Tiền cung nữ hôm qua từng nhận ra thân phận của Giang Thu trước cửa Tống phủ, lúc này đang kéo tay bà mẫu, kích động không thôi: "Là cung phục, đúng là cung phục! Là người trong cung!"
Bà mẫu của nàng ta cũng há hốc mồm: "Chuyện này là thế nào?"
Sau khi nhìn rõ tiền hỷ là vật gì, đám đông liền trở nên hỗn loạn, ai nấy tranh nhau cướp đoạt, chẳng màng đến mặt mũi. Đồng thời, họ cũng thực sự nhận thức được rằng, có lẽ người hạ sính cho Tống phủ tuyệt đối không phải kẻ tầm thường. Ít nhất, chắc chắn không phải lão ăn mày như lời đồn đại.
Sắc mặt Thẩm Văn Hành tức khắc âm trầm hẳn xuống, hắn vung dây cương, định thúc ngựa tiến lên chặn đường nhạc sư để hỏi cho ra lẽ. Đúng lúc này, đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn: "Thẩm tướng quân, vạn lần không nên!"
Thẩm Văn Hành đột ngột ngẩng đầu, kẻ vừa lên tiếng lại chính là Điện Các Đại Học Sĩ - Chương Phong, người cùng giữ chức Nhất phẩm với hắn. Tuy hai người cùng là quan Nhất phẩm, nhưng Chương Phong là đứng đầu Tam công, từng phò tá qua hai đời Hoàng đế, đã được phong làm Thái sư, địa vị thực tế cao hơn hắn rất nhiều.
Thẩm Văn Hành nhảy xuống ngựa, chắp tay chào Chương Phong, cố nặn ra một bộ mặt ôn hòa, "Chương Thái sư sao lại ở đây? Hơn nữa, đội ngũ hạ sính này có phải đi nhầm đường rồi không? Đây là Tống phủ kia mà."
Chương Phong cười híp cả mắt: "Nơi định đến đúng là Tống phủ."
"Có phải là nhà của Tứ phẩm Thượng thư thừa Tống Khải Vi?"
"Chính xác." Thái dương Thẩm Văn Hành giật liên hồi, hắn không tin vào sự thật, tiếp tục hỏi: "Nhưng Tống Tả thừa chỉ có duy nhất một nữ nhi."
Gương mặt cười của Chương Phong lúc này lộ ra vài phần thâm ý, "Thẩm tướng quân không cần hỏi thêm nữa, nơi đến đúng là nhà Tứ phẩm Thượng thư thừa Tống Khải Vi, người được hỏi cưới chính là nữ nhi duy nhất của ông ấy - Tống Vi Từ. Phụng mệnh Bệ hạ, lão phu làm Chính sứ, Nhất phẩm Lãnh thị vệ đại nội Bành Phục làm Phó sứ, hôm nay tới hạ sính."
Lãnh thị vệ đại nội, người thống lĩnh ba ngàn ngự tiền thị vệ. Dẫu cùng là võ tướng, nhưng vì là người gần gũi Quân vương nên càng được Đế vương tin cẩn.
Thẩm Văn Hành gần như không thể tin nổi. Hai vị đại thần Nhất phẩm, lại còn là hai vị đại thần hoàn toàn áp đảo hắn, đây thực sự là trùng hợp sao? Hơn nữa thanh thế hào hùng thế này, rốt cuộc là ai muốn cưới Tống Vi Từ?
Hắn ném cái nhìn đầy hận thù về phía này, nhưng sự kinh ngạc trong lòng ta cũng chẳng kém hắn nửa phân.
Phụ thân nhìn thấy Chương Phong, liên tục vái chào. Nếu là trước kia, ông ngay cả tư cách bước vào Chương phủ bái phỏng cũng không có, sao có thể giống như hôm nay, được đích thân Thái sư đương triều làm sứ quan tìm đến tận cửa?
"Hai vị đại nhân quang lâm, Tống mỗ có lỗi vì không đón tiếp từ xa, mời hai vị mau vào trong nhà? Chỉ là Tống mỗ thực sự không biết, người hạ sính này rốt cuộc là vị nào?"
Chương Phong được tâng bốc nhưng cũng không ra vẻ, lão vuốt râu cười lớn ba tiếng, cố tình úp mở: "Tống đại nhân chớ vội, hòa thượng chạy được chứ hiền tế sao chạy thoát được? Đến lúc đó tự nhiên sẽ rõ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói đoạn, lão lướt qua Thẩm Văn Hành đang có gương mặt đen như than, thong dong bước vào Tống phủ.
Phía sau, từng tráp gỗ t.ử đàn khảm vàng được khiêng vào sân, quan lễ bắt đầu xướng tên: "Vàng ròng, một ngàn lượng!"
"Khế đất, vạn mẫu ruộng tốt!"
"Mão Cửu Phụng nạm ngọc bằng vàng ròng, một chiếc!"
"Tượng Phật bằng vàng cao nửa người, hai bức!"
"Như ý ngọc Điền Hòa, một chiếc!"
"Minh châu Đông Hải, ba mươi hai viên!"
"Vân sa dệt chỉ vàng Tây Vực tiến cống, năm mươi xấp!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Ngà voi nguyên khối điêu khắc, một chiếc!"
...
Bá tánh từ kinh ngạc ban đầu, chuyển dần sang im lặng, rồi cuối cùng là lặng ngắt như tờ. Một tiểu hài t.ử ngây ngô reo vang: "Mẫu thân ơi, con đếm kỹ rồi, là tám mươi tám tráp! Tám mươi tám tráp sính lễ!"
Trận thế này, cũng chỉ có năm đó khi Hoàng hậu gả cho Hoàng đế lúc còn là Hoàng t.ử mới có thể sánh bằng.
Tống phủ sớm đã bị vây kín đến mức nước chảy không lọt. Những gia đình quan lại quý tộc mấy ngày trước còn coi nơi này như thú dữ, nay nghe thấy chuyện lạ lùng này đều kéo đến muốn xem cho rõ, nhưng ngay cả chen chân vào cũng không nổi.
Quách T.ử Nghi vốn muốn tới xem ta bêu xấu, nhưng khi nghe tiếng quan lễ xướng tên sính vật, tức khắc sụp đổ, "Không thể nào! Tống Vi Từ đã hai mươi hai tuổi rồi, dựa vào cái gì mà có được sính lễ phô trương đến thế này?!"
Ma ma đi cùng dẫu sao tuổi tác cũng lớn, hiểu biết sâu rộng, nghe ra được chút manh mối, vội vàng bịt miệng Quách T.ử Nghi lại: "Tiểu thư, mau im miệng đi! Chiếc Mão Cửu Phụng nạm ngọc bằng vàng ròng kia chính là vật của Hoàng hậu, bất kể người muốn cưới Tống cô nương là ai, chúng ta đều chọc không nổi đâu!"
Quách T.ử Nghi không cam tâm đến mức rơi lệ: "Cha ả ta và cha ta cùng chức vị, vốn tưởng ả ta bị Thẩm Văn Hành vứt bỏ rồi sẽ chỉ gả được thấp hơn ta, sống t.h.ả.m hại hơn ta, như vậy ta sẽ không phải là kẻ duy nhất trong giới tiểu thư kinh thành bị chê cười. Nhưng sao có thể như vậy..."
Chuyện hạ giá gả thấp những năm qua đã sớm trở thành tâm ma của nàng ta. Nàng ta nắm lấy tay vị ma ma bên cạnh, khóc không thành tiếng, "Trương ma ma, bà nói xem, nếu lúc đầu ta nghe lời phụ thân, tuân theo mệnh cha mẹ lời người mai mối, chứ không phải bỏ trốn cùng Tiêu lang, khiến danh tiếng tiêu tan buộc phải gả thấp, thì liệu có phải sẽ không có cảnh ngộ như ngày hôm nay không?"