Trao Em Cả Một Đời

Chương 51: Tôi muốn hôn người



Ngộ Từ không biết mình đã về Trú Nguyệt Các bằng cách nào.

Toàn bộ tâm trí cô cứ lâng lâng, chỉ biết sau khi Phó Tắc Dịch chậm rãi đứng thẳng lên lại, cô đã thấy bóng trăng sau lưng anh cực kỳ sáng.

Dưới ánh trăng ấy, khu vườn hiện lên như một bức tranh thủy mặc, đèn l.ồ.ng cũ treo dưới mái hiên cong v.út cũng đong đưa theo làn gió đêm.

Nụ cười trên khóe môi anh tươi sáng, thì thầm: “Anh đưa em về.”

Sau đó thì cô về đến phòng.

Gương trang điểm màu đồng nhạt phản chiếu hình ảnh ngẩn ngơ của cô, ngọn nến trên bàn khi tỏ khi mờ, cô chậm rãi giơ tay lên sờ môi mình.

Xúc cảm vẫn ấm áp mềm mại, nhưng còn âm ỉ tê dại như đã mất đi cảm giác.

Gò má chợt nóng bừng, cô vội rụt tay khỏi bờ môi, hít sâu một hơi rồi giơ hai tay lên quạt trước má mình.

Mắt vô tình liếc thấy một chiếc hũ sứ tráng men xanh đặt trong góc bàn làm cô chợt sững người.

Đó là trà lập hạ cô hỏi xin dì Tần hồi chiều.

Ngộ Từ mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra cửa sổ nhỏ.

Khung cửa sổ gỗ sơn mài chạm khắc hoa đang mở toang, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu sáng đèn.

Cô chần chừ rồi quay đầu nhìn hũ trà tráng men xanh trên bàn, quyết định cầm nó lên, đứng dậy ra khỏi phòng.

*

Muộn thế này rồi, đun nước bằng lò than nhỏ chắc chắn không kịp, thế nên Ngộ Từ đã mò mẫm trong bóng tối để vào bếp lấy bình thủy, còn tiện tay gom thêm vài dụng cụ pha trà đơn giản và chút mứt quả bỏ vào túi nhỏ của mình.

Lúc ra khỏi nhà bếp trùng hợp gặp bác Thân đi tuần tra nhà cửa trước khi ngủ làm cô phải vội vàng ngồi xổm xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra Thực Lộc Viên, nơi vốn là khu nhà bếp. 

Sau khi thậm thụt ra khỏi cổng mái vòm, cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm đứng thẳng dậy.

Sao lần nào lén đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân.

Cô bĩu môi rồi vỗ chiếc túi nhỏ căng phồng, ôm bình thủy nhí nhảnh chạy về Nam Viên.

Lúc đi ngang qua hồ Minh Nguyệt, khu đó không có đèn làm cô suýt vấp ngã, thế là đoạn đường phía sau cô đi rất cẩn thận.

Đến trước cổng Nam Viên, cô đổi bình thủy sang tay còn lại để mở cửa bằng một tay, sau đó nhảy qua ngạch cửa.

Phó Tắc Dịch đang đứng hút t.h.u.ố.c dưới hành lang vòng trên tầng hai, chợt thấy có bóng người sáng giữa màn đêm mở cửa sân rồi nhảy nhót tiến vào.

Lúc nãy cô đã về phòng thay sang một quần áo rộng rãi sáng màu, tết tóc dài thành b.í.m rũ sau lưng, trên người còn đeo túi đeo chéo màu nhạt căng phồng, cũng chẳng biết đang đựng cái gì, khuỷu tay trái kẹp bình thủy nhỏ.

Trông y hệt chú chuột hamster đang “lén lút” tha đồ về ổ khiến anh không khỏi cong môi cười.

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Lúc quay người đóng cửa sân, Ngộ Từ còn thò đầu qua khung cửa nhìn ra bên ngoài.

Trên lối đi lát đá trước hồ Minh Nguyệt không xa, có một nguồn sáng chậm rãi tiến về phía bên này.

Chắc là bác Thân.

Thế là cô vội vàng rụt đầu vào, nhẹ nhàng đóng cửa sân lại gấp gáp quay người, sau đó lại khẽ giật mình.

Phó Tắc Dịch đang đứng trên tầng hai của Lãm Nguyệt Lâu, anh mặc quần áo ở nhà thoải mái, chống một tay lên lan can trước người, tay còn lại kẹp điếu t.h.u.ố.c đang cháy chập chờn, lặng lẽ ngắm nhìn cô.

Cô khựng lại, nhưng lúc này ngoài sân đã vang lên tiếng ho nhẹ của bác Thân.

Sắc mặt cô lập tức trở nên cảnh giác, vội ôm bình thủy chạy lên Lãm Nguyệt Lâu.

Phó Tắc Dịch hơi hoang mang, chỉ thấy bóng người nhỏ nhắn ấy leo lên cầu thang rồi vội vàng chạy về phía mình, còn chưa kịp hiểu gì thì đã bị túm lấy ống tay áo, cửa phòng mở ra rồi bị kéo vào trong.

Lúc cửa phòng khép lại lạch cạch, ngoài sân cũng vang lên tiếng cửa sân mở ra kẽo kẹt.

Ngộ Từ đứng thẳng tắp cứng đờ trước cửa, đưa một tay lên ôm n.g.ự.c thở phào một hơi.

Phó Tắc Dịch vẫn kẹp điếu t.h.u.ố.c trong tay, nghiêng đầu nhìn cô rồi bước tới trước chiếc bàn bên cạnh để dập tàn t.h.u.ố.c, tiện thể mở cửa sổ bên cạnh ra.

Ngộ Từ thở xong cũng quay sang nhìn anh, vỗ vào chiếc túi nhỏ trên người mình, cười khúc khích nói: “Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy, em đến pha trà lập hạ cho anh.”

Phó Tắc Dịch cong môi nhìn cô, khẽ nói: “Ừm, một “quân t.ử” phải tránh tai mắt người khác.”

Ngộ Từ cười hì hì rồi bước về phía anh, bày từng món đồ mình thó được từ nhà bếp lên bàn.

Mứt quả được đựng trong hộp thức ăn nhỏ, cô lấy mỗi món một ít mà chất đầy cả hộp.

Phó Tắc Dịch vừa lặng im ngắm nhìn dáng vẻ bận bịu của cô vừa mỉm cười, ngồi xuống đối diện cô.

Trà lập hạ là sự hòa tụ của trà mới đến từ bảy thương hiệu khác nhau, mặc dù đều là dòng trà xanh nhưng nếu xét tường tận về chủng loại thì mỗi loại lại mang một hương thơm riêng biệt.

Thật ra đối với người không rành về phân loại hương trà như Ngộ Từ, trộn lại với nhau rồi cô cũng chẳng nhận ra.

Nhưng cô có thể phân biệt sơ được chủng loại qua hình dáng lá trà, dùng một nhánh tre nhỏ gạt nhẹ lớp trà trong hũ.

“Long Tỉnh, Bích Loa Xuân, Vân Vụ, Ngọc Lộ, Nga Mi, Mông Đỉnh, Lục An Qua Phiến.”

Cô đọc tên từng loại rồi ngước lên nhìn Phó Tắc Dịch: “Có loại trà nào anh không thích không?”

Anh chỉ cong khóe môi cười: “Không có.”

Ngộ Từ lau sạch tay bằng khăn ướt: “Vậy em bắt đầu đây!”

Cũng không phải buổi uống trà chính thức gì nên quy trình được giản lược kha khá, bỏ qua những nghi thức rườm rà, chỉ đơn giản là uống trà thôi.

Thật ra Ngộ Từ đã uống với bà cố hồi sáng rồi, nhưng không biết tại sao, giờ uống lần nữa lại có cảm giác mùi vị không giống trà cũ.

Trộn các hương trà khác nhau lại, tạo nên hương vị khá độc đáo.

Tách thứ hai là trà do Phó Tắc Dịch pha.

Từ trước đến nay, hễ ngồi chung bàn với người lớn thì mọi việc trên bàn trà đều được giao cho người có vai vế nhỏ hơn đảm nhận, và đương nhiên người đó là cô.

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh pha trà.

Nước trà bốc khói nghi ngút, thong thả chảy từ miệng chén cái vào tách công đạo, anh cụp mắt nhìn tách trà.

Hơi nước phủ mờ dung mạo anh làm nó trở nên dịu dàng tao nhã, quả thật xứng với bốn chữ “gió thanh trăng sáng”.

Ngộ Từ chống cằm bằng một tay, lặng im nhìn anh.

Phó Tắc Dịch vừa nâng tách công đạo lên rót trà cho cô vừa khẽ ngước lên: “Đang nhìn gì đấy?”

Cô cũng thẳng thắn, hiên ngang trả lời: “Nhìn anh.”

Động tác rót trà của Phó Tắc Dịch khựng lại, sau đó anh rũ mắt cười khẽ.

Ngay khi tách trà được rót đầy, cửa phòng chợt bị gõ vang khiến hai người khựng người cùng lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng của bác Thân vang lên ngoài cửa: “Tắc Dịch, tôi mang quần áo ngày mai đến cho cậu này!”

Ngộ Từ chợt trợn tròn mắt, ngay cả Phó Tắc Dịch cũng sững người hoảng hốt.

Nhất thời cũng không nghĩ ra nên đáp lại thế nào.

Bầu không khí bỗng trở nên im lặng, bác Thân lẩm bẩm ngoài cửa: “Ngủ rồi hả ta?”

Ngay sau đó, ngoài cửa lại có tiếng vật bị đẩy.

Ngộ Từ hít sâu một hơi quay đầu lại, bắt gặp rèm che sau lưng Phó Tắc Dịch bèn vội vàng đứng dậy, kéo anh trốn vào đó.

Sau tấm rèm là phòng sách của anh, chắc lúc nãy anh vừa sử dụng nên trên bàn làm việc vẫn còn một vài tài liệu.

Cùng lúc đó, cửa phòng bị mở ra.

Bác Thân cầm khay gỗ đựng quần áo nhìn quanh căn phòng, phát hiện rèm che phòng trong vẫn chưa thả xuống, giường cũng trống không.

Ông ấy thắc mắc “ủa” một tiếng: “Cậu ấy đi đâu rồi?”

Lúc này Ngộ Từ căng thẳng rối bời, trên chiếc bàn ngoài kia vẫn còn hai tách trà của họ!

Phó Tắc Dịch ngơ ngác bị kéo vào đây, thật ra anh ở lại ngoài kia thì mới bình thường hơn ấy.

Nhìn người trước mặt đang hết sức căng thẳng túm lấy cánh tay mình, anh lặng lẽ cong môi rồi lên tiếng trả lời bác Thân: “Bác để quần áo trong phòng ngủ là được, cháu còn chút việc, làm xong sẽ ngủ.”

Anh lên tiếng quá đột ngột làm Ngộ Từ đang trong cơn căng thẳng sợ hết hồn, bỗng chốc nghiêng đầu nhìn anh.

Sau đó mới phát hiện họ đứng quá gần nhau, khoảng cách chỉ một nắm tay khiến cô cảm nhận được cả hơi thở của anh đang phả xuống đỉnh đầu mình, bàn tay cô còn đang nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.

Bác Thân đứng ngoài tấm rèm, nghe vậy bèn vội đáp: “À, được!”

Ngay sau đó, ông ấy liếc thấy tách trà trên bàn nên hơi kinh ngạc: “Vừa rồi... Tiểu Từ đến sao?”

Ngộ Từ hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi bằng khẩu hình: “Liệu bác Thân có vào đây không?”

Phó Tắc Dịch cong môi mỉm cười, khẽ đáp: “Không đâu.”

Ngộ Từ nhìn khóe môi nhếch nhẹ của anh.

Sao anh còn bụng dạ mà cười được thế!

Rốt cuộc lúc nãy cô chạm mạch dây thần kinh nào mà kéo anh vào chung vậy trời!

Phó Tắc Dịch cười một lát rồi trả lời bác Thân: “Vâng, vừa đi.”

Đỉnh của ch.óp! Nói dối không chớp mắt, tim không đập nhanh mặt chẳng thèm đỏ!

Ngộ Từ thầm giơ ngón cái khen anh trong lòng.

Bác Thân trả lời: “Ừm, vậy tôi dọn giúp cậu nhé.”

Nói xong, ông ấy mang quần áo vào phòng ngủ trước rồi mới ra dọn bàn.

Ngộ Từ hơi thất vọng bĩu môi, nhìn anh nói: “Anh mới uống có một tách.”

Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn cô: “Không sao, dù sao anh cũng đã uống rồi.”

Gương mặt anh phảng phất nụ cười mỉm thoáng qua nhưng lại chân thành như xuất phát từ tận đáy lòng, lại như chỉ để trấn an cô, đôi mắt sáng trong gợn sóng, sâu không thấy đáy.

Ngộ Từ nhìn chằm chằm vào anh, khoảng cách giữa hai người quá gần, dường như cô còn ngửi thấy cả hương gỗ sam sạch sẽ thanh mát trên người anh.

Vì chênh lệch chiều cao nên khi cô hơi ngước lên, thứ đầu tiên cô thấy được là đôi môi anh.

Đường viền môi thẳng thớm, môi dưới dày hơn môi trên, khóe môi nhếch nhẹ tạo thành một nụ cười mỉm tự nhiên.

Vì vừa uống trà nên trên môi còn ánh lên một lớp nước óng ánh.

Khá là... Gợi cảm.

Ngộ Từ sững người, vội nhìn xuống lại để rồi bất thình lình va vào yết hầu anh.

Yết hầu nhô lên rõ rệt, thể hiện sự nam tính một cách trực diện nhất. 

Thế là ánh nhìn của cô lại như bị nung nóng.

Sao lại như thế!

Sao tâm trí cô cứ ngập tràn những suy nghĩ lạ lùng đó vậy!

Lúc cô còn đang hoảng loạn muốn nhìn sang chỗ khác, bỗng dưng cảm nhận được anh đang vươn một tay ra vén những sợi tóc bên tai cô ra phía sau.

“Đừng căng thẳng thế, bác Thân không vào đây đâu.” Anh dịu giọng nhắc nhở.

Ngộ Từ hơi khựng người, khẽ đáp: “Vâng.” Sau đó ngước lên nhìn vào đôi mắt anh.

Một đôi mắt dịu dàng triền miên tựa mặt hồ phản chiếu bóng trăng bồng bềnh.

Cô ngập ngừng vài giây rồi nuốt nước bọt ừng ực: “Anh anh anh... Anh đừng nhìn em như vậy.”

Nét mặt của Phó Tắc Dịch cũng khựng nhẹ lại như không hiểu lắm: “Hửm?”

Cô bối rối liếc qua liếc lại rồi lí nhí bảo: “Anh đang quyến rũ em.”

Phó Tắc Dịch không nghe rõ: “Gì cơ?”

Cô hít sâu một hơi, kéo đôi mắt đang lạc nhịp trở về nhìn chằm chằm vào anh, cố ra vẻ “hung thần ác sát”: “Anh còn nhìn em như thế nữa, em em em, em sẽ muốn hôn anh!”

Cô trợn tròn mắt, chun mũi, miệng phồng lên.

Phó Tắc Dịch khựng người hết mấy giây mới chợt cong môi, đuôi mày cũng hơi nhướng lên.

Ngay sau đó, anh nâng một tay lên bóp lấy bờ má đang phồng nhẹ của cô, cúi người xuống, hôn lên đôi môi đang chu lên đó: “Được.”

Ngộ Từ hết sức ngỡ ngàng, nhất thời quên cả thở, toàn thân cứng đờ tại chỗ.

Phó Tắc Dịch chỉ hơi tách ra, ch.óp mũi cọ nhẹ vào ch.óp mũi cô, giọng nói pha lẫn âm khàn khó nhận ra khẽ gọi tên cô: “Ngộ Từ.”

Ngộ Từ nín thở, hơi ngơ ngác.

Ngay sau đó cô lại nghe anh nói: “Anh muốn hôn em rồi.”

Đôi môi lại truyền đến xúc cảm mềm mại, trước mắt là gương mặt phóng to của anh và hàng mi dày đang rũ nhẹ.

Ngậm vào mút nhẹ rồi lại khẽ nghiêng đầu để nụ hôn thêm sâu.

Như trái vải đã được bóc vỏ, mịn màng, ẩm mềm, dịu ngọt.

Hàng mi cong của Ngộ Từ run rẩy, hai tay vô thức chậm rãi quàng qua vai anh rồi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.