Sử Gia Câu Chuyện Nhỏ
Ngày ca ca rời đi, tuyết rơi dày đặc.
Huynh ấy quỳ một gối xuống, thắt lại dây áo choàng cho ta, ngón tay khẽ run rẩy.
“A Loa, ngoan nào.”
Khi nói chuyện, giọng huynh ấy đè xuống thật thấp, dường như sợ ta nghe thấy điều gì.
“Đợi ca ca trở về, sẽ mang cho muội xâu kẹo hồ lô lớn nhất.”
Ta gật đầu.
Ta thích kẹo hồ lô.
Nhưng ta càng thích ca ca hơn.
Phía sau huynh ấy có một tỷ tỷ dung mạo rất xinh đẹp đang đứng, mặc chiếc áo khoác cùng váy dài màu xanh lam, khẽ mỉm cười với ta.
Nụ cười ấy dịu dàng làm sao, tựa như Quan Âm Bồ Tát trong những cuốn tranh truyện vậy.
Ca ca đứng dậy, nói với vị tỷ tỷ kia:
“Như Yên, A Loa đành phó thác cho muội.”
Liễu Như Yên đặt tay lên đỉnh đầu ta, nhẹ nhàng vỗ về.
“Chàng cứ yên tâm.”
Khi nàng ta thốt ra ba chữ này, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn ca ca.
Chẳng hề liếc nhìn ta lấy một cái.
Ca ca tung người lên ngựa, quay đầu nhìn ta sâu sắc.
Ta vẫy vẫy tay với huynh ấy, gọi lớn:
“Ca ca nhớ về sớm nhé!”
Huynh ấy mỉm cười, thúc ngựa rời đi.
Bông tuyết rơi đầy trên bóng lưng dần khuất xa của huynh ấy, chẳng mấy chốc đã trở nên nhạt nhòa.
Bàn tay của Liễu Như Yên vẫn đặt trên đỉnh đầu ta.
Thế nhưng, những ngón tay của nàng ta bỗng siết c.h.ặ.t lại.
Có chút đau đớn.
Ta ngước đầu nhìn nàng ta.
Nàng ta vẫn đang cười.
Nhưng nụ cười ấy đã chẳng còn giống như lúc nãy nữa rồi.
Ta không nói rõ được là khác ở điểm nào.
Chỉ là…
đôi mắt không còn cười nữa.
“Đi thôi.”
Nàng ta buông tay, xoay người bước trở vào trong.
Chẳng hề dắt tay ta.
Ta tự mình bước rảo chân đi theo, giẫm vào từng dấu chân lún sâu trên tuyết mà nàng ta vừa để lại.
Đêm hôm ấy, ta đói bụng.
Liễu Như Yên sai người áp giải ta đến phòng chứa củi.
Chẳng phải phòng dành cho khách.
Mà là phòng củi tăm tối.
Trên mặt đất trải một lớp rơm rạ, không chăn không đệm.
Ta nói:
“Tỷ tỷ, muội lạnh.”
Ả nha hoàn đóng sầm cửa lại, cài c.h.ặ.t then cửa.
“Lạnh thì ráng mà nhịn.”
Ta thu mình ngồi xổm trong đống rơm rạ, hai tay ôm lấy đầu gối.
Bỗng nhớ đến xâu kẹo hồ lô mà ca ca đã hứa.
Huynh ấy nhất định sẽ mang về cho ta.
Ta sẽ đợi huynh ấy.
Từ ngày thứ hai, Liễu Như Yên sai người mang giấy mực đến.
“Vẽ đi.”
Nàng ta bày một xấp giấy bản trắng tinh trước mặt ta, nghiên mực cũng đã được mài sẵn.
“Hãy vẽ những loài hoa, loài chim mà ngày thường ngươi vẫn hay vẽ ấy.”
Ta chớp chớp mắt.
Vẽ tranh vốn là việc ta vô cùng yêu thích.
Nhưng ta không thích ánh mắt nàng ta nhìn ta lúc này.
Ánh mắt ấy giống như… giống như bà v.ú bếp ngày trước nhìn con gà mái biết đẻ trứng vậy.
“Vẽ xong mới được ăn cơm.”
Nàng ta buông lời lạnh lùng rồi xoay người bỏ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cắm cúi vẽ suốt cả ngày trời.
Vẽ hoa mai, vẽ chim hỷ tước, vẽ đàn cá tung tăng dưới ao.
Khi sắc trời dần sập tối, nha hoàn đến thu dọn tranh, đặt lại một bát cháo lạnh ngắt.
Cháo loãng bợt bạt.
Hạt gạo thưa thớt có thể đếm được rõ ràng.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư.
Mỗi ngày đều trôi qua như thế.
Vẽ không xong thì không có cơm ăn.
Vẽ xong rồi cũng chỉ được ban cho một bát cháo lạnh.
Ta nhớ ca ca da diết.
Nhớ những câu chuyện trong tranh truyện huynh ấy từng kể cho ta nghe.
Nhớ mùa đông huynh ấy bọc ta trong chiếc áo khoác dày rồi ôm vào lòng, để ta ngồi trên đầu gối.
Nhớ huynh ấy âu yếm gọi “A Loa ngoan nào”.
Có một ngày ta hạ b/út hơi chậm, Liễu Như Yên đích thân tìm đến.
Nàng ta cầm bức tranh hoa mẫu đơn mới vẽ được một nửa của ta lên, ngắm nghía hồi lâu.
“Không tệ.”
Nàng ta thu bức tranh vào trong ống tay áo rộng.
Sau đó xoay người nhìn ta, nở nụ cười.
Nụ cười ấy khiến sống lưng ta lạnh toát.
“A Loa, ngươi nói xem, ca ca ngươi trở về nếu biết ngươi không nghe lời, liệu có nổi trận lôi đình không?”
Ta không dám hé răng nửa lời.
“Thế nên ngươi phải biết điều, vẽ cho thật nhiều vào, nghe rõ chưa?”
Nàng ta tiến lại gần, cúi người xuống, nhéo mạnh vào má ta.
Móng tay bấu c.h.ặ.t vào da thịt.
Ta rụt người về phía sau, nàng ta mới buông tay ra.
“Ngoan ngoãn chút đi.”
Nàng ta rời đi.
Ta đưa tay sờ lên má mình, trên đó hằn sâu một dấu móng tay.
Lõm xuống.
Đỏ lựng.
Ta bưng bát cháo lạnh lên, hớp một ngụm nhỏ.
Cháo đã thiu rồi.
Nhưng ta không dám nôn ra.
Bởi vì bữa kế tiếp chẳng biết đến khi nào mới có.
Một ngày nọ, ta nghe thấy Liễu Như Yên đang trò chuyện cùng ai đó ở sảnh trước.
“Cố công t.ử đã đỗ Trạng nguyên, chẳng mấy ngày nữa sẽ vinh quy bái tổ thôi!”
“Liễu cô nương thật là có phúc phần lớn nha!”
“Đâu có, đâu có, đều là phúc trạch của Cố gia cả.”
Tiếng cười của nàng ta vang lên vô cùng lảnh lót, ta ở tận trong phòng củi vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một.
Ca ca sắp về rồi!
Ta vui sướng đến mức nhảy cẫng lên.
Nhưng vừa nhảy được một cái đã chẳng dám nhảy tiếp nữa.
Cơ thể không được ăn cơm, đầu óc choáng váng vô cùng.
Ta ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu gối mà cười khúc khích.
Ca ca sắp trở về rồi.
Huynh ấy sẽ mang kẹo hồ lô cho ta.
Huynh ấy sẽ đón ta rời khỏi nơi quỷ quái này.
Đêm hôm đó ta thao thức chẳng thể chợp mắt.
Trong đầu toàn là dáng vẻ lúc ca ca trở về.
Ngày hôm sau, Liễu Như Yên đến tìm ta.
Nàng ta đứng ở cửa phòng củi, bước chân không hề tiến vào trong.
“Ca ca ngươi sắp về rồi đấy.”
Khi nói lời này, ngữ khí của nàng ta hoàn toàn khác hẳn trước kia.
Chẳng còn sự dịu dàng giả tạo để dỗ dành đứa trẻ nữa.
Mà lạnh thấu tâm can.
“Ngươi có biết huynh ấy trở về, điều đầu tiên nhìn thấy sẽ là gì không?”
Ta nghe không hiểu.
“Huynh ấy sẽ nhìn thấy đầu tiên —— vị hôn thê của mình, hiền thục đức độ, thay huynh ấy chăm sóc đứa muội muội khờ khạo điên điên kh/ùng kh/ùng.”