2
Hồi lâu sau, không nghe thấy một tiếng động nào, ta đưa tay khua khoắng loạn xạ mấy nhát, không dám mở mắt, chắc là ch.ết rồi nhỉ.
"Công chúa đang làm cái gì vậy?" Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Chu Tri Hạc truyền đến.
Hắn không biết đã quay đầu lại từ lúc nào, hận hận nhìn ta, vành tai đỏ rực, giọng khàn đặc như thể đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Ta theo bản năng cúi đầu nhìn, lưỡi d.a.o vốn sắc bén lúc này lại mang một chất liệu mềm dẻo như thạch, cứ thế khứa qua khứa lại trên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, thỉnh thoảng còn chạm vào mấy chỗ nhạy cảm.
Từng vệt đỏ đan xen, tựa như bị người ta dùng roi quất mạnh, vẻ đẹp bị lăng ngược hiện lên mồn một, đúng là cực phẩm.
Ta nuốt nước miếng.
Sắc mặt Chu Tri Hạc lúc xanh lúc trắng, đen mặt nhìn con d.a.o găm trông có vẻ sắc bén trong tay ta: "Người đang sỉ nhục thần?"
"Không có, không có!" Ta giật mình một cái.
Trong truyện nói rồi, Chu Tri Hạc tâm cao khí ngạo, ghét nhất là bị người khác sỉ nhục.
Ta sốt sắng giải thích, sắp khóc đến nơi: "Ta không biết con d.a.o này bị làm sao nữa."
Chu Tri Hạc cười khẩy một tiếng, chẳng biết có tin hay không, khí chất kiêu ngạo giữa lông mày không giảm, tựa như một con báo săn bất kham.
"Chẳng phải muốn ch.ết sao, tùy người!"
Thời gian tiếp theo, ta thử đủ mọi phương pháp nhưng đều không cách nào lấy mạng hắn, ngược lại trông càng giống như đang đùa giỡn tình thú.
Trong lòng ta dâng lên một dự cảm không lành, hình như ta hoàn toàn không thể ch.ết được hắn.
Giống như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt cổ họng, ta không thể thốt ra một chữ nào về nội dung trong cuốn truyện.
Hơn nữa, chỉ cần ta ra lệnh, dù trực tiếp hay gián tiếp, đều không thể làm tổn hại đến một sợi lông tơ của hắn.
Chẳng lẽ ta nhất định phải ch.ết sao? Mặt ta xám như tro tàn.
Trước mắt chỉ còn lại hy vọng cuối cùng của ta —— loại độc d.ư.ợ.c mạnh nhất thế gian "Trăm Hoa Sát". Đúng như tên gọi, t.h.u.ố.c này vừa ra, trăm hoa héo tàn!
Chu Tri Hạc trên giường cũng bị giày vò đến mức kiệt sức, vạt áo hắn đã mở rộng đến tận bụng, để lộ thân hình tinh sầy rải rác những vết đỏ do dây thừng cọ xát, đậm nhạt đan xen.
Chu Tri Hạc thở dốc vài hơi để bình phục tâm trạng, cười lạnh một tiếng: "Người còn chiêu số gì nữa, đem ra hết đi."
"Hết rồi." Ta sắp khóc rồi, chẳng lẽ ta thật sự sẽ bị ngũ mã phanh thây sao?
"Chỉ còn cái này thôi, độc t.ửu Trăm Hoa Sát."
"Uống vào sẽ ch.ết rất đau đớn đấy." Ta dè dặt nhìn hắn.
Chu Tri Hạc lạnh lùng rũ mắt, không nhìn ta nữa: "Quân t.ử ch.ết vì tiết nghĩa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không nỡ, nhưng ta phải bảo toàn mạng sống, ta đỡ cơ thể hắn dậy, để hắn tựa vào người mình. Khi ta đỡ hắn, hắn chống cự kịch liệt, nhưng khi đã tựa vào lòng ta rồi thì lại yên tĩnh hơn nhiều.
Ngoan thật đấy, nếu cứ ngoan thế này thì ta đã chẳng cần ch.ết hắn. Ta nhìn mái tóc đen xõa tung của hắn, đổ độc d.ư.ợ.c vào họng hắn.
Chu Tri Hạc không một tiếng động uống cạn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ta, như muốn nuốt chửng ta vào bụng vậy. Hắn chắc chắn là hận ch.ết ta rồi, ta đã thử ch.ết hắn bao nhiêu lần như vậy mà.
Ta có chút nản lòng, ta thật lòng yêu thích hắn, tiếc là sau này không được gặp lại nữa.
Ta ngơ ngẩn nhìn hắn, ánh mắt vô thức tập trung vào một chỗ nào đó trên người hắn: "Ngươi có phản ứng rồi."
Đột nhiên ta thấy hơi vui vui: "Có phải ngươi đã thích ta rồi không?"
Chu Tri Hạc c.ắ.n môi, nhấn mạnh từng chữ như đang chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n cực độ: "Người hạ xuân d.ư.ợ.c cho thần."
Chu Tri Hạc ngã lăn từ trên người ta xuống, hơi thở nóng rực phả vào chân ta, làm dấy lên một trận da gà.
Mồ hôi rịn ra từ trán hắn, cơ thể trở nên đỏ bừng nóng bỏng, ánh mắt Chu Tri Hạc lúc tỉnh táo lúc mê ly, hắn vô thức ma sát hai chân: "Thèm khát thân thể thần, người thật không biết xấu hổ."
Ta chưa từng bị ai mắng bao giờ.
Lời mắng nhiếc ấy giống như cọng rơm cuối cùng làm ch.ết con lạc đà. Ta không chịu nổi nữa, "òa" một tiếng khóc rống lên.
Từ nhỏ đã được vạn người nuông chiều mà lớn lên, ta chưa từng phải chịu thiệt thòi lớn đến thế này. Một người nam nhân đẹp đẽ như vậy, ta không có được tâm; một kẻ muốn ch.ết ta, ta lại ch.ết không xong.
Chu Tri Hạc ngẩn người. Hắn c.ắ.n rách môi mình để đổi lấy một tia tỉnh táo, giọng nói khàn đặc, dường như chứa chan t.ì.n.h d.ụ.c: "Người... sao lại thấy uất ức rồi?"
"Người hạ d.ư.ợ.c thần, thần cũng chỉ mới nói người có một câu."
"Ngươi vu khống ta,"
Ta sụt sịt mũi, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây, nghẹn ngào nói,
"Ta rõ ràng chỉ muốn ch.ết ngươi thôi, chứ không hề muốn cưỡng ép ngươi."
"..."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Chu Tri Hạc có chút cảm giác bất lực không nói nên lời, hắn thở dài một tiếng, giọng nói như gió xuân khẽ lướt qua: "Thần biết rồi."
"Vậy ngươi không được trách ta." Ta được đà lấn tới.
Hắn giữ lấy tia tỉnh táo cuối cùng, vừa thở dốc vừa nói: "Đưa thần vào nước đá, thần... phù... thần cần giảm bớt chút."
Ta gọi thị tùng đến, đưa hắn vào bồn nước đá.
Chu Tri Hạc ở trên giường cứ vặn vẹo qua lại, đôi mắt đa tình mờ mịt, cổ áo mở rộng để lộ lớp da thịt trắng ngần như tuyết, trông chẳng khác nào một con "mỹ nam xà".
Ta nuốt nước miếng, không dám tiến tới.