9
Trước khi ra khỏi thành, ta đã suy tính đến hàng ngàn loại tình huống đột xuất có thể xảy ra.
Nhưng duy nhất lại không ngờ tới sẽ có người đến cướp xe.
Càng không thể nghĩ đến người nọ lại chính là Ninh Tri Dư, hắn ở tiệm may sau khi bị Thẩm Ngọc Nhi lôi kéo kéo về nhà thì lại điên điên khùng khùng chạy ra ngoài, điên cuồng tìm kiếm ta khắp cả thành.
Thời điểm chúng ta ra khỏi thành, gió thổi tốc một góc của tấm mành vải lên, Ninh Tri Dư chỉ dựa vào một góc váy đỏ lộ ra kia liền nhận ra ta.
Hắn vớ lấy một cây gậy, xông lên phía trước muốn cứu ta.
Trong đội ngũ này quá nửa đều là những kẻ buôn người thực thụ, hung hãn vô cùng, bọn họ thấy Ninh Tri Dư tiến lên quấy rối liền hạ thủ độc ác mà đ.á.n.h đập hắn.
Ấy vậy mà hắn thà c.h.ế.t cũng không chịu buông tay, liều mạng cũng muốn cứu ta ra ngoài.
Tiểu Thu cũng không có khóa cửa l.ồ.ng, ta nhìn Ninh Tri Dư bị đ.á.n.h đến mức miệng nôn ra bọt m.á.u, hơi thở thoi thóp, trong lòng nóng như lửa đốt, lập tức đá văng cửa nhảy xuống.
"Đừng đ.á.n.h nữa! Mau buông hắn ra!"
Ta ôm lấy hắn, hắn lại vẫn cố chấp nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, m.á.u me nhầy nhụa mà nói với ta.
"Như Ý, mau chạy đi."
Đồ ngốc này.
Trên đường người dân tụ tập lại xem càng lúc càng đông, đám buôn người sợ quan phủ kéo đến nên không thèm quản chúng ta nữa, đ.á.n.h xe bỏ chạy mất.
Ta ôm lấy Ninh Tri Dư, cùng với những bách tính nhiệt tâm phụ giúp một tay, cùng nhau khiêng hắn tới trước cửa Ninh gia.
Chờ người của Ninh gia ra mở cửa, ta nhìn Ninh Tri Dư ở trong lòng n.g.ự.c bị đ.á.n.h đến mức không còn ra hình người, vừa cấp bách vừa tức giận mà mắng.
"Ngươi xông lên làm cái gì hả? Ngươi chỉ là một giới thư sinh, ngươi tưởng chính mình là ai chứ!"
"Chỉ cần có thể cứu được ngươi, chút tính mạng này của ta thì có xá gì."
Ninh Tri Dư gắt gao nắm lấy tay ta không buông, nhìn ta, nước mắt cùng m.á.u tươi hòa lẫn vào nhau mà chảy xuống.
"Cầu xin ngươi hãy nói cho ta biết, ngươi đến tột cùng có phải là Như Ý hay không?"
Ta nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự khát vọng mong chờ của hắn, cuối cùng không đành lòng lừa gạt hắn nữa, khẽ gật gật đầu.
Hắn mừng rỡ như điên, định nói cái gì đó nhưng lại một ngụm m.á.u tươi phun ra.
"Dư nhi! Dư nhi!"
Cửa mở ra, ta nghe thấy giọng nói của một phụ nhân tang thương, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mẫu thân của Ninh Tri Dư đang được người ta dìu chạy ra ngoài.
Đôi mắt nhuốm m.á.u của Ninh Tri Dư nhìn về phía Ninh phu nhân.
"Nương, ta không có điên, người xem này, nàng ấy mới là Như Ý chân chính."
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không chịu buông ra.
"Như Ý, thực xin lỗi, ta lại tìm được ngươi muộn như vậy, để ngươi phải chịu khổ rồi, ta, ta thực xin lỗi ngươi..."
Hắn kiệt lực, ngất lịm đi.
Đến tận đây, ta mới rốt cuộc biết được, nguyên lai ngay đêm tân hôn Ninh Tri Dư đã phát hiện ra tân nương không phải là ta.
Thế nhưng những người khác trong Ninh gia đều chưa từng gặp qua ta, người của Thẩm gia lại đồng lòng một giuộc, khăng khăng nói Thẩm Ngọc Nhi chính là Thẩm Như Ý.
Ninh Tri Dư lâm vào trong sự u uất khổ não, ngày qua ngày càng tinh thần sa sút, lâu dần tinh thần cũng sinh ra chút vấn đề, lúc nào cũng hốt hoảng, mọi người đều cho rằng hắn đã bị trúng tà.
Nếu như hôm nay không gặp được ta, lời hắn nói vĩnh viễn cũng sẽ không có một ai tin tưởng.
Ta không ngờ tới, bất quá chỉ là một cái nhìn thoáng qua kinh hồng trước cửa nhà ngày ấy, lại khiến hắn thương nhớ khắc cốt ghi tâm đến tận mức này, thậm chí không tiếc liều mình cứu ta.
Thậm chí đến giờ phút này còn đang tự trách vì đã không tìm thấy ta sớm hơn.
Ta nhìn Ninh Tri Dư đang hôn mê bất tỉnh, trong lòng giống như bị đè nặng bởi mấy tảng đá lớn, khó chịu tới cực điểm.
Phần tình nghĩa này, ta làm sao gánh vác cho nổi đây?
Ninh Tri Dư, Thẩm Như Ý ta kiếp này e rằng không có gì để báo đáp ngươi rồi.
Thời điểm lang trung tới, chúng ta đã bế hắn lên giường nằm.
Gần như cùng lúc đó, Thẩm Ngọc Nhi cũng đuổi tới nơi.
Ả ta vừa nhìn thấy ta, sắc mặt lập tức trắng bệch.
"Ngươi là người hay là quỷ?"
Sau đó ả ta lập tức minh bạch ra mọi chuyện, nhìn nhìn Ninh Tri Dư đang nằm trên giường, xông tới định động thủ đ.á.n.h ta.
"Tiện nhân nhà ngươi, đây là nhà của ta, ngươi mau cút ra khỏi nhà ta!"
Ta đứng bật dậy, một cước liền gạt ngã ả xuống mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ả ta ngơ ngác một hồi lâu, không thể tin nổi mà nhìn ta.
"Thẩm Như Ý, ngươi dám đ.á.n.h ta?"
Ta cười lạnh một tiếng đáp.
"Sao ngươi lại gọi ta là Thẩm Như Ý hả? Ta mà là Thẩm Như Ý, vậy thì ngươi là ai?"
Ả ta kinh hãi, vội vàng che miệng lại nhưng đã muộn rồi.
Ninh phu nhân nhìn ả, đau đớn mắng nhiếc.
"Cái đồ giả mạo nhà ngươi, ngươi đã hại hại Dư nhi của ta rồi!"
Thẩm Ngọc Nhi liên tục lắc đầu muốn giải thích, nhưng trước mắt tình cảnh này, có nói cái gì cũng đều trở nên tái nhợt vô lực.
Ả ta nhìn nhìn chúng ta, nghĩ thông suốt điều gì đó liền bò dậy, mở miệng hỏi lang trung.
"Phu quân của ta thế nào rồi?"
Lang trung thở dài bất lực lắc đầu.
"Ninh công t.ử ngũ tạng đều đã vỡ nát, không sống nổi nữa rồi."
"Thật sao? Chàng không cứu sống được nữa sao?"
"Chính là đại la thần tiên hạ phàm cũng vô phương cứu chữa."
Ả ta ngẩn người ra một chút, rồi c.ắ.n răng một cái, gọi lớn.
"Tuyết Yến!"
Tuyết Yến vội vã chạy vào.
"Phu nhân, có chuyện gì vậy?"
"Thu dọn đồ đạc, lập tức hồi Thẩm gia."
"Hả?"
"Nhanh lên! Hiện tại không đi, chẳng lẽ ta còn phải ở lại đây để thủ tiết cho hắn sao? Đi thôi!"
Thẩm Ngọc Nhi xét theo một ý nghĩa nào đó, quả thực là một kẻ vô tình tàn nhẫn.
Thời điểm ả ta thu dọn đồ đạc chạy lấy người, Ninh phu nhân cũng không thèm ngăn cản, bà đã khóc đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà quản đến Thẩm Ngọc Nhi nữa rồi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Lang trung, cầu xin ngài hãy cứu lấy Dư nhi, nó mới có mười chín tuổi thôi mà!"
Lang trung đeo hòm t.h.u.ố.c lên vai, thở dài một tiếng.
"Ai, lo chuẩn bị hậu sự đi thôi, lệnh lang phu quân cũng chỉ là chuyện trong vòng một hai ngày này mà thôi."
Sắc mặt Ninh phu nhân xám xịt như tro tàn, rất nhanh sau đó lại thỉnh mời những vị lang trung khác tới xem bệnh.
Nhưng mà những vị lang trung khác tới cũng đều đưa ra một bộ lý do thoái thác tương tự.
Đến cuối cùng, Ninh phu nhân rốt cuộc cũng đành phải hết hy vọng.
Ta không biết phải mở lời an ủi bà như thế nào, chỉ lẳng lặng mà đứng túc trực ở một bên.
Hết một hồi lâu sau, bà đã khóc đến mức không thể khóc nổi nữa, tuyệt vọng vuốt ve gương mặt của Ninh Tri Dư, lẩm bẩm nói liên miên.
"Dư nhi của ta, nó thật đúng là một đứa trẻ ngốc nghếch mà.
Bất quá chỉ là ở trước cửa nhà nhìn thấy con một lần, liền ngày ngày nhắc đi nhắc lại muốn cưới con cho bằng được.
Phí tổn biết bao nhiêu trắc trở khó khăn lắm mới đợi được đến ngày thành thân, cưới về rồi lại là một đứa giả mạo, một đứa trẻ đang tốt lành như vậy, làm sao lại biến thành cái dạng này cơ chứ.
Nó mới mười chín tuổi thôi mà..."
Bà cứ lẩm bẩm nói như vậy, cho đến khi Ninh Tri Dư lại một lần nữa ho khan kịch liệt, phun ra một ngụm m.á.u tươi nhuốm đầy thân.
Bà mới vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, quỳ sụp xuống trước mặt ta.
"Thẩm cô nương, ta cầu xin con một chuyện."
Ta có chút dự cảm về điều bà sắp nói, lẳng lặng nghe bà phân trần.
Bà nghẹn ngào khóc không thành tiếng, gần như phải dùng hết toàn bộ sức lực mới khiến cho giọng nói của mình không bị đứt quãng.
"Thẩm cô nương, Tri Dư cuộc đời này chấp niệm duy nhất chính là con, có thể hay không, có thể hay không cùng nó thành hôn, hoàn thành tâm nguyện tiếc nuối này của nó, để nó được vui vẻ mà ra đi? Coi như là đáng thương đáng thương cho nó, có được không con?"
Ngoài cửa bỗng nhiên nổi lên một trận gió lớn, thổi đám lá cây xào xạc rung động.
Ta nhìn bà, bình tĩnh thốt ra một chữ.
"Được."
Ta và hắn vốn dĩ đã có hôn ước từ trước, hiện giờ hắn lại vì liều mình cứu ta, đây là món nợ ta thiếu hắn.