Trĩ Đường Hữu Cảnh

Chương 2



Lúc này A tỷ không còn vẻ uy nghiêm như ban nãy, ngược lại còn mang theo vài phần dáng vẻ nữ nhi.

 

Pháo hoa b.ắ.n lên bầu trời đêm, sau lưng họ nở rộ thành từng chùm ánh sáng rực rỡ.

 

Những dòng chữ trước mắt ta lại biến đổi liên tục.

 

【Ngọt quá đi! Điểm danh!】

 

【Tỷ tỷ và tỷ phu của chúng ta nhất định phải luôn tốt đẹp như vậy!】

 

【Quá đẹp rồi! Cảm ơn phản diện tài trợ pháo hoa! Check in!】

 

【Đừng cảm ơn phản diện nữa, ta xin các ngươi, phản diện đang đứng trong bóng tối nhìn tỷ tỷ và tỷ phu đấy, âm u bò lê kìa!】

 

……

 

Một câu đột nhiên nhắc đến Bùi Tự khiến ta không kìm được mà nhìn quanh.

 

Quả nhiên, Bùi Tự đang đứng cách đó không xa.

 

Những lời nói cười đùa giữa A tỷ và Hạ Diên, hắn đều nhìn thấy hết.

 

Mà pháo hoa hắn chuẩn bị tỉ mỉ, A tỷ lại không hề nhìn thấy.

 

6

 

Cho đến khi ta thu lại ánh mắt, Bùi Tự cũng không phát hiện ra ta đang nhìn hắn.

 

Hắn đến lặng lẽ, rời đi cũng lặng lẽ.

 

Sáng hôm sau, Bùi Tự đến từ rất sớm, dường như đang chờ điều gì đó.

 

Hắn vẫn như thường ngày, trên mặt không có chút d.a.o động nào.

 

“Ngươi tìm ta có việc sao?”

 

Thấy hắn không nói gì, ta đành mở miệng hỏi trước.

 

Bùi Tự lại cau mày.

 

“Hôm nay ta phải đi đòi nợ.”

 

Tiền trang của Cố thị cho vay ra không ít, việc thu nợ trước nay đều do Hạ Diên và Bùi Tự phụ trách.

 

Nhưng chuyện Bùi Tự làm, hắn trước giờ chưa từng nói với ta.

 

Ta khó hiểu nhìn vào mắt hắn.

 

“Vậy ngươi cứ đi đi.”

 

Thần sắc Bùi Tự trở nên cổ quái.

 

Một lúc lâu sau hắn mới nói: “Vậy ta đi đây.”

 

Ngay khi ta còn thấy khó hiểu, những dòng chữ trước mắt lại cho ta câu trả lời:

 

【Cười c.h.ế.t mất, Bùi Tự cũng thật thần kỳ, hắn không phải nghĩ rằng muội bảo dù chưa lành vết thương vẫn sẽ chuẩn bị bánh cho hắn chứ?】

 

【May mà muội muội quên rồi, không thì lại uổng công nàng thôi.】

 

【Đúng vậy, lần nào muội bảo làm bánh cho hắn, ra khỏi phủ là hắn vứt đi, còn cố ý vòng đường đụng phải tỷ tỷ và tỷ phu để cướp đồ ăn của họ!】

 

……

 

Ta nhìn những dòng chữ trước mắt, nhất thời thất thần làm rơi chén trà.

 

Nước trà tràn ra theo mặt bàn, thấm ướt vạt áo.

 

Làn lạnh truyền tới khiến ta run lên.

 

Mỗi lần Hạ Diên ra ngoài làm việc, A tỷ đều chuẩn bị cơm canh cho hắn.

 

Ta cũng học theo, làm cho Bùi Tự.

 

Nhưng mỗi lần ta hỏi hắn có ngon không, hắn đều chỉ im lặng đáp lại.

 

Ta vẫn luôn cho rằng hắn không giỏi biểu đạt, chưa từng nghĩ rằng là vì hắn chưa từng ăn.

 

7

 

Khi A tỷ và Hạ Diên trở về phủ khi trời đã chạng vạng.

 

A tỷ biết ta sợ đắng nên đặc biệt mua mứt quả cho ta.

 

“Mứt của Lưu ký, ta nhớ muội thích ăn, đặc biệt sai người đi mua.”

 

“Cảm ơn A tỷ.”

 

Ta cầm một miếng cho vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt.

 

“Thì ra trong miệng đại tiểu thư, ta chỉ là một ‘người’ thôi sao.”

 

Hạ Diên ở bên cạnh trêu A tỷ, khiến A tỷ không nhịn được thúc khuỷu tay vào hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chính ngươi nói muốn đến Lưu ký mua đường liên t.ử cho ta. Thuận đường mua cho Diểu Diểu ít mứt quả đã là nể mặt ngươi lắm rồi.”

 

“Phải phải phải, đại tiểu thư nói rất đúng.”

 

Hạ Diên liên tục “xin tha”.

 

Những dòng chữ trước mắt ta lại bắt đầu xuất hiện.

 

Tất cả đều là “ngọt quá” và “đẩy thuyền được rồi”.

 

Xuyên qua những dòng chữ, ta thấy Bùi Tự vội vàng chạy tới.

Hồng Trần Vô Định

 

Trong tay hắn cũng cầm một túi giấy dầu in hai chữ Lưu ký.

 

“Trùng hợp thật, ngươi cũng đi mua ở Lưu ký à.”

 

Hạ Diên nói vậy, nhưng ánh mắt hắn đột nhiên lạnh hẳn đi.

 

“Nhị tiểu thư sợ đắng, ta đi mua chút kẹo để nàng uống t.h.u.ố.c.”

 

“Nhớ đại tiểu thư thích đường liên t.ử, ta cũng tiện tay mua một ít.”

 

Trong lời nói là lấy ta làm trước.

 

Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt Bùi Tự đều nhìn về phía A tỷ.

 

Túi giấy dầu trong tay hắn cũng đưa cho A tỷ trước.

 

A tỷ không nhận, Hạ Diên thay nàng nhận lấy.

 

Hàng mi Bùi Tự khẽ run lên.

 

Bàn tay thu lại siết c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi lên.

 

A tỷ thấy ta đã uống xong t.h.u.ố.c, liền cùng Hạ Diên rời đi.

 

Không lâu sau, Bùi Tự cũng đặt túi giấy dầu đưa cho ta xuống, xoay người định rời đi.

 

Ta mở túi giấy dầu.

 

Bên trong là kẹo lạc.

 

Nhưng ta không thể ăn lạc.

 

Ăn vào nhẹ thì nổi mẩn đỏ, nặng thì không thở nổi.

 

“Bùi Tự.” Ta gọi hắn lại.

 

“Ta không thể ăn lạc, cũng không thích ăn kẹo.”

 

Bùi Tự không quay đầu.

 

Chỉ thản nhiên đáp một câu: “Ta quên rồi.”

 

“Nhị tiểu thư không ăn được thì vứt đi là được.”

 

Hắn quên.

 

Nhưng hắn lại nhớ rất rõ rằng A tỷ thích ăn đường liên t.ử.

 

8

 

Đêm ấy, ta nằm trên giường mà không sao ngủ được.

 

Nhờ những dòng chữ trước mắt, ta biết thêm rất nhiều chuyện về Bùi Tự.

 

Chẳng hạn như khi trước ta từng học theo A tỷ thêu cho hắn một chiếc túi hương.

 

Chỉ vì ta từng nhìn thấy ánh mắt hắn khi nhìn chiếc túi hương bên hông Hạ Diên, trong đó có sự ngưỡng mộ.

 

Thêu túi hương rất khó.

 

Ta vốn không giỏi nữ công.

 

Mười đầu ngón tay bị kim đ.â.m đến tám, ta mới làm xong một chiếc trông tạm đẹp.

 

Thế mà ngay ngày đầu tiên, Bùi Tự đã nói rằng trên phố bị tên ăn mày tay chân không sạch sẽ móc mất.

 

Hắn còn bảo ta đừng làm cho hắn nữa, quá vất vả.

 

Ta tưởng đó là quan tâm.

 

Nhưng những dòng chữ kia lại nói với ta, đó là Bùi Tự cố ý vứt đi.

 

Ở Giang Lăng, nữ t.ử thường dùng túi hương để bày tỏ tâm ý.

 

Nếu nam t.ử nhận, sẽ treo túi hương bên hông.

 

Bùi Tự không muốn A tỷ nhìn thấy hắn đeo túi hương do ta thêu.

 

Dù cho A tỷ vốn dĩ cũng không hề để ý đến hắn.

 

Còn nữa.

 

Mỗi lần Bùi Tự không nói cho ta biết hành tung, thực ra đều là đang theo dõi A tỷ.