Trăng Trên Núi

Chương 3



Ngày hôm đó sau khi tan học, Tô ma ma phá lệ không để lại bài tập. Bà ta đứng dưới hành lang, nhìn cây táo dại mà cha ta mới bứng về trồng trong sân rất lâu.

Mẫu thân ta nhìn sắc mặt Tô ma ma, cẩn thận dâng trà nóng, cười làm lành:

"Ma ma vất vả rồi, đứa nhỏ này đầu óc ngu ngơ như gỗ đá, xin ma ma phí tâm nhiều hơn."

Tô ma ma nhận lấy trà, không uống.

"Lệnh ái tâm tính thuần khiết ngay thẳng, gân cốt cường kiện, là một khối... ngọc thô hiếm có."

Bà ta quay sang nhìn ta, trong mắt hiếm khi bớt đi vẻ nghiêm khắc, hiện lên một tia ôn hòa.

"Cô nương, cô nương có biết lão thân dạy dỗ hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên gặp được học trò như cô nương."

"Gân cốt của cô nương là được trưởng thành trong mưa gió núi rừng, tâm tính cũng chưa từng bị những vụn vặt nơi thâm khuê mài mòn. Bộ phương pháp này của lão thân, có lẽ chỉ thích hợp với chốn cung đình nội trạch."

Ta ngơ ngác nhìn Tô ma ma.

Bà ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Lão thân sẽ bẩm báo rõ ràng với Hoàng hậu nương nương, cô nương là một khối nguyên liệu đặc biệt, phải dùng cách đặc biệt để điêu khắc. Nương nương tuệ nhãn, nhất định sẽ hiểu."

Tô ma ma không nói gì thêm, giữ thẳng sống lưng luôn đoan trang của mình mà rời đi.

Mẫu thân ta hoàn toàn mờ mịt: "Thế này... thế này rốt cuộc là dạy tốt hay chưa tốt đây?"

Cha ta hớn hở đi vào: "Ta thấy rất tốt! Nhìn con gái chúng ta xem, thể hình này, hàm răng này, đôi mắt to tròn xoe này, đáng yêu biết bao!"

Sau khi Tô ma ma đi được hai ngày, Chu cô cô bên cạnh Hoàng hậu tới. Chu cô cô mày mắt ôn hòa, nói Hoàng hậu mời ta vào cung ngồi chơi.

Mẫu thân ta lo lắng kéo ta sang một bên:

"Con gái, vào hoàng cung đừng nói năng bừa bãi, nhìn nhiều, nghe nhiều."

"Nếu thật sự không biết nói gì, con cứ cười với nương nương! Dù sao người ta cũng chẳng nỡ đ.á.n.h kẻ mặt tươi cười mà."

Trên đường vào cung, lòng ta cứ như có con thỏ sống nhảy lên nhảy xuống. Tô ma ma rốt cuộc đã nói gì với Hoàng hậu nương nương? Hoàng hậu nương nương thấy ta học kém như vậy, liệu có bắt cả nhà ta cuốn gói về núi Kỳ Sơn không?

Ta càng nghĩ càng thấy cổ phát lạnh.

Đợi đến khi vào cung Phượng Nghi, Chu cô cô dẫn ta lên phía trước. Ta đành liều mạng quỳ xuống hành lễ, chỉ sợ làm sai một bước là mất mạng như chơi.

"Không cần đa lễ, đứng dậy đi."

Lúc này ta mới dám ngước mắt lên. Hoàng hậu nương nương đang ngồi trên sập bên cửa sổ, toàn thân tắm mình trong hào quang của Bồ Tát, mỉm cười nhìn ta.

"Lại gần đây, để bản cung nhìn kỹ xem nào."

Ta cẩn thận nhích tới vài bước. Hoàng hậu nương nương gật đầu:

"Ừm, đúng là dáng vẻ mà Tô ma ma đã nói. Đứng thẳng, ánh mắt sáng, là một đứa trẻ ngoan."

Người ra hiệu cho ta ngồi xuống cái tú đôn bên cạnh, lại sai người bưng bánh ngọt và nước mật tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đừng gò bó, cứ coi như đến bầu bạn nói chuyện với bản cung. Tô ma ma đã kể với bản cung không ít chuyện về con."

Tim ta thót lại một cái.

"Bà ấy nói con học quy củ, giống như bắt chim ưng học tiếng chim oanh, vất vả nhưng lòng thành."

Hoàng hậu nương nương vừa nói vừa tự mình cười lên trước.

"Còn nói con đối với con cá chép gấm kia còn để tâm hơn cả quy củ, lén cho ăn bột tôm, thay nước giếng, ngược lại nuôi đến mức trơn lông đỏ da."

"Bản cung nghe xong, lại thấy rất thú vị."

*

Mặt ta đỏ bừng lên, không biết nên nhận lỗi hay nên biện bạch.

Hoàng hậu nương nương nhấp một ngụm trà, cười tủm tỉm nhìn ta.

"Kinh thành có cách sống của kinh thành, sơn dã có cái thú của sơn dã. Bản cung ở trong cung này đã lâu, lại muốn nghe xem con ở trên núi sống thế nào? Săn b.ắ.n có thú vị không? Có từng gặp qua chuyện gì hiếm lạ chăng?"

Lời này đã chạm đúng vào tâm khảm ta.

Nhắc đến cánh rừng, dã thú và thảo d.ư.ợ.c quen thuộc, sự căng thẳng trên người ta bất giác tan biến, lời nói cũng dần nhiều lên.

Ta bắt đầu kể về cách phân biệt dấu chân động vật, cách tìm thảo d.ư.ợ.c vào mùa đông, và cả cách ta cùng cha đặt bẫy bắt lợn rừng thế nào.

Hoàng hậu nương nương nghe đến độ hào hứng bừng bừng, thỉnh thoảng lại hỏi dăm ba câu.

Không khí trong noãn các thả lỏng, nước mật ngọt lịm, điểm tâm thơm lừng.

Hoàng hậu nương nương chẳng hề ra vẻ bề trên, lúc ta nói đến đoạn phấn khích mà khoa tay múa chân vài cái, người cũng không trách tội, ngược lại còn cười rạng rỡ hơn.

Cho đến khi Chu cô cô bước vào, khẽ tiếng nhắc nhở giờ giấc.

Hoàng hậu nương nương gật đầu, ôn tồn nói với ta: "Hôm nay đến đây thôi. Con có thể không kiêu ngạo không siểm nịnh, lại giữ được bản tâm thế này, rất tốt. Sau này nếu rảnh rỗi, hãy thường xuyên vào cung trò chuyện với bản cung."

Ta đứng dậy hành lễ cáo lui, sự căng thẳng lúc mới đến đã tiêu tán hơn phân nửa.

Trong noãn các, một bóng dáng mảnh mai từ sau tấm bình phong khẽ ló đầu ra.

Nàng chỉ tay về phía cửa, nói: "Triệu tỷ tỷ, T.ử Ninh... thích, thích."

Hoàng hậu nhìn theo hướng ta biến mất, thương xót ôm nàng vào lòng.

"T.ử Ninh cũng thích Tiểu Xuân có phải không? Mẫu hậu cũng thấy, con bé là một đứa trẻ rất tốt."

Tin tức ta vào cung được Hoàng hậu để mắt tới giống như tơ liễu mùa xuân, bay khắp kinh thành.

Phủ Ân Điển Hầu vốn dĩ vắng như chùa Bà Đanh, bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường.

Thiệp mời bay đến như bông tuyết.