Trao Em Cả Một Đời

Chương 50: Nhớ người



Vì Phó Tắc Dịch về nhà bất thình lình nên nhà bếp nấu thêm vài món, bác Thân và dì Tần bận trước bận sau nhưng vẫn rất vui.

Cụ bà thuận miệng hỏi thăm vài câu về tình hình sức khỏe và việc ở công ty.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh lặng im ăn cơm, hôm nay nhà bếp nấu khá nhiều món nhưng cô chỉ chọn vài món thanh đạm để ăn.

Bên cạnh vẫn vang lên tiếng hỏi han thì thầm của cụ bà, sau đó trước mặt cô chợt xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc hấp dẫn được đặt vào đĩa ăn riêng làm cô sững sờ.

Không biết cụ bà đã hỏi gì mà Phó Tắc Dịch khẽ đáp lại: “Vâng.”

Ngộ Từ khựng người, nghiêng đầu nhìn anh.

Nhưng anh đã gác đũa dùng chung lên gối đũa, nghiêng đầu tiếp tục nghe cụ bà nói chuyện, chỉ chừa cho cô một khung xương quai hàm sắc sảo.

Ngộ Từ mím môi quay đi, im lặng gắp miếng sườn xào chua ngọt trong đĩa ăn cho vào miệng.

Vì bài thi sắp diễn ra vào mấy ngày tới, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt nên miếng này cực kỳ ngon.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô không dám buông thả bản thân thêm nữa.

Cụ bà khẽ nghiêng đầu liếc nhìn Ngộ Từ rồi cong môi cười nhẹ.

*

Cuối bữa ăn, cụ bà về phòng trước, nói là hồi chiều đã ăn không ít đồ ăn vặt nên giờ không đói lắm, dì Tần và bác Thân đi theo tiễn bà.

Ba người họ vừa đi, sảnh chính rộng lớn chợt trở nên tĩnh lặng, Ngộ Từ đã no nên buông đũa.

Phó Tắc Dịch nghiêng đầu nhìn cô, hỏi nhỏ: “No rồi à?”

Cô sững sờ, quay sang nhìn anh rồi gật đầu: “Vâng.”

Phó Tắc Dịch nghe vậy thì cũng buông đũa, ngắm nhìn gương mặt cô một lát: “Vậy cùng nhau đến phòng bà nội nhé?”

Ngộ Từ nhìn anh, đáp: “Được ạ.”

Phó Tắc Dịch lại lưu luyến nhìn gương mặt cô thêm lát nữa mới đứng lên nói: “Đi thôi.”

Cô gật đầu: “Ừm.” Sau đó đứng lên theo anh.

Thật ra cô có rất nhiều thứ muốn nói với anh, nhưng không biết tại sao khi gặp được anh thì cô lại không nói nên lời, chỉ biết nhìn bóng lưng anh ở phía trước rồi rầu rĩ thở dài.

Lúc hai người đến Chi Thọ Các, cụ bà đã chuẩn bị nghỉ ngơi, hai người ngồi xuống chưa uống hết tách trà đã bị bà đuổi về vì bà nói mình muốn đi ngủ.

Thế là ngồi còn chưa nóng ghế hai người đã phải ra ngoài, lúc đi xuống cầu thang gỗ, Ngộ Từ còn lẩm bẩm: “Hôm nay bà cố ngủ sớm vậy.”

Đừng thấy cụ bà đã tám mươi tuổi mà khinh, thật ra bà là một con cú đêm chính hiệu, thỉnh thoảng đã khuya mà vẫn không chịu ngủ, đuổi cô về xong lại tiếp tục ngồi xem tập vẽ.

Nhưng hôm nay thì không, họ vừa ra ngoài thì đèn trong phòng sau lưng cũng tắt.

Bác Thân cầm đèn l.ồ.ng đưa họ về Nam Viên, cười khanh khách: “Hôm nay bà ấy không ngủ trưa, còn xem tập vẽ cả chiều, có thể không mệt sao!”

Ngộ Từ bật cười: “Hôm nào tịch thu tập vẽ của bà ấy, chẳng chịu nghỉ ngơi đàng hoàng gì cả.”

Nói xong, cô nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.

Anh không đáp mà chỉ cong môi cười, cúi đầu đi xuống cầu thang.

Cô mím môi, nhìn bác Thân đang đi trước dẫn đường rồi cũng không nói gì thêm, chỉ im lặng đi song song với anh tiến về trước.

Băng qua hành lang nhỏ treo đèn l.ồ.ng đung đưa, Phó Tắc Dịch chợt gọi khẽ: “Bác Thân.”

Bác Thân ở phía trước nghe anh gọi bèn dừng lại, quay đầu nhìn.

Anh khẽ nhếch môi: “Đưa đèn l.ồ.ng cho cháu đi, chúng cháu tự về Nam Viên.”

Bác Thân kinh ngạc, quay sang nhìn Ngộ Từ bên cạnh anh.

Ngộ Từ cũng thảng thốt, nghiêng đầu nhìn Phó Tắc Dịch.

“À, được, vậy hai đứa đi chậm thôi nhé, đèn ở hồ Minh Nguyệt hỏng từ xế chiều rồi, vẫn chưa gọi người đến sửa.” Bác Thân cười hai tiếng rồi tiến lên đưa đèn, sau đó còn căn dặn vài câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Tắc Dịch nhận lấy đèn, đáp: “Vâng.”

Nhìn bác Thân ra khỏi cổng mái vòm, hai người mới tiếp tục đi về Nam Viên.

Tối nay Ngộ Từ yên tĩnh đến lạ, lúc bước lên cầu vòm trên hồ Minh Nguyệt, Phó Tắc Dịch bèn quay sang nhìn: “Hôm nay có tâm sự à?”

Ngộ Từ đang lơ đễnh chợt giật mình vì bị hỏi, nghiêng đầu nhìn anh: “Không, không có ạ.”

Phó Tắc Dịch dừng chân lại.

Đèn gần hồ Minh Nguyệt bị hỏng nên xung quanh tối om, chỉ có ánh trăng trắng ngà và ánh sáng từ đèn l.ồ.ng trong tay anh chiếu sáng.

Đôi mắt anh nán lại gương mặt cô rồi chậm rãi cất lời: “Vậy sao em lại không vui?”

Ngộ Từ sững người, thật lâu sau mới rủ hàng mi cong, lẩm bẩm: “Thấy rõ lắm hả ta?”

Nhưng ngay cả bà cố và bác Thân cũng chẳng nhận ra thì sao anh biết được chứ.

Cô thì thầm rất nhỏ, Phó Tắc Dịch không nghe thấy gì nhưng vẫn nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.

“Cũng không phải là không vui...” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, lúc va vào đôi mắt đen láy trong veo ấy, cô chợt mất hết ý định nói dối, khẽ hé môi nhưng cuối cùng vẫn chọn đ.á.n.h trống lảng: “Dì Tần bảo hôm nay anh không về, sao tự dưng lại về.”

Phó Tắc Dịch tìm kiếm trong đôi mắt cô thật lâu mới thủ thỉ đáp lời: “Hồi chiều em nhắn tin cho anh.”

Ngộ Từ khựng lại: “Hửm? Em không...” Có bảo anh về mà.

Cô không nói hết nửa câu sau mà mím môi dừng lại, cảm xúc trong mắt anh quá đỗi chân thành, tựa như vò rượu ủ lâu khiến người ta say không lối về.

Bóng cây dưới ánh trăng khẽ lay theo làn gió, đôi mắt anh cũng vậy.

Giọng nói dịu dàng êm tai vang lên: “Anh không muốn em cảm thấy mình bị phớt lờ, nên muốn về đón lễ với em.”

Thật ra tối nay vẫn còn rất nhiều sắp xếp thương vụ và hội nghị, nhưng cuối cùng anh vẫn bảo Thẩm Mân dời lại.

Anh chưa từng tiếp xúc với con gái, đây là lần đầu tiên mà còn là một cô gái nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều, anh không thể đoán được những cảm xúc nhạy cảm của con gái, điều duy nhất anh làm được là nhận ra có lẽ cô cần anh từ rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt ấy, nên dù có bận cách mấy cũng phải dành thời gian cho cô.

Anh đã nhận ra điều đó trong dòng tin nhắn cô gửi lúc chiều.

Ngộ Từ nhất thời nghẹn lời.

Anh về vì cô.

Ngập ngừng một lát, cô mới rủ hàng mi cong: “Em không có ý đó...” Nói xong cô lại nhìn anh, chậm rãi chớp mắt: “Em không muốn quấy rầy anh, cũng không muốn làm anh thấy em là người rất phiền, càng không có ý muốn bắt anh về nhà, em chỉ...”

Nói đến đây, cô chợt dừng lại.

Phó Tắc Dịch lặng lẽ nhìn cô, chờ cô nói hết.

Cô mím môi lặng im nhìn anh một lát rồi mới nhỏ tiếng thốt ra nửa câu sau: “Hơi nhớ anh.”

Hai chữ cuối cô nói rất nhẹ rất khẽ, lẫn vào tiếng gió là gần như không thể nghe thấy, nhưng Phó Tắc Dịch vẫn hiểu được khẩu hình của cô.

Hàng mày vừa rồi còn chau lại vì những lời cô nói nay chậm rãi giãn ra.

Ánh trăng lặng lẽ trút xuống soi đôi mắt Ngộ Từ sáng lấp lánh.

Anh khựng người trong giây lát, vẻ mặt dịu đi rồi khẽ nói: “Là anh tệ.”

Ngộ Từ tưởng anh hiểu lầm nên vội vàng lắc đầu: “Em không có ý trách anh, em chỉ...”

Chỉ sao đây?

Cô cũng chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.

Nhưng bỗng dưng Phó Tắc Dịch cười rộ lên, tiếng cười nhẹ nhàng vang lên giữa màn đêm làm Ngộ Từ thoáng sững sờ.

Hiếm khi nào anh cười tươi như lúc này, cứ như đã gặp chuyện gì vui lắm.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Sau đó, anh chậm rãi kìm lại độ cong trên khóe môi, chỉ còn nhếch nhẹ môi nhìn cô một lát rồi chợt cúi người xuống.

Khi gương mặt dần phóng to, cô nghe thấy cả tiếng tim mình lỡ mất một nhịp, và rồi đôi môi truyền đến một hơi ấm mềm mại.

Ngay sau đó, cô nghe thấy anh nói: “Anh cũng nhớ em.”