Trao Em Cả Một Đời

Chương 57: Tình cờ gặp gỡ



Ngộ Từ cạn lời bĩu môi vì Ngô Ninh hỏi như không hỏi, liếc nhìn Ngô Ninh đang mải mê bơi giữa đại dương tin đồn, cô cầm điện thoại ngồi lên mép giường.

Chần chừ thật lâu, cô vẫn mở Weibo ra.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Đù vuýp, hai người này còn là bạn học lúc du học ở nước Anh nữa đấy!” Ngô Ninh cũng đang ngạc nhiên cất lời.

Ngộ Từ hơi bất ngờ, nhìn chăm chú vào bức ảnh chụp chung của hai người thời đại học được ai đó tung lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì khác biệt hẳn, cô ta trên ảnh trông tươi sáng và thơ ngây hơn, đôi mắt cũng dịu dàng hơn, khác hẳn với vẻ ngập tràn tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Nhất thời mất hồn làm cô không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, mãi đến khi cô ta gọi hai tiếng cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cô không biết gì thật hả? Đã có bạn học đại học chung năm với họ lên tiếng rồi, nói ngày xưa họ chơi thân lắm!”

“Không biết.” Cô khẽ đáp.

Cô không biết thật, hôm nay là lần đầu tiên cô thấy.

“Cô nói xem, liệu chú út cô có làm vậy vì bảo vệ Đồng Tuân không, cô xem cách đây không lâu cô ta còn bị mắng ngập đầu vì bị đồn giở thói ngôi sao ngoài phim trường, một người qua đường như tôi còn nhìn không nổi nữa là.”

Ngộ Từ không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng nằm xuống giường, nhìn bức ảnh trên điện thoại mà lòng vô cớ trào dâng nỗi muộn phiền.

Cô chợt nhớ lại ngày anh giúp cô cài trâm b.úi tóc, anh nói vì lúc nhỏ thấy ba b.úi tóc cho mẹ nên nhớ cách làm.

Trước đây anh giúp cô tết tóc cũng quen tay lắm.

Nhưng... Anh cũng chưa từng phủ nhận trước đây anh có bạn gái, là tự cô đơn phương nghĩ vậy thôi.

Vậy nên, dựa vào đâu mà cô lại thất vọng?

Bình luận trực tiếp trên Weibo vẫn đang liên tục nhảy ra những bình luận mới.

[Vậy là vì có hậu thuẫn chống lưng nên cô ta mới hống hách thế à?]

[Ê nhưng mà sao tự dưng thấy họ cũng xứng đôi là sao nữa vậy trời?]

[Há chẳng phải là tình yêu học đường sao?]

Ngộ Từ nằm dài trên giường nhìn khu bình luận trực tiếp cứ liên tục làm mới kia một lát rồi thoát khỏi Weibo, mở Wechat ra, đầu ngón tay ngập ngừng trước khung trò chuyện với Phó Tắc Dịch vài giây rồi vẫn không nhấn vào.

Ngô Ninh vẫn đang vừa xem bình luận vừa lải nhải, chợt thấy Ngộ Từ bỏ điện thoại xuống chui vào chăn.

“Cô ngủ hả?”

Giường bên kia vang lên một tiếng trả lời nhỏ xíu: “Ừm.”

Ngô Ninh bĩu môi: “Ồ.” Sau đó tắt đèn đầu giường, tiếp tục lướt Weibo trong im lặng.

*

Hôm sau họ lên đường về nhà.

Xe khách của Đoàn Văn công chờ bên ngoài làng cổ, Ngộ Từ thu xếp hành lý rời khỏi khách sạn với Ngô Ninh.

Lúc đi ngang qua khu di tích “hội đường” của làng, cô phát hiện trên cửa có treo băng rôn đỏ, đọc biểu ngữ thì có vẻ sắp có một hội nghị về đầu tư trùng tu di tích cổ sắp diễn ra tại đây.

Chẳng trách một khu du lịch thường ngày đông vui tấp nập mà hôm nay lại đìu hiu vắng lặng, chắc là để phục vụ việc tổ chức hội nghị nên đã hạn chế lượng người ra vào.

Khi đi lên cầu đá trước làng để băng qua hồ nước, chợt có một đoàn người đi chiều ngược lại, người phụ trách bộ phận du lịch địa phương đi phía trước, trông có vẻ là các thành viên đến tham dự hội nghị.

Trước làng có một hồ nước, cây cầu đá giữa hồ là tuyến nối gần nhất giữa làng và khu vực bên ngoài, diện tích cầu không rộng, hai bên cũng chẳng có lan can hay tay vịn, người đi hai chiều gặp nhau phải cẩn thận nhường nhịn để không bị va chạm rơi xuống nước.

Lúc vừa ra ngoài cô đã thấy dưới đầu cầu có tình nguyện viên đứng điều phối, hai người họ cũng chẳng quan tâm lắm vì tưởng chỉ là đang hướng dẫn du khách bình thường, giờ xem ra chắc là đang chỉ dẫn du khách rời làng bằng lối khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Ninh nhìn sang bên đó rồi chợt kéo cánh tay Ngộ Từ, thốt lên bằng giọng điệu hơi do dự không chắc chắn: “Ngộ Từ, người đó... Là chú út của cô nhỉ?”

Ngộ Từ đang kéo vali đi, nghe vậy cũng sững sờ ngẩng đầu lên nhìn.

Phía sau người phụ trách khu du lịch là một đoàn người đông nghịt, ai cũng mặc đồ vest mang giày da bảnh tỏn, Phó Tắc Dịch đi phía sau người phụ trách mấy bước, song hành cạnh anh là một ông lão tóc bạc phơ mặc Đường phục xanh sẫm đang nói chuyện với anh.

Anh cố ý đi chậm lại để nương theo nhịp bước của người lớn tuổi, khẽ nghiêng đầu lắng nghe với vẻ mặt khiêm tốn, khóe môi cong lên một nụ cười mỉm, Thẩm Mân thì đi phía sau anh.

Ngộ Từ thoáng ngỡ ngàng, quay đầu nhìn lại phía sau mới thấy mình đã đi đến giữa cầu, giờ mà quay người chạy thì đúng là quá lộ liễu, nhưng cô lại không muốn để anh nhìn thấy mình.

Thẩm Mân là người đầu tiên nhìn thấy Ngộ Từ, anh ấy hơi ngạc nhiên sau đó nhìn sang Phó Tắc Dịch đang đi phía trước, bước vội vài bước tiến lên nói nhỏ sau lưng anh: “Sếp Phó, hình như là cô Tiểu Từ.”

Phó Tắc Dịch nghe thấy thế thì cũng ngẩng đầu nhìn sang.

Ngộ Từ đang cúi đầu, một tay kéo vali, tay còn lại kéo Ngô Ninh: “Đi thôi, đừng nhìn nữa!”

Ngô Ninh vẫn đang nhìn sang bên phía Phó Tắc Dịch: “Sao đấy, đó không phải chú út của cô sao? Trùng hợp vậy, qua chào hỏi cái đi!”

Liếc thấy đoàn người kia sắp đi tới, Ngộ Từ quyết đoán buông Ngô Ninh ra, một mình quay người đi về phía ngược lại.

Thế nhưng bánh xe của vali lại bất ngờ va vào cốp vali của Ngô Ninh, mất cân bằng về lực khiến chiếc vali nghiêng hẳn sang một bên.

Ngộ Từ giật mình kêu lên, cơ thể cũng ngả về phía sau.

Một tiếng “cộp” vang lên, một bàn tay vươn tới giữ c.h.ặ.t lấy cần kéo vali, cánh tay Ngộ Từ cũng bị kéo nhẹ giúp cô lấy lại được thăng bằng.

Cô sững sờ, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập thình thịch, ngơ ngác mấy giây mới quay đầu nhìn.

Phó Tắc Dịch đi thẳng qua người phụ trách điểm tham quan phía trước để bước tới trước mặt cô, một tay giữ vali, tay còn lại kéo cô.

Anh nhìn cô một lát rồi mới thở dài như bất lực: “Sao hấp tấp thế, anh có tranh đường với em đâu, tự dưng gặp anh chạy cái gì?”

Anh đã nhận ra.

Ngộ Từ sững người, nhất thời không biết nên trả lời anh thế nào, những người tháp tùng phía sau cũng đơ ra tại chỗ vì tình huống bất ngờ này.

Phó Tắc Dịch nhìn vali trong tay rồi hỏi: “Em đi đâu thế?”

Ngô Ninh nhìn Ngộ Từ, vội đáp: “Chúng tôi đến đây du lịch mùa thu, hôm nay ra về.”

Phó Tắc Dịch khựng lại vài giây mới nhớ hình như mấy hôm trước cô có bảo với anh Đoàn Văn công tổ chức đi du lịch mùa thu.

“Ngộ Từ, cô không sao chứ!”

Bất thình lình Nhậm Hiện hớt hải chạy lên từ dưới đầu cầu, ngay cả vali của mình cũng vứt đại bên bờ hồ.

Ngộ Từ nhìn chiếc vali vẫn còn nằm trong tay Phó Tắc Dịch rồi vươn tay ra lấy lại, khẽ đáp: “Không sao.”

Sau đó cô xoay xoay cánh tay bị anh kéo giữ, lùi ra sau vài bước thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Phó Tắc Dịch thấy hành động lùi ra sau của cô mà thoáng khựng lại, nhìn chằm chằm vào hàng mi đang cụp xuống của cô một lát, sau đó mới chậm rãi liếc sang Nhậm Hiện đang thở hồng hộc.

Nhậm Hiện không rõ tình hình, vô cùng chân thành hết cảm ơn rồi lại xin lỗi: “Ngại quá, cảm ơn anh.”

Nói xong, anh ta còn định vươn tay ra cầm vali giúp Ngộ Từ, Ngộ Từ không nói gì, chỉ liếc nhìn rồi quay người bỏ đi.

Ngô Ninh cũng nghệt mặt ra, vội vàng nhìn Phó Tắc Dịch rồi đuổi theo Ngộ Từ: “Ngộ Từ, cô chờ tôi với!”

Nhậm Hiện cũng kéo vali của Ngô Ninh theo, khẽ cúi người lần nữa mới quay người rời đi.