Vừa dứt lời, ánh mắt Bùi Tự trầm xuống.
“Trong lòng nhị tiểu thư, ta rốt cuộc là gì?”
Ta hỏi ngược lại hắn: “Ngươi nên hỏi, khi mũi tên của phản quân b.ắ.n trúng ta, ngươi là ai?”
17
Liền mấy ngày sau, ta đều không gặp Bùi Tự.
Ta cũng không biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
Rõ ràng thích A tỷ, nhưng hôm đó lại lần đầu tiên thừa nhận mình là đồng dưỡng phu của ta.
Cho đến một đêm.
Ta đang đọc sách trong phòng, bên ngoài lại vang lên từng tiếng động liên tiếp.
Qua lớp giấy cửa sổ, có thể thấy pháo hoa mờ mờ.
Ta mở cửa sổ nhìn.
Lại có người đang đốt pháo hoa.
【Bùi Tự đúng là thần nhân, chẳng lẽ hắn định dùng lại cùng một chiêu để theo đuổi muội bảo sao?】
【Bùi Tự đâu phải đốt pháo hoa dỗ muội muội, các ngươi không thấy pháo hoa lần này ít hơn lúc mừng sinh thần tỷ tỷ sao? Hắn đang báo tin cho phản quân đó!】
【Đúng rồi, Bùi Tự hình như chính là cấu kết với phản quân rồi chặn đội vận chuyển cống phẩm của Cố gia, nhưng bây giờ tình tiết đã khác nguyên tác rồi, bi kịch còn xảy ra nữa không?】
……
Những pháo hoa này, là Bùi Tự dùng để truyền tin cho phản quân sao?
Hắn biết rõ phản quân g.i.ế.c người như ngóe, vậy mà vẫn cấu kết với chúng?
Sau lưng ta lạnh toát.
Nếu phản quân biết được bố trí phòng vệ của Cố phủ, thì phụ thân và A tỷ đều sẽ gặp nguy hiểm.
Bây giờ chỉ có một người có thể giúp chúng ta.
Sáng sớm hôm sau, ta lập tức đi tìm Cẩn vương.
Ta vốn tưởng Bùi Tự không có trong phủ.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, ta đã phát hiện có người theo dõi chúng ta.
Xe ngựa di chuyển quá dễ bị chú ý.
Ta bảo xa phu dừng trước một cửa hiệu của Cố thị.
Còn ta thì xuyên qua cửa hiệu, rời đi bằng cửa sau.
Ta dựa vào trí nhớ len lỏi qua các con ngõ.
Vì đi quá gấp, ta không cẩn thận bị trẹo chân.
“Á—”
“Cố nhị tiểu thư?”
Là Cẩn vương, hắn cũng ở gần đây.
“Đừng cử động.”
Hắn bước tới gần ta, một tay đỡ lấy ta, tay kia rút kiếm ném ra ngoài.
Tiếng kiếm rơi xuống đất vang lên.
Chỉ thấy hộ vệ phía sau hắn lập tức đuổi theo về phía sau lưng ta.
“Còn đi được không?” Hắn hỏi.
Bóng người trong giấc mộng và người trước mắt chồng lên nhau.
Tim ta bỗng đập mạnh.
Ta lắc đầu.
Chưa kịp mở miệng, đã thấy hắn cúi xuống.
Ngay sau đó, hai chân ta bỗng rời khỏi mặt đất.
Hắn bế ta lên.
Ta nhất thời không kịp phản ứng, theo bản năng ôm lấy cổ hắn.
Hai người ở rất gần, đến mức chỉ cách một chút nữa là chạm vào ch.óp mũi hắn.
【Ngọt quá! Hai người vừa đi tìm nhau lại gặp được nhau, đây chính là cảm giác định mệnh của cp sao?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【Có thể vì ta mà hôn một cái được không?】
【Hôn đi hôn đi! (gào to)】
18
“Điện hạ sao lại ở gần đây?”
Nhìn những dòng chữ kia, mặt ta nhanh ch.óng nóng bừng lên.
“Vừa hay có chuyện muốn nói với nàng. Cố nhị tiểu thư sao lại một mình ra ngoài?”
Trong khóe mắt, ta thấy Cẩn vương nhìn về phía trước, không nhìn ta.
Ta khẽ thở phào một hơi.
“Ta vốn ngồi xe ngựa ra ngoài. Phát hiện có người theo dõi, nên định đi ra từ cửa sau. Không ngờ vẫn không cắt đuôi được.”
“Ta cũng có chuyện muốn nói với điện hạ.”
Vừa dứt lời, ta rõ ràng cảm thấy hai cánh tay Cẩn vương khẽ cứng lại.
Ánh mắt phía trên rơi xuống, sáng rực nóng bỏng.
“Tối qua có người thả pháo hoa. Pháo hoa đó rất kỳ lạ, e rằng có người đang truyền tin cho người ngoài thành.”
“Hiện giờ ngoài thành cần dò la tin tức trong thành, e rằng chính là phản quân.”
Cẩn vương nghe xong gật đầu.
“Ta cũng đã phát hiện, nhưng tối qua chưa bắt được kẻ khả nghi.”
“Từ hôm nay trở đi, ban đêm trong thành sẽ tăng cường tuần tra.”
“Vậy điện hạ muốn nói với ta chuyện gì?” Ta hỏi hắn.
“Ta phát hiện có phản quân trà trộn vào Giang Lăng.”
“Trước đây chúng đã từng tấn công thương đội của Cố gia, ta lo rằng chúng sẽ ra tay với Cố gia tại đây.”
“Sau này nhị tiểu thư nếu có chuyện gì, cứ sai người báo tin cho ta là được. Tự mình tới tìm như vậy quá nguy hiểm.”
Hắn lo lắng nhìn ta.
Rõ ràng đây mới chỉ là lần thứ ba chúng ta gặp nhau.
“Danh tự của vương gia… có phải là hai chữ ‘Thừa Cảnh’ không?”
Không hiểu vì sao, ta nhìn hắn hỏi câu này.
“Phải, danh tự của ta do hoàng huynh đặt.”
“Cố nhị tiểu thư vì sao đột nhiên hỏi như vậy?”
Đương kim thiên t.ử họ Tống.
Vậy tên hắn chính là Tống Thừa Cảnh.
“Chỉ là vô tình biết được. Cảm thấy rất hay, nên hỏi điện hạ một chút.”
Người trước mắt ta, Tống Thừa Cảnh, khẽ cong môi.
“Đã từng có người khen tên ta rất hay.”
Hồng Trần Vô Định
“Nàng ấy cũng rất thích gọi tên ta.”
“Nếu Cố nhị tiểu thư đã biết tên ta, sau này đừng gọi ‘điện hạ’ nữa. Cứ gọi ta là Thừa Cảnh là được.”
【Muội muội mau nói “vậy ngài cũng đừng gọi ta Cố nhị tiểu thư nữa, cứ gọi ta Diểu Diểu đi”!】
【Ngoài lề chút, mọi người có thấy kỳ lạ không? Muội phu nói “nàng ấy cũng rất thích gọi tên ta”, chữ “nàng” là nữ đó! Ta cảm giác đang chỉ muội muội đó!】
【Ta cũng thấy là muội muội, nhưng hai người rõ ràng vẫn đang rất khách khí với nhau, sao có thể?】
【Từ lúc tặng đào ta đã thấy kỳ rồi, luôn cảm thấy muội phu hình như mang theo ký ức.】
【Lầu trên làm ta nghĩ tới… trọng sinh.】
【Ta cũng vậy…】
……
(Hồng làm, cấm ăn cắp)
19
Tống Thừa Cảnh đưa ta đến một cửa hiệu của Cố thị gần đó.
Hắn sai thuộc hạ mời nữ y đến xem vết thương ở chân ta.
Sau khi nhìn thấy những suy đoán của các dòng chữ kia, ta luôn nhịn không được mà nhìn Tống Thừa Cảnh.
Nhưng lại không dám đối diện với ánh mắt hắn.