Thẩm Văn Hành ngước đầu cười khẽ: "Lớn chừng này rồi, sao vẫn còn ham leo trèo cao thế kia?"
Ta đung đưa đôi chân: "Leo cao thì đã sao? Ở đây tầm mắt rộng mở, không khí trong lành, lại không bị ai tìm thấy, tốt biết bao! Quan trọng hơn là, giờ ta không trèo, sau này gả cho người ta rồi làm sao trèo được nữa."
Thẩm Văn Hành hỏi: "Vì sao?"
Ta đáp: "Huynh thật ngốc, có ai lại cho phép đương gia chủ mẫu của mình ngày ngày leo cây, chẳng ra thể thống gì?"
Thẩm Văn Hành đứng dưới gốc đào rực rỡ sắc xuân, ánh mắt sáng đến lạ thường. Hắn nhìn ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được cười, nghiêng đầu bảo: "Ta cho phép."
Những cánh hoa theo gió Xuân rụng xuống vai hắn, vị thiếu niên tướng quân thiên tư vạn phẩm nhất của vương triều Đại Nguyên suốt trăm năm qua, bạch bào tóc đuôi ngựa, lúm đồng tiền ẩn hiện, năm mười mười lăm tuổi ấy đã từng hứa với ta như thế: "Ta sẽ cưới Vi Vi, để nàng trở thành vị đương gia chủ mẫu vui vẻ nhất, tự do nhất thế gian này."
Sau đó, hắn nói phải ra sa trường lập quân công, mang theo vinh quang về cưới ta.
Trước lúc lên đường, Thẩm Văn Hành chỉ tay lên trời thề thốt: "Chờ ta khải hoàn trở về, nhất định không phụ tình thanh mai trúc mã rước Vi Vi về làm thê, nếu có phụ lòng nàng, nguyện làm vong hồn dưới kiếm!"
Ta thà tin rằng khoảnh khắc đó hắn là chân tâm thực ý. Nhưng Thẩm Văn Hành lúc ấy cũng không ngờ rằng, bảy năm sau, hắn không chỉ phụ bạc ta, mà còn muốn đích thân hủy hoại quãng đời còn lại của ta.
Oán cung đàn, hận gối chiếc. Thề xưa hẹn cũ nay biết tìm đâu?
Ngờ đâu lại có ngày này.
9.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng sớm hôm sau, trước cổng Tống phủ người xe nhộn nhịp, náo nhiệt vô cùng. Tiểu tư vừa mở cửa nhìn ra, liền thấy phía trước đã vây kín người là người. Mà người đang được đám đông vây quanh ở giữa, cưỡi trên lưng đại mã cao lớn, gương mặt đầy vẻ cười nhạo cùng oán hận, chính là Thẩm Văn Hành.
"Nghe nói Tống phủ hôm nay nhận sính lễ, bản tướng cùng Tống tiểu thư dù sao cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ, về tình về lý thế nào cũng phải tới xem thử, rốt cuộc là công t.ử nhà ai có diễm phúc cưới được Tống tiểu thư làm thê, lại có thể đưa ra lễ đơn hậu hĩnh đến nhường nào."
"Trên đường tới đây bản tướng lại nghĩ, hỷ sự cỡ này nên để thiên hạ cùng biết mới phải, vậy nên đã mời bá tánh bốn phương cùng tới chứng kiến. Tống tiểu thư, ngươi có thấy kinh ngạc hay không?"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đứng sau lưng tiểu tư, oán hận trong lòng từng chút một rỉ ra. Hắn thừa biết rõ, vì sự uy h.i.ế.p của hắn mà danh gia vọng tộc trong kinh thành đều tránh ta như tránh tà, ngay cả một vị trí thiếp thất hèn mọn nhất cũng không kẻ nào dám cho ta. Người duy nhất có can đảm hạ sính, lại là người phải mất ba ngày mới gom đủ sính lễ. Dẫu chuyện này không mấy vẻ vang, nhưng vốn dĩ có thể diễn ra trong lặng lẽ, lưu lại cho Tống phủ một chút thể diện cuối cùng, vậy mà hắn còn muốn làm rùm beng lên, muốn ta trở thành trò cười cho toàn kinh thành.
Ta tức giận đến mức gần như muốn bật cười: "Thẩm Văn Hành, ta chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ngươi, cớ sao ngươi phải năm lần bảy lượt làm nhục ta như vậy?"
Thẩm Văn Hành khựng lại, đột ngột siết c.h.ặ.t dây cương, toàn thân toát ra sát khí lạnh lẽo, "Chưa từng làm chuyện có lỗi với ta... Hừ, Tống tiểu thư từ nhỏ lớn lên trong sự che chở, sao có thể hiểu được nỗi khổ của những kẻ nhà tan cửa nát như chúng ta?"
Ta nhận ra trong lời nói của hắn có ẩn ý, đang chau mày định hỏi cho ra lẽ thì nghe thấy từ xa truyền đến tiếng nhạc hỷ. Ta giật mình nhìn sang. Đội ngũ hạ sính, tới rồi.
Bá tánh rướn cổ chờ đợi, kẻ nào kẻ nấy đều ôm tâm lý hả hê, chờ xem những món sính lễ hàn vi. Nếu chỉ có một tráp sính lễ thì tốt biết mấy, nếu kẻ đưa lễ cũng ăn mặc rách rưới thì tốt biết mấy, nếu lễ nghi không vẹn toàn để trở thành trò cười cho thiên hạ thì càng tốt biết mấy. Như vậy, những kẻ xuất thân hèn kém này mới có thể tìm thấy chút ưu việt hơn hẳn những gia đình quyền quý.
Thế nhưng khi tiếng nhạc càng lúc càng gần, sắc mặt mọi người đều đồng loạt biến đổi. Dẫn đầu đoàn người là mười hai vị nhạc sư, khoác trên mình lụa là gấm vóc, ôm nhạc cụ phô diễn tài nghệ. Giữa tiếng tơ trúc cổ nhạc vang lừng, trên mặt Thẩm Văn Hành thoáng qua một tia không vui.
Nhưng rất nhanh, hắn đã nghĩ thông suốt, lạnh lùng cười nói: "Tống Tả thừa vì để khỏi mất mặt, đúng là dám vung tiền mạnh tay, tự bỏ tiền túi đắp thêm sính lễ cho nữ nhi, thật là chuyện chưa từng th... "
Nửa câu sau kẹt cứng nơi cổ họng, hắn trừng lớn mắt, không thể tin nổi vào những gì mình đang thấy. Chẳng vì gì khác, ngay sau dàn nhạc sư là hai mươi danh nha hoàn dung mạo như tiên, xách giỏ hoa, rải tiền hỷ ra xung quanh.
Nếu là nhà bình thường, rải chút tiền đồng là đủ, dẫu sao ý nghĩa cũng chỉ là chia sẻ hỷ khí. Nhưng những nha hoàn này rải ra, lại chính là những hạt dưa bằng vàng ròng. Một hạt dưa vàng đủ để một gia đình ba người sống sung túc cả năm không lo âu. Vậy mà nha hoàn rải một lần là cả nắm lớn, hạng người hào phóng cỡ này, vậy mà lại sắp xếp tới tận hai mươi người.
Thẩm Văn Hành biết rõ với tiềm lực của Tống phủ, vạn lần không thể bỏ ra số tiền này. Càng kinh khủng hơn... đồng t.ử hắn co rụt lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào trang phục của đám nha hoàn.