Nếu hắn c.h.ế.t ở Từ gia…
Ta không dám nghĩ tiếp nữa.
Bùi Cảnh hoàn toàn không nhận ra, chỉ ngơ ngẩn vuốt ve gương mặt ta:
“A huynh, ta nhớ ngươi lắm…”
“Ta đã tìm rất nhiều đạo sĩ, chỉ để gặp lại ngươi một lần.”
“Ngươi thật nhẫn tâm.”
Hắn bóp cằm ta, cúi xuống muốn hôn.
Lại bị ta đẩy ngã xuống đất.
Hôm sau, tuyết ngừng rơi.
Trời còn chưa sáng, Thẩm Lan Thời đã tới đón ta.
Ta không nói với ai, lén lên xe ngựa, thở dài nhẹ nhõm.
Chàng nhéo nhéo mặt ta, cau mày: “Sao mấy ngày ta không ở đây, nàng lại gầy đi nhiều vậy?”
Ta không trả lời.
Chỉ nắm lấy tay chàng: “Mấy ngày nay chàng bận gì vậy?”
Thần sắc chàng có chút mệt mỏi:
“Thiên t.ử tới Kinh Châu tuần tra muối vụ, nhưng lại không tới hành cung.”
“Ngay cả thị vệ đi theo bên cạnh cũng không biết tung tích của hắn.”
“Nếu hắn xảy ra chuyện ở Kinh Châu, ta thân là quan đứng đầu Kinh Châu, chỉ sợ e rằng sẽ bị c.h.é.m đầu.”
Ta đứng sững tại chỗ.
Rất lâu sau, bất đắc dĩ bật cười: “Hắn sẽ sớm quay về thôi.”
Ba ngày sau, tin tức thiên t.ử vi phục ở Kinh Châu mới được truyền ra.
Ta không ngờ Bùi Cảnh lại triệu ta yết kiến.
Trong hành cung, ta vừa đúng lúc lộ ra vẻ hoảng sợ: “Đại nhân ngài… vậy mà lại là hoàng đế?”
Toàn bộ cung nhân trong điện đều lui ra ngoài.
Bùi Cảnh lặng lẽ nhìn ta: “Đêm đó, là trẫm thất lễ.”
Hắn thấp giọng nói: “Ngươi và huynh trưởng ngươi, thật sự quá giống nhau.”
Nghe vậy, mắt ta đỏ lên: “Bệ hạ có biết huynh trưởng dân nữ hiện giờ ở đâu không?”
“Từ đầu năm tới nay, huynh ấy đã bặt vô âm tín, không liên lạc được…”
Bùi Cảnh không trả lời ta.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta, si mê nhìn hồi lâu rồi mới chậm rãi mở miệng:
“Từ nhị tiểu thư, ngươi đã không còn là thân hoàn bích, vốn không xứng vào cung.”
“Nhưng sau mấy ngày ở chung, trẫm rất thích ngươi.”
“Ngươi hòa ly với Thẩm khanh đi, trẫm nguyện phá lệ phong ngươi làm phi.”
15
Ta cứng đờ tại chỗ.
Trước mắt chợt hiện lên cảnh tượng từ rất lâu về trước.
Lúc ta hầu hạ Bùi Cảnh tắm rửa, bị hắn kéo vào thùng gỗ.
Nước b.ắ.n tung tóe, ánh mắt hắn lấp lánh, ngang ngược kéo y phục ta:
“A huynh, chỗ này của ta không biết vì sao lại lớn lên nhiều như vậy, ngươi mau xem giúp ta…”
Ta mặt đỏ tai hồng muốn đẩy hắn ra, trong lúc giằng co, tóc tai tán loạn.
Hắn nhìn gương mặt ta, lần đầu tiên thất thần: “Nếu ngươi là nữ nhân thì tốt rồi.”
Tim ta khẽ run lên, hắn chống cằm, cười như không cười:
“Nếu ngươi là nữ t.ử, trẫm nhất định sẽ nghĩ mọi cách đưa ngươi vào cung…”
Hồng Trần Vô Định
“À đúng rồi, ngươi chẳng phải có một muội muội sao?”
“Vậy trẫm cưới muội muội ngươi, thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu: “Xin bệ hạ nghĩ lại, dân nữ và phu quân tình cảm rất tốt, không muốn chia lìa.”
Bùi Cảnh từ trên cao nhìn xuống, thần sắc nhàn nhạt: “Chỉ cần trẫm muốn, hắn tính là thứ gì?”
Ta nghẹn ngào: “Xin bệ hạ tha cho dân nữ.”
“Trước khi huynh trưởng nhập cung, huynh ấy đã ngàn vạn lần dặn dò, bảo dân nữ ở nhà chăm sóc cha mẹ thật tốt.”
“Cha mẹ dân nữ tuổi tác đã cao, dưới gối chỉ có ba người con, huynh trưởng đã nhập cung, đến nay sống c.h.ế.t chưa rõ, nếu dân nữ cũng rời khỏi họ…”
Phải rồi.
Ta từng không chỉ một lần nhắc với Bùi Cảnh về sự vất vả của cha mẹ.
Cho nên khi hắn nói muốn cưới muội muội ta.
Ta đỏ mắt, tủi thân vô cùng: “Lẽ nào bệ hạ muốn người nhà nô tài, từng người từng người đều vào hoàng cung sống dưới ánh mắt người khác sao?”
Hoàn hồn lại, ánh mắt Bùi Cảnh khẽ động.
Hắn nhắm mắt: “Thôi vậy.”
“Nếu trẫm thật sự cưới ngươi, Trường Nhân sẽ không vui.”
Ta ngẩng đầu lên.
Hắn ném tới một khối ngọc bội, rũ mắt nhìn ta, cảm xúc trong mắt cuộn trào:
“Cầm lấy nó, ngươi có thể tự do ra vào hành cung.”
“Ngày mai sẽ có ý chỉ, phong ngươi làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.”
“Trẫm và huynh trưởng ngươi tình như thủ túc, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là muội muội của trẫm.”
“Khoảng thời gian này, ngươi hãy thường xuyên tới bầu bạn với trẫm.”
16
Bùi Cảnh nói được làm được.
Ngoài việc rất thích nhìn chằm chằm gương mặt này của ta ra.
Hành vi cử chỉ của hắn với ta đều hợp lễ nghĩa.
Chỉ là trò chuyện với ta về những chuyện cũ trước kia, không hề có hành động vượt khuôn phép nào.
Thần sắc ảm đạm, không biết đang hoài niệm điều gì.
Ta bấm ngón tay tính ngày hắn hồi kinh.
Vốn tưởng rằng, sẽ cứ bình an vô sự như vậy mà qua đi.
Nhưng Bùi Cảnh lại gặp thích khách ngay trước mặt ta.
Bên hồ sen, hắn cho lui toàn bộ thị vệ tùy tùng, chỉ mang theo Tiểu Hạ T.ử cùng ta đi dạo.
Khi mũi tên của thích khách b.ắ.n tới.
Bùi Cảnh đẩy ta ra, còn bản thân thì bị thương.
Mũi tên xuyên qua vai hắn.
Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng m.á.u chảy rất nhiều.
Ta đè lên vết thương, quay đầu hét lớn: “Tiểu Hạ Tử, mau truyền thái y!”
Trong khóe mắt, Bùi Cảnh đột ngột ngẩng lên nhìn ta.
Hắn hơi mở to mắt, đầy vẻ không dám tin.
Lúc thái y chạy tới, hắn đã đau đến ngất đi.
Ta đứng bên cạnh căng thẳng nhìn.
Lại nghe thái y hỏi: “Bệ hạ có thể dùng Ngũ Thảo Tán không?”
“Không thể.”
Lời vừa dứt, tim ta lập tức trầm xuống.
Cũng đúng lúc ấy, Bùi Cảnh mở mắt ra.
Hắn hỏi ta: “Từ nhị tiểu thư vừa nói gì?”
Ta phản ứng cực nhanh: “Bệ hạ, mấy hôm trước người còn nhắc với dân nữ mà.”
“Huynh trưởng từng chọc Tiên đế nổi giận, bị phạt mười trượng, người lao lên đỡ năm trượng thay huynh ấy, sau đó lúc bôi t.h.u.ố.c lên vết thương có dùng Ngũ Thảo Tán, suýt chút nữa mất mạng…”
Bùi Cảnh bật cười, nhưng đáy mắt không hề có chút ý cười nào: “Ra là vậy.”