Trĩ Đường Hữu Cảnh

Chương 7



Trọng sinh một đời, chỉ là tình tiết trong thoại bản.

 

Thế nhưng trong những dòng chữ kia, thế giới ta sống dường như chính là một cuốn thoại bản.

 

Ta và Tống Thừa Cảnh mới chỉ gặp nhau ba lần.

 

Nếu ta hỏi ra những nghi vấn trong lòng, ta cũng không biết phải đối mặt thế nào.

 

Sau khi nữ y xem xong vết thương liền bắt đầu chữa trị cho ta.

 

Tống Thừa Cảnh đứng chờ ngoài bình phong.

 

Ta có thể nghe thấy hắn nói chuyện với thuộc hạ.

 

Chẳng qua là dặn dò về kẻ đã theo dõi ta lúc nãy, cùng việc tăng cường tuần tra gần Cố phủ.

 

Đợi mọi chuyện công việc giao phó xong, lại nghe Tống Thừa Cảnh dặn:

 

“Đi mua canh đậu đỏ về.”

 

“Nhớ mua loại không bỏ lạc.”

 

Tay áo trong tay ta bị vò nhăn, lòng cũng rối loạn theo.

 

Ta thích canh đậu đỏ, ta không ăn được lạc.

 

Việc ta không ăn được lạc, người trong Cố phủ phần lớn đều biết.

 

Nhưng việc ta thích canh đậu đỏ… chỉ có A tỷ biết.

 

Trước đây mỗi lần ta bị bệnh, A tỷ đều dùng canh đậu đỏ dỗ ta.

 

Sau khi lớn lên, thân thể ta khỏe hơn nhiều, ít khi bị bệnh.

 

Canh đậu đỏ cũng đã rất lâu không uống nữa.

 

Thế nhưng Tống Thừa Cảnh lại biết….

 

Canh đậu đỏ nhanh ch.óng được mua về, chính Tống Thừa Cảnh mang vào cho ta.

 

“Lăn lộn lâu như vậy rồi, ăn chút canh ngọt cho ấm bụng.”

 

“Cảm ơn.”

 

Canh vẫn còn nóng, cầm trong tay, cả lòng bàn tay đều ấm lên.

 

“Điện hạ đã thành thân chưa?”

 

“Chưa.”

 

Tống Thừa Cảnh không ngờ ta đột nhiên hỏi vậy, vành tai hắn lập tức đỏ lên.

 

Ta giả vờ kinh ngạc.

 

“Với dung mạo và gia thế của điện hạ, chưa thành thân quả thật hiếm thấy.”

 

Trong khóe mắt, Tống Thừa Cảnh dường như có chút căng thẳng.

 

【Muội bảo ơi, muội phu chẳng phải đang đợi muội đó sao?】

 

【Muội phu tưởng muội muội sẽ gả cho hắn, suýt nữa đã nghĩ xong cả tên con rồi.】

 

【Muội phu mau tỏ tình đi!】

 

……

 

Tống Thừa Cảnh nhìn ta.

 

“Bởi vì ta đang đợi một người.”

 

“Nàng ấy đã quên ta, ta đang đợi nàng ấy nhớ lại.”

 

Những lời ấy lọt vào tai, giống như pháo hoa nổ tung trong đầu.

 

Đôi mày đôi mắt sâu thẳm của hắn lúc này trở nên vô cùng rõ ràng.

 

Rõ ràng đến mức khiến ta không còn nhìn thấy những dòng chữ kia nữa.

 

20

 

Sau khi Tống Thừa Cảnh tăng cường tuần tra trong thành Giang Lăng, những ngày sau đó bầu trời đêm không còn xuất hiện pháo hoa nữa.

 

Hồng Trần Vô Định

Bùi Tự muốn ra ngoài xử lý việc làm ăn của Cố thị ở ngoại thành Giang Lăng, nhưng phụ thân không đồng ý.

 

Phụ thân nói, vừa mới trải qua chuyện phản quân tập kích, nên nghỉ ngơi cho tốt.

 

Khoảng thời gian này ta thường xuyên nằm mơ.

 

Trong mộng, mọi chuyện diễn ra đúng như những dòng chữ kia từng nói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cùng phụ thân vào kinh dâng cống phẩm, trên đường lại bị phản quân mai phục.

 

Phụ thân vì che chở cho ta rời đi, bị phản quân tàn nhẫn g.i.ế.c hại.

 

Ta phát hiện trong thương đội có người cấu kết với phản quân.

 

Trên đường đi, ta liên tục viết thư cho A tỷ.

 

Nhưng A tỷ không hề hồi âm.

 

Ta nhận ra chuyện này không hề đơn giản, liền một mình đi tới kinh thành.

 

Ta đem sự thật về việc cống phẩm không thể đến kinh đúng hạn bẩm báo với thiên t.ử, cầu thiên t.ử khoan thứ, càng cầu người xuất binh tiêu diệt phản quân.

 

Cố gia đời đời buôn bán.

 

Mỗi khi triều đình gặp thiên tai hay chiến sự, tiền lương Cố gia quyên góp không hề ít.

 

Cho nên tuy Cố thị là thương nhân, nhưng luôn được các đời thiên t.ử ưu đãi.

 

Thiên t.ử rất coi trọng việc này, người sai Cẩn vương Tống Thừa Cảnh tới giúp ta.

 

Nhưng ta lại cảm thấy người này không đứng đắn chút nào.

 

Hắn luôn thích nhìn ta, chẳng bao lâu sau còn nói muốn cưới ta.

 

Ta coi hắn là công t.ử phong lưu của hoàng gia nên không để ý.

 

Nhưng người này lại càng lúc càng mặt dày, ngày nào cũng sai người mang đồ tới cho ta.

 

Ta chỉ có thể nhẫn nhịn.

 

Chờ hắn dẫn binh cứu A tỷ, rồi mới nói rõ với hắn.

 

Khi trở về Giang Lăng, Bùi Tự đã giam giữ A tỷ.

 

Để đổi lấy sự trợ giúp của phản quân, hắn còn đem phần lớn gia sản của Cố thị chia cho bọn chúng.

 

Giang Lăng lúc ấy nguy cấp như chỉ mành treo chuông.

 

May mà ta thuận lợi truyền được tin cho A tỷ.

 

Cùng lúc đó, Tống Thừa Cảnh cũng tìm được Hạ Diên đã rơi xuống vách núi.

 

Phản quân đã lợi dụng Bùi Tự, dùng các cửa hiệu của Cố gia để khống chế Giang Lăng.

 

Trong thành lại có rất nhiều bách tính.

 

Nếu giao chiến trực tiếp, chắc chắn sẽ m.á.u chảy thành sông.

 

Để đảm bảo an toàn, chỉ có thể trước tiên sơ tán bách tính, sau đó tiến hành tập kích.

 

Trong lúc đó, A tỷ thành công trốn thoát.

 

Nhưng việc đó lại chọc giận Bùi Tự.

 

Sau một phen giằng co, Bùi Tự bắt ta làm con tin, ép A tỷ quay lại.

 

Cuối cùng, Tống Thừa Cảnh đã cứu ta.

 

Vì ta, hắn còn trúng một nhát kiếm của Bùi Tự.

 

21

 

Trước đây ta vẫn cho rằng Tống Thừa Cảnh chỉ là một kẻ phong lưu, tham luyến sắc đẹp của nữ t.ử.

 

Nhưng khi hắn ngã trong lòng ta, trước khi hôn mê, hắn vẫn không ngừng hỏi ta có bị thương hay không.

 

Sao lại có người ngốc như vậy chứ.

 

May mà cuối cùng mọi chuyện đều bình an.

 

Sau khi vết thương của Tống Thừa Cảnh lành lại, hắn vẫn luôn hỏi ta có bằng lòng gả cho hắn không.

 

Ta nói, nào có ai cầu hôn như vậy, chỉ nói một câu, chẳng có gì cả.

 

Hắn nói hắn hiểu rồi.

 

Sau đó… liền không nhắc tới chuyện này nữa.

 

Ta buồn bực rất lâu.

 

A tỷ nói, ta đây là vì tình mà khổ.

 

Lúc nàng nói còn cười rất vui.

 

Ta lại nói, đó là Tống Thừa Cảnh đùa giỡn tình cảm của ta.

 

Nhưng ngay ngày hôm sau, trước cửa Cố phủ bị người vây kín không lọt một giọt nước.

 

Dẫn đầu ngoài Tống Thừa Cảnh còn có một người trong cung, là thánh chỉ ban hôn của thiên t.ử được đưa tới.