Cả người ta cứng đờ, không biết phải trả lời ra sao.
Nàng tựa sát lại, trán dán vào cằm ta: "Hoàng thúc c.h.ế.t rồi... phụ hoàng... cũng c.h.ế.t rồi. Mọi người đều gạt muội. Nói hoàng thúc và phụ hoàng đi bắt cáo nhỏ. Thế nhưng, c.h.ế.t rồi là không thể trở về được nữa, có đúng không?"
Khoảnh khắc ấy, mọi lời an ủi và ngụy tạo của ta đều bị đập tan thành từng mảnh vụn. Ta chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy thân hình gầy nhỏ của nàng, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Ta khóc cho sự tỉnh táo của nàng, khóc cho sự tàn nhẫn của chốn thâm cung này khi ngay cả chút cổ tích cuối cùng cũng bị tước đoạt. Ta cũng khóc cho chính mình, trong chiếc l.ồ.ng giam vàng son lộng lẫy này, nỗi sợ hãi và nhung nhớ chẳng biết đặt vào đâu.
"T.ử Ninh... T.ử Ninh..." Ta nghẹn ngào, lời nói chẳng thành câu. "Tỷ tỷ ở đây... tỷ tỷ ở đây..."
Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn, vụng về lau nước mắt cho ta, nhưng bản thân nàng lại không khóc.
"Tỷ tỷ đừng khóc, T.ử Ninh... đã sớm không còn sợ nữa rồi."
Đêm ấy, chúng ta giống như hai con thú nhỏ sưởi ấm cho nhau trong gió lạnh.
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, ta lại nhìn thấy ánh lửa bếp ấm áp nơi nhà cũ ở Kỳ Sơn, thấy đôi bàn tay vững chãi của cha mẹ.
Hoàng cung này rộng lớn như thế, hoa lệ như thế, nhưng sao ta lại cảm thấy nó đang lặng lẽ nuốt chửng sinh khí của người sống, biến tất cả những gì tươi sáng minh mị thành t.ử khí trầm trầm.
Buổi cung yến đầu tiên sau khi tân đế đăng cơ, sứ thần Hung Nô đến hòa đàm cũng có mặt.
Cuối cùng ta cũng gặp lại T.ử Nhan.
Vẻ mặt nàng bình thản, thậm chí không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, ngồi ở phía dưới cùng Vi Quý phi. Ta cố gắng nhìn vào mắt nàng, nhưng nàng luôn né tránh ánh mắt của ta. Ngay cả khi T.ử Ninh gọi, nàng cũng vờ như không nghe thấy.
Hàn Phương đã lâu không gặp cũng tới.
Đã gần một năm không gặp, vì tang kỳ của tiên đế vừa qua, tông thân trong điện đều ăn vận thanh nhã. Duy chỉ có nàng là trang điểm cực kỳ kiều diễm, y phục lộng lẫy, trang sức tinh xảo, mỉm cười rạng rỡ ngồi bên cạnh mẫu thân.
Tân đế ban bố ân chỉ, tôn tiên Hoàng hậu làm Thái hậu, ngự tại cung Từ Ninh. Phong hoàng muội T.ử Ninh làm Đế Ninh Trường công chúa, hưởng lộc ấp gấp đôi.
Từng đạo sắc phong được ban xuống, tông thất, công thần đều có trọng thưởng. Ngay cả ta cũng được ban cho hư hàm "Huyện chủ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Duy chỉ có Vi Quý phi và T.ử Nhan là không có phần.
Dưới bao ánh mắt đổ dồn, Vi Quý phi lại nở nụ cười. Bà ta vẫn đẹp đến mức kinh tâm động phách, ngay cả nụ cười cũng mang theo vẻ ngạo mạn ngày xưa. Bà ta đứng dậy, hành lễ một cách đầy phong thái.
"Tiên đế băng hà, thiếp thân bi thống khôn nguôi. Phú quý vinh hoa đối với thiếp thân chẳng qua chỉ là phù vân. Chỉ nguyện mang theo tiểu nữ T.ử Nhan, đến hoàng lăng, ngày đêm thắp hương, thủ linh cầu phúc cho tiên đế, để vơi bớt nỗi khổ tương tư. Khẩn cầu Hoàng thượng ân chuẩn."
Tân đế vân vê chiếc nhẫn ngọc trên tay, vẻ mặt đầy thú vị: "Quý phi và phụ hoàng tình thâm ý trọng, trẫm rất cảm kích. Đang định tôn người làm Quý Thái phi để an hưởng tuổi già. Thủ linh thanh khổ, hà tất phải vậy?"
Vi Quý phi kiên quyết: "Chân tâm ở tại lòng, không tại vị phận. Cầu Hoàng thượng thành toàn cho tấm si tâm này của thiếp thân, cũng là vẹn tròn đạo hiếu làm con của T.ử Nhan."
*
T.ử Nhan lập tức đứng dậy, đi đến bên cạnh mẫu thân, uyển chuyển quỳ xuống: "Cầu Hoàng thượng thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của thần muội."
Nhìn hai mẫu nữ đang quỳ giữa điện, hồi lâu sau, tân đế mới khẽ giơ tay: "Đã là tâm ý của Quý phi và hoàng muội khẩn thiết như vậy, trẫm chuẩn tấu."
"Không!" Thái hậu làm đổ chén trà, thất thần nhìn Vi Quý phi.
Vi Quý phi chậm rãi đứng thẳng người, nhìn về phía Thái hậu đang thất thái. Bốn mắt nhìn nhau, Vi Quý phi bỗng nở một nụ cười, khẽ lắc đầu.
Ta không biết bà ta muốn biểu đạt điều gì, nhưng Thái hậu nương nương dường như đã hiểu, thân hình đang rướn lên bỗng sụp xuống ghế.
Vi Quý phi không nán lại thêm, dắt tay T.ử Nhan xoay người, từng bước một đi ra phía ánh nắng thu rực rỡ ngoài điện.
"Ha ha ha ha." Sự im lặng trong điện bị phá vỡ bởi tiếng cười thô sảng.
Sứ thần Hung Nô vốn ngồi ở phía dưới đứng bật dậy: "Kính thưa Hoàng đế bệ hạ Trung Nguyên! Nữ t.ử kiều diễm như thế, đưa đi thủ hoàng lăng thì thật đáng tiếc. Nếu có thể cưới một vị công chúa tôn quý như vậy, kết thân với thảo nguyên chúng tôi, thì gió tuyết trong ngoài Trường Thành đều sẽ hóa thành hương rượu nồng nàn! Không biết ý bệ hạ thế nào?"
Nụ cười trên mặt tân đế không đổi: "Lời này, sứ thần nên nói sớm một chút mới phải. Trẫm vừa mới đáp ứng thỉnh cầu thủ linh của hoàng muội, nếu lại thay đổi sẽ tổn hại đến uy nghiêm thiên t.ử."
Ánh mắt hắn chuyển động, lướt qua các quý nữ tông thất phía dưới: "Trung Nguyên ta giai lệ như vân, những nữ t.ử còn lại trong điện này, nếu sứ thần có ai vừa mắt, cứ việc chọn lựa. Trẫm không có gì là không chuẩn."