cũng luyện thành rồi.

 

Bên kia, đệ đệ kinh ngạc: “Tỷ tỷ, bài thơ hay như vậy mà thật sự do tỷ làm ra sao?”

 

Bùi Cảnh nhìn thêm mấy lần, hiếm hoi lộ ra vẻ kinh diễm.

 

Lúc nhìn lại ta, tia hoài nghi như có như không trong mắt hắn đã biến mất.

 

Thay vào đó là vài phần hứng thú.

 

Đệ đệ nhướng mày: “Tỷ tỷ à, không ngờ tỷ còn giấu nghề sâu như vậy.”

 

Nó nghĩ tới điều gì đó, cười như không cười: “Không phải do tỷ phu làm đấy chứ?”

 

Nó nói đúng rồi.

 

Quả thật là lúc ngắm tuyết, Thẩm Lan Thời hứng lên mà viết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chàng từng đọc trước mặt ta một lần, ta liền ghi nhớ.

 

Không ngờ hôm nay lại có chỗ dùng tới.

 

Bùi Cảnh đột nhiên nheo mắt: “Ngươi thành thân rồi?”

 

Ta gật đầu mỉm cười: “Là hôn sự do bệ hạ ban.”

 

“Gia huynh làm việc bên cạnh ngự tiền, cũng có chút thể diện, nên mới được phần ân điển này.” 

 

Bùi Cảnh trầm mặc vài giây: “Ta nhớ ra rồi.”

 

Hắn nhìn sâu vào ta, ý vị khó dò nói: “Đáng tiếc.”

 

13

 

Lúc dùng bữa tối, mẫu thân hỏi Bùi Cảnh thích ăn món gì.

 

Hắn cười nhàn nhạt: “Vậy ta xin mặt dày, muốn một bát canh hạt sen nấm tuyết, thêm một bát canh cá.”

 

Mẫu thân hoàn toàn không nhận ra điều gì, mỉm cười:

 

“Đại nhân và tiểu nữ nhà ta giống nhau thật, đều rất thích canh hạt sen.”

 

“Vậy sao?”

 

Bùi Cảnh bình tĩnh liếc nhìn ta một cái: “Khẩu vị của Nhị tiểu thư và một vị bằng hữu của ta, lại khá giống nhau.”

 

Trong lòng ta dâng lên một trận lạnh buốt.

 

Trên bàn ăn, canh hạt sen và canh cá, ta đều uống một bát.

 

Ánh mắt Bùi Cảnh vẫn luôn dừng trên mặt ta.

 

Lưu luyến hồi lâu, cuối cùng lại dần tối xuống.

 

Hắn nhận lấy chén rượu từ tay đệ đệ ta, hết chén này đến chén khác, uống cạn sạch.

 

Ta lấy cớ thay y phục, rời khỏi tiệc.

 

Trên hành lang dài, gió lạnh lướt qua.

Hồng Trần Vô Định

 

Trong sương phòng không người, ta vén tay áo lên.

 

Từ cổ tay trở lên, dày đặc những nốt đỏ li ti, ngứa ngáy vô cùng.

 

Người trên bàn ăn, ngoài Bùi Cảnh ra, không ai biết ta dị ứng với cá.

 

Đừng nói là ăn, chỉ cần ngửi thấy mùi thôi, trên mặt ta cũng sẽ nổi đầy mẩn đỏ, mấy ngày không tan.

 

Mấy năm nay thân thể được điều dưỡng khá tốt.

 

Lúc phát bệnh, mẩn đỏ cũng nhẹ hơn nhiều, từ mặt chuyển sang cánh tay.

 

Bôi t.h.u.ố.c xong, ta bất đắc dĩ thở dài.

 

Từ Trường Nhân chẳng hiểu chút gì về phong nhã, vậy thì Từ Ý Nghiên nhất định phải tinh thông.

 

Từ Trường Nhân ôn hòa nội liễm, thì Từ Ý Nghiên phải kiêu ngạo phóng khoáng. 

 

Chỉ có như vậy, mới có thể che trời qua biển.

 

Trời dần tối xuống.

 

Ta cầm một chiếc đèn, định quay về bàn tiệc.

 

Đi ngang qua sương phòng, lại bị người ta nắm lấy cổ tay, kéo mạnh vào bên trong.

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

14

 

“A huynh.”

 

Bùi Cảnh say rồi.

 

Hắn nâng mặt ta lên, hốc mắt hơi đỏ, hơi thở quấn quýt triền miên. 

 

Hai năm nay, đây là lần đầu tiên hắn ở gần ta như vậy.

 

Dựa vào tấm ván gỗ lạnh băng.

 

Ta không khống chế được mà run rẩy.

 

Cây trâm vàng cài trên tóc lặng lẽ bị siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

 

Ngay giây tiếp theo, lý trí ngăn cản ta.

 

Thiên t.ử xuất hành, cho dù là vi phục xuất tuần.

 

Đi tới đâu cũng phải báo cho nội đình và quan viên địa phương biết.