1
Đây là lần thứ hai ta nhìn thấy những dòng chữ ấy.
Lần đầu tiên là vào năm năm trước, khi phụ thân đang chọn đồng dưỡng phu cho A tỷ.
Cũng là lần đầu tiên ta gặp Bùi Tự.
Hắn so tài với Hạ Diên, người hiện nay là đồng dưỡng phu của A tỷ.
Bùi Tự thắng.
Nhưng A tỷ lại chọn Hạ Diên.
Khi ấy ta còn nhỏ, không hiểu gì, chỉ ngẩn người nhìn Bùi Tự đang đứng trong góc tối.
Chính lúc đó, những dòng chữ xuất hiện:
【Rõ ràng là Bùi Tự thắng, vậy mà lại chọn Hạ Diên…】
【Lầu trên không hiểu rồi, nữ chính đương nhiên phải chọn nam chính chứ!】
【Bùi Tự chính là như vậy, vì yêu nữ chính mà không được đáp lại nên mới biến thành phản diện.】
【Phản diện âm u tàn nhẫn và đại tiểu thư đoan trang chính phái, ta ship cặp này!】
【Khuyên đừng nên ship, phản diện về sau sẽ g.i.ế.t đến đỏ mắt, kết cục cũng rất t.h.ả.m.】
……
Khi hoàn hồn lại, ta thấy Bùi Tự nhìn A tỷ và Hạ Diên, hai tay siết c.h.ặ.t thành quyền.
Ở góc khuất không người, hắn đem nỗi bất bình trút hết lên bức tường.
Nhưng bức tường không hề lay động, còn mu bàn tay hắn đã sớm m.á.u thịt be bét.
Những dòng chữ kia nói rằng Bùi Tự thiếu thốn tình thương.
Mà A tỷ từng cho hắn một bát cháo, hắn liền coi A tỷ là sự cứu rỗi của mình.
Nhưng người A tỷ yêu là Hạ Diên.
Sau chuyện đồng dưỡng phu, tình yêu của Bùi Tự biến thành hận thù tích tụ năm này qua năm khác.
Cuối cùng, nỗi hận ấy suýt nữa khiến Cố gia tan nát…
Khi đó ta còn nhỏ, không hiểu nhiều như vậy.
Ta không muốn Cố gia xảy ra chuyện, cũng thấy Bùi Tự đáng thương.
Vì thế ta nói với phụ thân rằng, ta cũng muốn có một đồng dưỡng phu.
Cứ như vậy, Bùi Tự trở thành đồng dưỡng phu của ta.
2
Nhưng khi ấy ta không hiểu “đồng dưỡng phu” nghĩa là gì.
Chỉ biết rằng ta không thể để Bùi Tự mang lòng oán hận.
Cho nên ta học theo cách A tỷ đối xử với Hạ Diên mà đối tốt với Bùi Tự.
A tỷ may y phục mới cho Hạ Diên, ta cũng may cho Bùi Tự.
Nhưng nữ công của ta không bằng A tỷ.
Khi đo kích cỡ, Bùi Tự lại luôn động đậy, cuối cùng bộ y phục may ra không đẹp bằng bộ của A tỷ.
Cho nên Bùi Tự cũng không mặc.
A tỷ đưa Hạ Diên đến tư thục đọc sách, còn tự tay chuẩn bị bánh điểm tâm cho hắn.
Ta cũng đưa Bùi Tự đi.
Còn bánh điểm tâm… chắc là ta làm không ngon.
Rõ ràng ta làm bánh quế hoa vị thanh ngọt, Bùi Tự lại nói rất mặn.
Nhưng ta đã nếm thử rồi, rõ ràng không khó ăn…
A tỷ mừng sinh thần cho Hạ Diên, tặng hắn một bộ văn phòng tứ bảo.
Ta cũng định mừng sinh thần cho Bùi Tự.
Nhưng khi hỏi hắn bát tự sinh thần, hắn lại nói đã quên.
Ta định dựa theo sinh thần ghi trong hộ tịch để mừng cho hắn, nhưng hắn lại nói đó là giả, chẳng có ý nghĩa gì.
Khi lớn thêm một chút, ta mới dần hiểu ra.
Có lẽ là do tính cách của Hạ Diên và Bùi Tự khác nhau.
Hạ Diên tính tình sảng khoái, thích cười.
Hắn thường trêu chọc A tỷ, khiến A tỷ vui vẻ.
Trong phủ thường nói: “Hôm nay đại tiểu thư tâm tình không tốt, ngoài vị cô gia tương lai ra, những người khác đừng tới gần.”
Còn Bùi Tự thì tính tình lạnh nhạt, trên mặt không nhìn ra cảm xúc.
Trong phủ cũng rất ít người nói chuyện với hắn.
Ta chỉ cho rằng Bùi Tự là khúc gỗ, không biết biểu đạt.
Mà việc những dòng chữ kia biến mất lại càng khiến ta tin chắc vào suy nghĩ ấy.
Nhưng rốt cuộc ta đã sai lầm quá lớn.
3
Phụ thân bảo ta bắt đầu tiếp xúc với việc buôn bán dưới danh nghĩa Cố thị.
Việc đến Tây Vực giao dịch với thương nhân người Hồ trước nay vẫn do A tỷ phụ trách, năm nay phụ thân cho ta đi cùng.
Mọi chuyện vốn rất thuận lợi, cho đến khi trên đường trở về, chúng ta bị mai phục.
Thương đội gặp sơn phỉ cướp bóc vốn là chuyện thường, cho nên thương đội của Cố gia xưa nay luôn có hộ vệ đi theo.
Nhưng lần này, sơn phỉ chúng ta gặp lại là quân phản loạn giả trang.
Bọn chúng bị triều đình truy kích, đường cùng không lối thoát, vì thế liền nhắm vào thương đội Cố gia.
Đối mặt với binh lính được huấn luyện bài bản, hộ vệ thương đội thương vong nặng nề.
Để giữ mạng, chúng ta dự định bỏ lại hàng hóa và tiền bạc mà chạy.
Nhưng đám phản quân sợ chúng ta làm lộ hành tung của chúng, cho nên chúng đuổi theo không buông, quyết g.i.ế.t người diệt khẩu.
Chúng ta bị ép đến bên bờ vách núi, thấy vậy, đám phản quân bắt đầu b.ắ.n tên.
Mưa tên rơi xuống như trút.
Thế nhưng A tỷ lại không hề hấn gì.
Trước mặt nàng đứng Hạ Diên và Bùi Tự, hai người dùng kiếm đ.á.n.h bật những mũi tên bay tới.
Trong mắt ta, bóng dáng bọn họ đồng loạt lao về phía trước.
Nơi n.g.ự.c và sau lưng ta đau nhói.
Ta cũng không rõ rốt cuộc chỗ nào đau hơn.
Thì ra là ta đã trúng tên, ngã xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi hôn mê, ta nghe thấy A tỷ gọi tên ta, nghe thấy Hạ Diên gọi ta là “Nhị tiểu thư”.
Chỉ riêng không nghe thấy giọng của Bùi Tự.
……
Câu nói “hắn hận không thể để muội muội c.h.ế.t đi” đập vào mắt khiến mắt ta đau nhói.
Ta nhắm mắt lại, nước mắt bị ép trào ra.
Khi mở mắt lần nữa, những dòng chữ kia vẫn còn.
Chúng không ngừng thay đổi.
Nhưng bất kể là câu nào, cũng đều đang nhắc nhở ta: Bao nhiêu năm nay, những gì ta bỏ ra đều chỉ là uổng phí, mà Bùi Tự thì hận ta.
“Diểu Diểu, không sao rồi.”
Phụ thân vội vàng trấn an ta: “Vết thương còn đau sao?”
A tỷ hỏi ta, cẩn thận đỡ ta ngồi dậy.
Ta gật đầu, cúi đầu lau đi nước mắt trong mắt.
“Ta… đã ngủ bao lâu rồi?”
Khi mở miệng, cổ họng khô khốc, giọng nói cũng khàn đặc.
“Con hôn mê ba ngày rồi, lang trung nói…”
“Con tỉnh lại là tốt rồi, mấy ngày này cứ an tâm dưỡng thương cho tốt.”
Phụ thân nói được nửa chừng rồi dừng lại.
“Nhị tiểu thư vừa tỉnh, không nên lao tâm quá nhiều, vẫn nên để nàng tĩnh dưỡng thì hơn.”
Hạ Diên rót cho ta một chén trà.
“Cũng phải, muội nghỉ ngơi cho tốt.” A tỷ gật đầu nói.
Có lẽ nhận ra ánh mắt ta đang tìm kiếm trong đám người.
A tỷ lại hỏi: “Bùi Tự đâu rồi?”
Một lúc sau mới có hạ nhân đáp: “Hắn sáng sớm đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa thấy trở về phủ.”
4
“Chờ Bùi Tự về phủ rồi thì bảo hắn tới đây bầu bạn với Nhị tiểu thư.”
Phụ thân dặn dò hạ nhân như vậy.
Sau khi mọi người rời đi, ta lại chú ý tới những dòng chữ kia.
【Bùi Tự quả nhiên đang trốn muội bảo rồi.】
【Không phải trốn đâu, hôm nay là sinh thần củA tỷ tỷ, hắn đang ở ngoài mua pháo hoa đấy.】
【Không đến mức vậy đâu, lúc muội muội hôn mê hắn vẫn luôn ở bên cạnh mà.】
【Lầu trên ngây thơ quá, Bùi Tự ở bên muội muội là vì tỷ tỷ cũng ở đó thôi.】
……
Ta hỏi nha hoàn.
Quả nhiên mấy ngày đó Bùi Tự vẫn luôn canh giữ bên cạnh ta.
Đến đêm, A tỷ đến bầu bạn với ta.
Chúng ta đứng trong viện, nhìn thấy pháo hoa đầy trời, ánh sáng rực rỡ đến mức như muốn thắp sáng cả bầu trời đêm.
“A tỷ, hôm nay là sinh thần của tỷ.”
“Hôm nay ta mới tỉnh lại, lại quên mất chuẩn bị lễ mừng sinh thần cho tỷ.”
A tỷ cười lắc đầu.
“Ngốc quá, Diểu Diểu. Muội tỉnh lại chính là lễ sinh thần tốt nhất của ta rồi.”
Nàng nhìn ta, dường như không để ý tới pháo hoa phía sau lưng.
Đám nha hoàn nhìn pháo hoa, trong mắt đầy vẻ kinh diễm.
“Cũng không biết là ai đốt pháo hoa, lại long trọng đến vậy.”
“Biết đâu là vị cô gia tương lai thả, hôm nay chẳng phải là sinh thần của đại tiểu thư sao.”
……
Nghe vậy, A tỷ quay đầu lại, trong ánh mắt nàng mang theo vài phần cảnh cáo.
“Hạ Diên sẽ không làm những chuyện hoa mỹ vô thực như vậy. Pháo hoa dùng lưu huỳnh và diêm tiêu, đều là vật bị cấm. Nếu truyền ra ngoài sẽ làm hại thanh danh Cố gia.”
“A tỷ, các nàng ấy cũng chỉ thuận miệng nói thôi. Dù sao ở Giang Lăng này, người có thể thả pháo hoa long trọng như vậy, ngoài Cố gia ra cũng chẳng có mấy nhà.”
Ta vừa nói, vừa khẽ ra hiệu cho đám nha hoàn phía sau lui xuống.
“Diểu Diểu, muội không biết đó. Hiện nay ở Giang Lăng đã có một vị đại nhân vật đến.”
A tỷ khẽ thở dài.
“Ngày đó phản quân truy đuổi gắt gao, muội lại trúng tên. Muội có biết chúng ta đã thoát thân bằng cách nào không?”
Ta trước tiên lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
“Nghe hạ nhân nói qua một chút, hình như là có một vị tướng quân cứu chúng ta.”
A tỷ bất đắc dĩ cười.
“Không phải tướng quân. Là Cẩn vương, bào đệ của đương kim thánh thượng.”
5
Ta đối với chuyện triều đình có thể nói là hoàn toàn không hiểu gì.
A tỷ thấy ta nhíu mày, liền đưa tay chạm nhẹ vào trán ta.
“Thôi bỏ đi, nói ra muội cũng không hiểu.”
Vừa dứt lời, một mùi hương bay tới.
Ta nhìn theo mùi hương, thì thấy Hạ Diên đến.
Hồng Trần Vô Định
Trong tay hắn bưng một chiếc thố, nắp vừa mở ra, hương thơm càng thêm nồng.
“Hôm nay Nhị tiểu thư tỉnh lại, lại đúng sinh thần của đại tiểu thư.”
“Dù đại tiểu thư đã dặn từ trước rằng năm nay không tổ chức sinh thần, nhưng uống một bát canh thì vẫn được.”
“Canh này có thể bồi bổ thân thể, dưỡng nhan bổ khí, hai vị tiểu thư uống là thích hợp nhất, mong hai vị tiểu thư nể mặt.”
Nói rồi, Hạ Diên múc canh ra.
Một bát đưa cho A tỷ, một bát đưa cho ta.
Ý cười trong mắt A tỷ càng đậm, nàng vừa định đưa tay nhận thì bị Hạ Diên giữ lại.
“Còn nóng, đại tiểu thư cẩn thận.”
A tỷ rút tay về, liếc hắn một cái.
“Nếu còn nóng, sao lại vội vã bưng tới?”
“Nếu làm bỏng Diểu Diểu, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”