Trao Em Cả Một Đời

Chương 58: Hờn giận



Phó Tắc Dịch đứng đơ tại chỗ dõi theo ba bóng lưng rời đi ấy, ngập ngừng thật lâu mới khẽ gọi: “Thẩm Mân.”

Thẩm Mân nhìn theo hướng Ngộ Từ rời đi rồi khẽ nghiêng người về trước: “Tôi đi đưa cô Tiểu Từ về.”

Nói xong, anh ta chạy vài bước băng qua đám đông để đuổi theo Ngộ Từ.

Cầu đá lâu đời nên mặt cầu gồ ghề chông chênh, Nhậm Hiện xách hai chiếc vali rất vất vả.

Thẩm Mân đuổi tới nơi, khẽ bảo: “Để tôi làm cho.”

Ngay sau đó anh ấy vươn tay ra cầm lấy vali trong tay Nhậm Hiện rồi bước theo Ngộ Từ.

Nhậm Hiện sững người, vừa nhìn Thẩm Mân mặc đồ vest mang giày da xách hai chiếc vali nhưng đi đường vẫn hết sức vững vàng kia vừa gãi đầu.

Vậy cũng được hả?

Thẩm Mân không nói gì, đi theo Ngộ Từ và Ngô Ninh đến xe khách của Đoàn Văn công.

Ngô Ninh lén quay đầu nhìn lại đ.á.n.h giá Thẩm Mân từ đầu đến chân, sau đó cười khúc khích nói: “Cảm ơn nhé anh đẹp trai!”

Nói xong, cô ấy định nhận lại chiếc vali trong tay Thẩm Mân.

Thẩm Mân nhìn Ngộ Từ: “Cô Tiểu Từ, tôi đưa hai người về.”

Thế là bàn tay mới thò ra nửa đường của Ngô Ninh chợt khựng lại giữa không trung, sau đó lặng lẽ rụt về.

Đi ké xe sang, chắc không có gì quá đáng nhỉ.

Ngộ Từ nhìn Thẩm Mân, từ chối: “Không cần đâu trợ lý Thẩm, anh trở về đi, chúng tôi đi xe chung với đoàn được rồi.”

Thẩm Mân hơi ngập ngừng nhìn chiếc xe khách đang lần lượt có người lên ở gần đó, chần chừ hồi lâu vẫn giao vali ra: “Vâng, cô về đến nhà an toàn nhớ báo với sếp Phó một tiếng nhé.”

Ngộ Từ không nói gì, nhận lấy vali rồi quay người lên xe.

Ngô Ninh nhìn cô một cái rồi cũng vội nhận lại vali của mình, quan sát sắc mặt Ngộ Từ rồi hỏi: “Cô sao thế? Sao tự dưng lại không vui?”

Hình như cô đã trở nên lạ lùng như thế từ tối hôm qua rồi.

Ngộ Từ lắc đầu: “Không có gì.”

Ngô Ninh bán tín bán nghi, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều bèn gãi mặt, khẽ đáp: “Ờm.”

Sau lưng, Thẩm Mân vẫn đứng ở đó một lát, mày nhíu lại.

Sếp Phó và cô Tiểu Từ cãi nhau ư?

Chú cháu cũng cãi nhau được nữa hả?

Đây là chuyện hiếm khi xảy ra ở nhà họ Phó lẫn nhà họ Ngộ.

Suy nghĩ một hồi mới thấy hình như cũng chẳng còn khả năng nào khác, Thẩm Mân bèn nhíu mày thắc mắc quay người rời đi.

Lúc trở về, Phó Tắc Dịch đã vào hội đường, Thẩm Mân đi vào ngồi xuống sau lưng anh, tiến sát lại báo cáo: “Cô Tiểu Từ về bằng xe của đơn vị, không cho tôi đưa về.”

Phó Tắc Dịch thoáng khựng người rồi thì thầm đáp: “Biết rồi.”

*

Trên đường về, Ngộ Từ vẫn trưng ra bộ dạng buồn bực khó chịu ấy, Ngô Ninh nhìn cô tận mấy lần, cuối cùng gồng người hỏi thử: “Ngộ Từ, rốt cuộc cô sao thế? Tại Nhậm Hiện hả? Lần này tôi không có gọi anh ta đến nhé, lúc nãy anh ta xuất hiện bất thình lình tôi cũng không biết!”

Ngộ Từ nhìn dáng vẻ sốt ruột của Ngô Ninh, cong khóe môi cười: “Không có, không phải tại chuyện đó.”

Ngô Ninh nghiêng đầu: “Vậy... Vậy thì tại làm sao?”

Ngộ Từ ngập ngừng một lát mới nói: “Chẳng qua là... Bất chợt thấy hình như mình vốn chẳng hiểu gì về anh ấy.”

Ngô Ninh nhíu mày: “Ai cơ? Nhậm Hiện á hả?”

Nói xong mới như đột nhiên hiểu ra: “Bạn trai cô?”

Ngộ Từ gật đầu: “Ừm.”

“Ủa? Các cô hẹn hò được bao lâu rồi?” Ngô Ninh hỏi.

Ngộ Từ nhớ kỹ lại: “Gần nửa năm.”

Ngô Ninh thở dài: “Gần nửa năm mà như thế thì cũng bình thường mà! Nào có ai hiểu hết được một người chỉ trong vòng nửa năm, hơn nữa cô cũng nói anh ta bận, vậy cứ chờ khi nào anh ta hết bận hai người nói chuyện rõ ràng với nhau thôi.”

Nói chuyện rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hình như họ chưa từng nói chuyện rõ ràng với nhau bao giờ, hầu như toàn là cô nói, còn anh thì im lặng lắng nghe.

Ngộ Từ cũng không phải người làm màu bày đặt, nhưng có vẻ lúc nào cô cũng nói với anh hết những điều về mình, còn anh thì chưa bao giờ như thế nên quả thật cô không biết rất nhiều thứ về anh.

Cô cũng không giận chuyện giữa anh và Đồng Tuân, mà là dường như anh vốn không có mong muốn chia sẻ cùng cô và luôn luôn xem cô là trẻ con.

Nghĩ vậy, bỗng dưng Ngộ Từ quay về trạng thái im lặng, ánh mắt m.ô.n.g lung.

*

Lúc về đến Dụ Viên, bác Thân ra đón, vừa gặp đã nhận ra tâm trạng cô bất thường bèn hỏi: “Sao thế Tiểu Từ?”

Cô lắc đầu, trả lời: “Hơi mệt ạ, cháu về phòng nghỉ ngơi trước.”

Bác Thân liếc nhìn cô rồi đáp: “Được, khi nào ăn cơm trưa bác đến gọi, cháu ngủ một giấc đi.”

Nhìn Ngộ Từ đi về phía Nam Viên rồi ông ấy mới vẫy tay gọi dì Tần ở gần đó: “Bà có cảm thấy hôm nay Tiểu Từ buồn buồn không?”

Dì Tần cũng quay đầu nhìn: “Cũng hơi hơi, con bé sao vậy?”

Bác Thân lắc đầu: “Không biết, vừa về đã thế rồi, cũng chẳng biết đi chơi không vui hay là ấm ức chuyện gì nữa, con bé này chỉ thích báo tin vui, còn chuyện buồn thì giấu nhẹm.”

Dì Tần ngập ngừng hồi lâu, chợt nghiêng đầu nhìn sang: “Hay là... Tại lâu rồi Tắc Dịch không về?”

Bác Thân hơi sững sờ, cũng nghiêng đầu nhìn sang, sau đó hai ông bà lại nhìn nhau.



Buổi trưa cụ bà không ra sảnh chính dùng bữa, thường những lúc chép kinh, hầu như bà không dùng đồ mặn mà chỉ ăn vài món chay cho qua bữa.

Ngộ Từ ra sảnh chính nhìn một cái mới phát hiện cụ bà không đến, thế là cũng chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi buông đũa.

Bác Thân nhìn cơm canh gần như chẳng vơi trên bàn, sau đó thở dài.

Ra khỏi sảnh chính, vì không muốn về Nam Viên nên Ngộ Từ men theo lối đá lang thang sang Đông Viên. Sân vườn cuối thu tiêu điều hiu quạnh, cô bước tới đình ven hồ ngồi xuống, sau đó nằm dài lên ghế mỹ nhân ngẩn người.

Bác Thân gọi người làm ra mang cơm canh vào bếp giữ ấm, sợ đến chiều Ngộ Từ sẽ đói.

Vừa ra khỏi sảnh chính đã bắt gặp bóng dáng Phó Tắc Dịch bước vào từ cổng chính Dụ Viên, sau đó đi băng qua hành lang thẳng tiến về phía Nam Viên.

Bác Thân hết sững sờ vẫn hoàn sững sờ, chớp mắt xác nhận đó đúng là Phó Tắc Dịch mới gọi: “Tắc Dịch? Sao cậu lại về giờ này?”

Nghe tiếng gọi, Phó Tắc Dịch quay đầu nhìn, dừng bước dưới hành lang hỏi: “Ngộ Từ đâu bác?”

Bác Thân thoáng ngạc nhiên mới vội chỉ về phía Đông Viên: “Lúc nãy thấy con bé đến Đông Viên rồi, hôm nay con bé có vẻ buồn bã, cơm trưa chẳng ăn được bao nhiêu.”

Nói xong, ông ấy lại hạ giọng hỏi nhỏ: “Hai cô cậu cãi nhau ạ?”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Phó Tắc Dịch cũng khựng người vài giây, nhìn về phía Đông Viên rồi chợt nhìn bác Thân nói: “Nhờ bác giúp cháu một việc ạ.”

*

Bụi chuối cảnh bên bờ ao vẫn xanh mướt, thấy có người đến đàn cá Koi trong ao bèn tụ lại, Ngộ Từ tiện tay hái một nhánh chuối tây bên tay, xé vụn lá ném xuống ao.

Đàn cá nhỏ cũng chẳng kén chọn mà tranh nhau ăn lá, lúc cô chuẩn bị hái tiếp chiếc lá thứ hai, đột nhiên bác Thân đứng bên cửa gọi: “Tiểu Từ ơi!”

Cô ngẩng đầu lên nhìn: “Sao vậy bác Thân?”

Bác Thân cười bảo: “Tối qua bác bị trật chân nên hôm nay không đi cầu thang được, hai hôm trước có lấy bộ trà sứ men xanh trong phòng Tắc Dịch, giờ dùng xong định trả lại, đúng lúc cháu về, cháu xem có thể mang vào đó giúp bác Thân không?”

Vừa nghe nói bác Thân bị trật chân, Ngộ Từ đã vội vàng đứng dậy đi qua, mặt mày lo lắng: “Bác không sao chứ ạ, có đi bệnh viện khám chưa?”

Thấy cô lo lắng như thế bác Thân cũng ấm lòng, cười khanh khách xua tay: “Không sao cả, bác sĩ nói dưỡng thương xíu là lành thôi, có điều hai ngày tới không đi cầu thang và đường dài được.”

Ngộ Từ thở dài: “Bác đấy, lớn tuổi rồi thì nghỉ ngơi đi, bảo người hầu làm giúp!”

Bác Thân cười sảng khoái: “Rồi rồi rồi, bác biết rồi mà.”

Ngộ Từ nhìn ông ấy: “Cháu mang trả giúp bác, bộ trà ở đâu ạ?”

Bác Thân vội chỉ vào chiếc bàn đá sau lưng: “Ở đó kìa! Ôi cái chân này của bác, cầm theo có tí đồ mà đi lại cũng khó khăn quá chừng.”

Ngộ Từ bước tới bưng khay trà lên.

Đó là một bộ trà sứ men xanh cổ nên đúng là khá nặng tay: “Bác về nghỉ đi ạ, cháu mang đi trả.”

Nói xong, cô bưng khay trà quay người rời đi.

Bác Thân đứng sau lưng nhìn theo bóng cô, mỉm cười lắc đầu.