"Ha ha ha! Hoàng đế bệ hạ quả nhiên hào sảng!" Cát Thân cười lớn, đôi mắt như chuông đồng quét nhìn toàn trường, cuối cùng dừng lại trên người Vi Hàn Phương đang phục sức lộng lẫy.
Trong mắt Cát Thân lộ ra vẻ hài lòng, sải bước đến trước chỗ ngồi của Vi Hàn Phương, dùng thứ quan thoại gượng gạo hỏi: "Vị cô nương xinh đẹp này giống như đóa hoa Sát Nhật Lãng rực rỡ nhất trên thảo nguyên! Cô nương có nguyện ý theo Cát Thân đến thảo nguyên bao la vô tận không? Tất Khiết đại hãn của chúng ta sẽ trân trọng cô nương như trân trọng con tuấn mã dũng mãnh nhất!"
Vi Hàn Phương chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt không một chút kinh ngạc, giống như đã dự tính từ trước, nàng đứng dậy hành lễ: "Có thể phân ưu cùng bệ hạ, cầu được thái bình cho trăm họ hai nước, là phúc phận của thần nữ."
"Sứ thần Cát Thân, Hàn Phương nguyện ý tiến về thảo nguyên, kết tình giao hảo giữa hai họ, vĩnh viễn củng cố bang giao."
Tân đế vô cùng hài lòng trước sự thức thời của Vi Hàn Phương, ngài dõng dạc truyền:
"Tốt! Nữ nhi Vi gia thâm minh đại nghĩa, truyền chỉ ý của trẫm, sắc phong Vi thị Hàn Phương làm Vĩnh Dương quận chúa. Mẫu thân nàng ta có công dạy dỗ, tấn phong Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân. Chọn ngày lành tháng tốt, gả hậu hĩnh về phương Bắc!"
"Tạ bệ hạ long ân." Vi Hàn Phương dập đầu tạ ơn.
Khi đứng dậy, ánh mắt nàng vượt qua điện vũ ồn ã, nhìn về phía ta và T.ử Ninh đang đứng. Không có oán hận, không có bi thương, cánh môi nàng khẽ động, rồi chợt nở nụ cười rạng rỡ như đóa hồng kiêu sa.
Giống như muốn nói: Nhìn xem, Triệu Tiểu Xuân, ta đã nói sẽ để nương ta được sống những ngày tốt đẹp, ta làm được rồi.
Tân đế vừa chuẩn tấu cho Vi Quý phi tự nguyện đi thủ lăng, nay lại cho phép hòa thân, đây chẳng khác nào công khai tuyên bố với thiên hạ rằng: Vi gia sắp bị thanh toán rồi.
Trong điện, tiếng tơ trúc lại vang lên, Tân đế cùng sứ thần chén thù chén tạc, không khí vô cùng vui vẻ.
Ta muốn đứng dậy, muốn xông ra ngoài, muốn hét lớn rằng: "Ta không đồng ý! Các người không thể làm thế!"
Nhưng ta không động đậy được.
Cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không phát ra được nửa điểm âm thanh.
T.ử Ninh nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, vuốt ve lưng ta, rồi đưa một miếng bánh ngọt đến bên miệng ta.
"Tỷ tỷ ăn bánh đi, trong lòng... sẽ không đắng nữa."
Ta nhìn vào mắt muội ấy, một lúc sau, cả hai đều bật cười.
Hốc mắt ướt đẫm, nhưng chúng ta đều biết, lệ không được rơi xuống.
*
Ngày Vi Hàn Phương xuất giá khỏi cung, trời âm u, không một gợn gió.
Để tỏ lòng long trọng, Đế vương đích thân tiễn nàng đến tận ngoài Chính Dương môn của T.ử Cấm Thành.
Đoàn đưa tiễn dài dằng dặc, tiếng kèn xô na thổi vang trời, náo nhiệt phi thường. Trên mặt mỗi cung nhân đều treo nụ cười, nói những lời cát tường.
Ta và T.ử Ninh đứng trên Trích Tinh lâu cao v.út, lặng lẽ dõi mắt nhìn theo từ xa.
Tiếng kèn xô na mỗi lúc một xa dần, bóng hồng nhan ấy cuối cùng cũng biến mất trong bóng tối của vòm cổng thành.
Xung quanh tức khắc tĩnh lặng lại, chỉ còn tiếng gió rít gào qua lầu cao.
Từ trong lòng ta truyền đến tiếng nức nở như thú nhỏ, rồi từng chút một, hóa thành tiếng khóc đau đớn không thể kìm nén.
"Tỷ tỷ... Hàn Phương tỷ tỷ... không về nữa... đúng không?"
T.ử Ninh không hiểu, tại sao Hàn Phương tỷ tỷ phải mặc bộ y phục đỏ rực ấy đi đến nơi xa xôi như vậy, tại sao mọi người đều cười, mà muội ấy lại cảm thấy lòng mình trống rỗng một mảng lớn.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy muội ấy, nước mắt rơi trên đỉnh đầu T.ử Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tại sao lại khóc chứ?
Vì Hàn Phương đã toại nguyện, hay vì mỗi một nữ t.ử thân bất do kỷ trong T.ử Cấm Thành này?
"Sẽ về mà."
"Đợi hoa Tát Nhật Lãng trên thảo nguyên nở rồi lại tàn, tàn rồi lại nở, có lẽ... sẽ về thôi."
Cùng lúc đó, trên quan đạo của T.ử Cấm Thành, một cỗ xe ngựa lặng lẽ khởi hành.
Tống T.ử Nhan nhìn bóng dáng hai người nương tựa vào nhau trên Trích Tinh lâu.
Nàng nhìn rất lâu, cho đến khi xe ngựa rẽ ngoặt, Trích Tinh lâu bị một cung điện nguy nga khác che khuất, không còn thấy nữa.
"Thực ra, con nên từ biệt họ một câu."
Nghe lời Vi Quý phi, Tống T.ử Nhan nhếch môi, giả vờ nhẹ nhõm:
"Từ biệt cái gì chứ? Khóc lóc sướt mướt, phiền phức lắm. Con không thèm đâu."
Nàng quay đầu, nhìn bụi đường bay mù mịt ngoài cửa sổ xe.
"Cứ thế này đi, cho sạch sẽ."
Vi Quý phi cũng nhìn theo hướng mắt của nàng, trong phút chốc, ngỡ như quay về ngày tiến cung mười mấy năm trước.
Cũng là mùa thu thế này, trời cao đến nao lòng, con đường trong cung dài hun hút không thấy điểm dừng.
Khi đó bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tỷ tỷ, lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhưng vẫn cố ngẩng cao đầu nói:
"Tỷ tỷ đừng sợ, có muội đây!"
Sau này, con đường cung đình ấy càng đi càng biến chất.
Muốn bảo vệ một người, chỉ dựa vào việc ngẩng cao đầu là không đủ.
Gió ở đây quá lạnh, d.a.o găm giấu trong nụ cười.
Bà buộc phải biến mình thành một con d.a.o, nhuốm m.á.u, lạnh lòng, đi làm những việc mà tỷ tỷ tuyệt đối không làm được, cũng không nỡ nhìn.
Mỗi khi làm một việc, ánh mắt tỷ tỷ nhìn bà lại xa thêm một tấc.
Bà không hối hận.
Nơi này, luôn phải có người nhảy xuống vũng bùn, mới có thể đẩy người kia lên nơi sạch sẽ, cao ráo.
Giờ đây, tỷ tỷ đã thành Thái hậu, T.ử Ninh đã có chỗ dựa.
Cuối cùng cũng có thể thanh toán xong món nợ hồ đồ này, cả vốn lẫn lãi.
Bánh xe nghiến lên lá khô, phát ra tiếng rắc rắc.
Bà nhắm mắt lại, ngân nga khúc hát học được từ nhiều năm trước.
Tỷ tỷ, đường đi đến tận cùng rồi.
Lần này, muội thật sự, không đi cùng tỷ nữa.