8
Ta suốt cả một quãng đường đều không thèm đoái hoài gì tới Thu Thủy, ôm một bụng tức giận trở về vương phủ.
Ta muốn đi tìm Tiêu Vô Kỳ, nói cho hắn biết tuyệt đối không được phép để cho Thu Thủy đi Nhu Nhiên.
Khi đi tới trước cửa thư phòng của Tiêu Vô Kỳ mới chợt nhớ ra hắn hiện tại không có ở trong phủ.
Vừa định xoay người rời đi thì cửa phòng bỗng nhiên mở ra, từ bên trong bước ra một vị mỹ nhân.
Dáng vẻ minh diễm đại khí, đoan trang muôn phần.
Chính là vị biểu tiểu thư kia, Vương phi tương lai, Hi Ninh.
Ta cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa, vừa nhìn thấy nàng ta, trái tim liền hoảng hốt kịch liệt, cất bước liền chạy thục mạng.
Đến mức rơi cả giày ra ngoài, Hi Ninh ở phía sau đuổi theo ta.
"Như Ý! Giày của ngươi!"
Nàng ta thân thể kim tôn ngọc quý, làm sao có thể đuổi kịp ta chứ, mới chạy được vài bước liền mệt đến mức thở hồng hộc.
Đuổi không kịp ta liền dừng lại, nhặt chiếc giày của ta lên hét lớn.
"Giày này! Chiếc giày!"
Ta dừng lại bước chân, thầm cười nhạo bản thân mình một trận.
Sau đó khập khiễng chạy ngược trở lại, giật lấy chiếc giày rồi nhanh ch.óng xỏ vào chân.
"Đa tạ biểu tiểu thư, ta người này lúc nào cũng bừa bộn vứt đồ lung tung, thật là vụng về c.h.ế.t đi được."
Ta gãi gãi đầu.
Nàng ta thật là xinh đẹp, ngay cả b.úi tóc có bị chạy đến mức lệch sang một bên thì nhìn vẫn vô cùng xinh đẹp, giống như chỉ cần là ở trên người nàng ta thì bất luận như thế nào cũng đều là đúng đắn vậy.
Hi Ninh nhìn nhìn ta, chỉnh đốn lại tư thế của bản thân, lau đi mồ hôi trên trán rồi lên tiếng hỏi ta.
"Ngươi là tới tìm biểu ca sao? Huynh ấy đi tra án rồi, có lời gì cần chuyển đạt thì ta có thể nói hộ ngươi?"
Tra án sao? Chẳng lẽ là vụ án của Thẩm gia sao? Hắn hành động quả thực rất nhanh ch.óng.
Ta lắc đầu phủ nhận.
"Ta không có tìm hắn, chẳng qua là vô tình dạo chơi đến nơi này mà thôi."
"Vậy thì ngươi dạo chơi cũng thật là xa quá rồi đấy."
Nàng ta khẽ cười mỉa một tiếng, lại hỏi tiếp.
"Khi nào thì ngươi lên đường đi Nhu Nhiên?"
"Đại khái là ngày mai sẽ đi."
"Sao lại đột ngột như vậy chứ? Thật là đáng tiếc, không kịp chờ tới ngày ta và biểu ca thành hôn rồi, bằng không ngươi còn có thể uống được một ly rượu mừng của chúng ta."
Trái tim ta bỗng nhiên thắt lại một cái.
Ta im lặng không nói gì.
Ánh mắt Hi Ninh khẽ chuyển động, lại nói tiếp.
"Tuy rằng không thể mời ngươi uống rượu mừng, nhưng trong lòng ta vô cùng kính nể ngươi, vẫn là muốn nghe từ miệng ngươi một câu chúc cát tường, có được không?"
Nàng ta còn muốn ta phải chúc phúc cho bọn họ, nhát đao này thật không biết là do vô tình hay là cố ý nữa đây.
Nhưng ta tuyệt đối không thể để cho người khác coi khinh mình.
Ta hít một hơi thật sâu, vực dậy tinh thần, hào phóng nhìn nàng ta mỉm cười.
"Vậy thì Như Ý xin được chúc trước cho biểu tiểu thư cùng Vương gia bách niên hảo hợp, con cháu đầy đàn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi một chữ thốt ra khỏi miệng, trái tim lại theo đó mà nhói đau một cái.
Chỉ là trên gương mặt vẫn phải duy trì nụ cười, không muốn để cho nàng ta nhìn ra chút manh mối nào.
Hi Ninh cũng mỉm cười gật gật đầu.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đa tạ ngươi, chúng ta nhất định sẽ bách niên hảo hợp, con cháu đầy đàn."
Ta nở một nụ cười nhạt, xoay người cáo lui.
Thời điểm ta trở về phòng thì Thu Thủy đang bận rộn nấu cơm.
Nàng ấy nói ta lúc nào cũng chê bai nàng ấy nấu cơm không ngon, hôm nay nàng ấy đặc biệt đi thỉnh giáo trù sư, nhất định phải làm cho ta tâm phục khẩu phục mới thôi.
Ta lặng yên đứng nhìn, không nói một lời nào.
Số vạn lượng bạc trắng ta đòi Tiêu Vô Kỳ đã được đưa tới rồi, một xấp ngân phiếu được xếp chỉnh tề đặt ở trên giường.
Thừa dịp Thu Thủy đang bận rộn tối tăm mặt mũi, ta trở về phòng thay bộ vũ váy kia vào, mang theo thanh kim đao cùng xấp ngân phiếu, leo cửa sổ rời đi.
Ra đi một cách sạch sẽ, không muốn liên lụy đến nàng ấy.
Địa hình vương phủ sớm đã bị ta nắm rõ như lòng bàn tay, lẻn ra ngoài cũng không có mấy phần khó khăn.
Ta tìm được tới tận sào huyệt của đám buôn người mà Thu Thủy từng nói với ta, phanh một tiếng đập mạnh một ngàn lượng ngân phiếu xuống bàn.
"Đưa ta đi Nhu Nhiên."
Gã đầu lĩnh buôn người ngơ ngác nhìn ta.
"Ngươi là nhân vật phương nào mà lại ngang tàng như thế hả?"
Ta hừ lạnh một tiếng.
"Bớt nói nhảm đi, trước khi cửa thành đóng lại thì đưa ta ra ngoài, tới được Nhu Nhiên rồi, quý nhân bên kia tự khắc sẽ thưởng thêm cho ngươi một ngàn lượng hoàng kim nữa."
Đương nhiên là ta nói lời hù dọa bọn họ mà thôi, ta biết rõ ở nơi này có rất nhiều người đều là thủ hạ của Tiêu Vô Kỳ, sau khi tới nơi bọn họ tự khắc sẽ có biện pháp xử lý.
Gã đầu lĩnh buôn người cầm lấy một ngàn lượng ngân phiếu trên bàn, có chút do dự.
Từ bên cạnh bỗng nhiên chui ra một người, ghé tai nhỏ giọng nói.
"Đại ca, đây chính là một ngàn lượng bạc đấy, anh em chúng ta có liều mạng chạy mấy chuyến cũng không kiếm nổi nhiều như thế đâu! Làm đi, làm đi thôi!"
Ta không khỏi giật mình kinh hãi, giọng nói của người này nghe sao mà quen thuộc quá, chẳng phải chính là gã nam t.ử giữa trưa nay đứng nói chuyện cùng Thu Thủy đó sao?
Ta giương mắt nhìn lên, hắn cũng vừa lúc nhìn về phía ta, ánh mắt mang theo thâm ý sâu xa.
Người phiến đầu lĩnh bị hắn nói như vậy, c.ắ.n răng một cái ra quyết định.
"Làm! Chuyện phát tài như vậy, vì cái gì lại không làm!"
Ta khẽ cười một tiếng, tự giác chui vào trong l.ồ.ng sắt chuyên dùng để nhốt người.
Mới vừa ngồi xuống, đột nhiên một trận gió tà thổi qua.
Thanh kim đao giấu ở trong ống tay áo không biết vì sao bỗng nhiên kịch liệt run rẩy lên, giống như có linh hồn vậy.
Ta hoảng sợ, nhưng sợ hãi làm kinh động đến người khác nên đành sinh sinh đè c.h.ặ.t chuôi đao xuống, qua vài hơi thở sau mới bình tĩnh trở lại.
Vốn dĩ ta muốn mang theo nó để phòng thân, nhưng thanh đao này sao lại tà tính đến thế? Ta vuốt ve nó, do dự không biết có nên vứt bỏ đi hay không.
Đang nghĩ ngợi thì có một người đi tới, một bên giả vờ đóng cửa l.ồ.ng, một bên hạ thấp giọng hỏi ta.
"Sao lại đột nhiên tới đây? Vương gia vì sao không hạ mệnh lệnh trước?"
Ta thấp giọng đáp.
"Chúng ta tới rồi, chính là mệnh lệnh."
Hắn bừng tỉnh đại ngộ, yên tâm mà đóng cửa lại.