1
Ta là Trưởng công chúa tôn quý nhất của Đại Chu, bình sinh thích nhất là mỹ nam.
Tại tiệc Quỳnh Hoa, Chu Tri Hạc mặc bộ bào trạng nguyên màu đỏ gạch, sáng láng như nhật nguyệt, đứng nổi bật giữa đài cao như hạc giữa bầy gà.
Hắn khẽ chắp tay hành lễ, tựa như có trăm hoa đua nở sau lưng, nắng mai ráng hồng khoác thêm màu sắc cho hắn.
Ta vừa gặp đã yêu, liền cưỡng ép bắt hắn về phủ. Đệ đệ thấy ta thích, liền bổ sung thêm một đạo thánh chỉ, thế là hắn trở thành Phò mã của ta.
Phò mã chẳng hề thích ta lấy nửa điểm, nhưng ta không bận tâm. Dù sao thì, dưa hái non tuy không ngọt nhưng lại cực kỳ sảng khoái.
Giờ đây, hắn đã được tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường của ta.
Ta xoa tay múa chân, nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.
Đang chuẩn bị dùng chiêu "vừa đ.ấ.m vừa xoa", mạnh bạo cưỡng ép.
Sau đó, ta thức tỉnh ký ức rồi.
Ta đang ở trong một cuốn tiểu thuyết triều đình báo thù.
Chu Tri Hạc là nam chính, xuất thân thế gia nhưng bản tính cao khiết, đạm mạc với tình ái, tựa như nắm tuyết trắng trong nhất trên đỉnh núi cao, chẳng thể vấy bẩn dù chỉ một hạt bụi trần.
Hắn có chí hướng giúp đời, bi mẫn chúng sinh, lấy thiên hạ làm trọng, muốn tạo nên một thời thịnh trị thái bình.
Hắn tự cường độc lập, không muốn dựa dẫm thế lực gia tộc mà muốn dựa vào nỗ lực của chính mình để thực hiện ước mơ.
Tóm lại, hắn là một người cực kỳ tốt đẹp.
Thế rồi hắn gặp phải một nữ phụ háo sắc hạ lưu, ỷ thế h.i.ế.p người. Đó chính là ta.
Vào lúc hắn đang ý khí phong phát nhất, ta đã cưỡng ép bắt hắn về phủ.
Ngày ngày lăng nhục hắn, sỉ nhục hắn, bẻ gãy ngạo cốt, tàn phá xương sống của hắn, khiến đóa hoa vùng cao lãnh bị rơi xuống vũng bùn dơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, hắn hắc hóa, liên minh với các thế tộc để tạo phản, trước tiên ch.ết ch.ết đệ đệ ta, sau đó đem ta ngũ mã phanh thây để báo thù nỗi nhục này.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ngũ mã phanh thây!!
Đau đến mức nào chứ!
Mắt ta suýt thì lồi ra, chút tâm tư tình tứ đều tan thành mây khói. Ta chân tay luống cuống xoay tại chỗ hai vòng.
Ta quyết định ra tay trước để chiếm ưu thế, rút ra một con d.a.o găm, chậm rãi tiến về phía giường.
Chiếc giường gỗ đàn hương chạm trổ cổ kính trang nghiêm, màn lụa đỏ rủ xuống tầng tầng lớp lớp.
Bóng dáng Chu Tri Hạc mờ ảo in trên lớp màn mỏng, đầy mập mờ và mê ly.
Ta nuốt nước miếng, vén màn lên.
Chu Tri Hạc chỉ mặc một lớp nội y trắng nhạt, sợi dây đỏ bắt đầu từ cổ giao nhau quấn quanh, trói c.h.ặ.t t.a.y hắn ở phía sau. Hắn còn chưa biết đệ đệ ta đã hạ thánh chỉ, hắn đã là phò mã của ta.
Hắn mày kiếm mắt sáng, mặt đẹp như ngọc, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Công chúa vẫn nên sớm thả Ta đi, cưỡng đoạt sĩ t.ử, hoàng đế cũng không bảo vệ nổi người đâu."
Nhan sắc đ.á.n.h thẳng vào thị giác, ta vốn chẳng quan tâm hắn nói gì, vì hắn quá hợp gu của ta rồi.
Nhưng đáng tiếc, mạng sống vẫn quan trọng hơn.
Ta giơ con d.a.o găm trong tay ra, hít hít mũi, thật sự thấy đau lòng:
"Ngươi có thể thích ta không? Ngươi thích ta thì ta sẽ không ch.ết ngươi nữa."
Chu Tri Hạc nhìn con d.a.o trong tay ta, cười lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác: "Thần thà ch.ết chứ không chịu nhục!"
Ta chưa từng ch.ết người, chỉ có thể dò xét gạt lớp nội y của hắn ra, lộ ra l.ồ.ng n.g.ự.c trắng như ngọc, trên đó đậu hai điểm hồng đào, dưới sự kích thích của không khí lạnh mà hơi dựng đứng lên.
Thật đẹp làm sao.
Ta không đành lòng nhìn mỹ nam chịu tội, nhắm mắt lại, dùng lực đ.â.m mạnh xuống.