4
Ta bị tuyên án "tử hình treo", nhưng thứ còn đau đớn hơn cả án t.ử hình chính là —— Ta đã mất đi chăn, gối và cả chiếc giường gỗ chạm trổ của mình.
Ta phải ngủ trên chiếc sập quý phi nhỏ hẹp ở bên ngoài.
Nhìn ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, nỗi bi thương dâng trào từ trong lòng.
Ta đường đường là một công chúa mà lại rơi vào cảnh ngộ như con bé Tiểu Đào thế này.
Cái sập quý phi này cứng vô cùng, khiến ta đau nhức cả người không tài nào chợp mắt được.
Ta đứng sau tấm bình phong ngó nghiêng vào trong.
Trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động, màn đỏ phẳng lặng không chút gợn sóng.
Chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng thở đều đặn và êm ái.
Ta rón rén bước vào gian trong, nhìn chằm chằm vào nhành gai đang treo ở đầu giường hồi lâu —— rồi lén lén lút lút vén màn đỏ lên giường.
Ta chỉ ngủ một chút thôi, sáng mai sẽ dậy thật sớm, như vậy chẳng ai biết ta đã từng vào đây cả.
Kế hoạch của ta vốn dĩ rất hoàn mỹ, nhưng duy nhất chỉ thiếu sót một điểm. Đó là thằng đệ đệ "thích gây chú ý" của ta.
Sáng sớm tinh mơ, nó đã hầm hầm từ hoàng cung chạy ra, thẳng tay hất tung rèm che của ta lên. "A tỷ! Đệ đến thăm tỷ đây."
Ngay sau đó, sắc mặt nó từ mừng rỡ chuyển sang giận dữ:
"Cái tên nghịch tặc nhà ngươi, dám ỷ sủng mà kiêu!"
"Dám ở lại trong phòng a tỷ qua đêm! Ngươi muốn làm phản rồi phải không!"
Ta dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy:
"Sáng sớm ra lại ầm ĩ cái gì thế?"
"A tỷ."
Sắc mặt Hoàng đế dịu lại một chút, nó nhìn ta bảo:
"Cái tên này không hiểu chuyện, cần phải dạy dỗ lại. Để đệ đưa cho tỷ vài tên nam sủng nghe lời, đáng yêu nhé?"
"Đảm bảo vừa đẹp trai lại vừa biết điều!"
"Được đó!" Ta thốt ra theo bản năng.
"Giang Ngữ Hoan!" Sau lưng truyền đến một giọng nói âm u lạnh lẽo.
Ta mới bàng hoàng nhận ra, thời thế bây giờ khác rồi, hiện tại ta đang là "liếm cẩu" của Chu Tri Hạc.
Nhìn gương mặt đen như nhọ nồi của Chu Tri Hạc, ta cười lấy lòng: "Ta không cần nữa đâu."
"Tỷ sợ hắn làm gì!" Đệ đệ ta bất mãn gào lên.
"Tỷ là công chúa, nam nhân muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cái loại chồng ghen tuông này thì quan tâm làm gì."
Trời ơi, cái người này sau này sẽ lấy mạng của đệ đấy! Mắt ta sắp lồi ra ngoài vì ra hiệu cho nó rồi. Thế mà đệ đệ ta vẫn cứ lải nhải không ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật là chẳng biết nhìn sắc mặt người khác gì cả, bảo sao người ta chẳng ghét đệ.
「Hoàng thượng,」
Chu Tri Hạc rốt cuộc đã nhịn không nổi nữa. Hắn lẫm liệt đứng dậy, chắp tay bái lạy rồi bắt đầu dâng sớ bằng lời:
「Quân nhân mạc bất nhân, quân nghĩa mạc bất nghĩa, quân chính mạc bất chính, nhất chính quân nhi quốc định hĩ. Ngài với tư cách là...」
「Nhân với chả không nhân cái gì,」 Đệ đệ nhìn ta hỏi, 「Tỷ thích cái điệu bộ này của hắn à?」
「Không thích.」 Ta trả lời theo bản năng thực tế của mình, rồi lại liếc trộm sắc mặt của Chu Tri Hạc.
Ta vội vàng dùng EQ cao để chữa cháy: 「Chỉ cần là chàng, ta đều... thích.」
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Sắc mặt Chu Tri Hạc lúc này mới dịu đi đôi chút.
Hai chữ "thích" này ta nói ra thực sự vô cùng gian nan. Vốn dĩ ta chỉ tham luyến sắc đẹp của hắn nên mới bắt ép về đây, bảo là thật lòng yêu thích thì chẳng được bao nhiêu.
Trong nguyên tác, nữ phụ trực tiếp nói là nhìn trúng sắc đẹp của hắn, kết quả là hắn ch.ết đi sống lại nói ta sỉ nhục hắn.
Chân thành chút không tốt sao? Hắn rõ ràng là đẹp đến thế mà. Đó là đang khen hắn đấy chứ.
「A tỷ! Chẳng qua cũng chỉ là một nam nhân, nếu tỷ thích cái điệu bộ này, đệ lại ban thêm cho tỷ vài tên nữa là được chứ gì.」
「Công chúa, người muốn thần tha thứ cho những việc người đã làm, đúng không?」
Chu Tri Hạc khẽ rủ mắt, khóe môi kéo lên một nụ cười nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, nhìn mà khiến ta thấy lạnh sống lưng.
Ta ngập ngừng đáp: 「À... ừm.」
「Thần chỉ có một yêu cầu, hãy phong thần làm Thái phó. Kể từ nay về sau, mỗi ngày từ giờ Mão đến giờ Dậu, Hoàng đế và Công chúa đều phải lên lớp học tập, cho đến khi trở thành những người hoàng tộc đủ tư cách mới thôi.」
「Học bài sao?!」 Đệ đệ ta cao giọng, 「Đệ không muốn!」
Ta thì lại đang trầm tư suy tính: 「Chuyện cũ bỏ qua hết chứ?」
Chu Tri Hạc gật đầu, hắn nhìn ta: 「Hơn nữa, thần còn có thể đáp ứng Công chúa một yêu cầu.」
Thần thái hắn giống như một mảnh tuyết từ đỉnh núi cao rơi xuống, chốc lát đã tan chảy trên người ta.
「Bất cứ yêu cầu nào cũng được.」 Giọng hắn trầm thấp, đầy sức hút như một loài hải yêu đang dẫn dụ người khác.
「Thành giao!」 Ta lập tức đồng ý ngay. Vừa xóa sạch nợ cũ lại vừa có thêm một lá bùa hộ mệnh.
Ta đã thử rồi, nhân vật chính là không thể ch.ết ch.ết được.
Ta cũng chẳng biết liệu hắn có đi theo con đường mưu phản nữa hay không.
Ta thật sự không có lòng tin rằng đệ đệ "thảo bao" này có thể đấu lại được nam chính thiên mệnh.
Đến lúc đó dùng yêu cầu này để bảo toàn mạng sống cho nó vậy.
Có thể làm một cái Vương gia giàu sang phú quý là tốt lắm rồi, bàn tính trong lòng ta gõ kêu tính toán lạch cạch.
「A tỷ!」 Đệ đệ ta không hài lòng kêu lên.