3
Ta gọi Thái y đến để điều lý lại cơ thể cho hắn. Còn bản thân thì ngồi xổm trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh mà suy ngẫm về nhân sinh.
Dữ kiện đã biết: Ta nh.ụ.c m.ạ Chu Tri Hạc -> Chu Tri Hạc hắc hóa -> Sau khi hắc hóa sẽ báo thù -> G.i.ế.c ta.
Cách giải quyết 1: G.i.ế.c Chu Tri Hạc. Đã thử rồi, nhưng ch.ết không ch.ết .
Cách giải quyết 2: Không nh.ụ.c m.ạ nữa, không để hắn hắc hóa. Thế nhưng, có lẽ là, hình như là... trong lúc ta cố gắng ch.ết hắn, ta đã vô tình nh.ụ.c m.ạ hắn mất rồi.
Sau khi bắt mạch xong, Thái y đến thỉnh an ta: "Công chúa điện hạ, Chu... đại nhân cơ thể suy nhược, những loại t.h.u.ố.c hổ lang (thuốc k.í.c.h d.ụ.c mạnh) này tốt nhất nên ít dùng thôi."
Ta bất mãn trề môi, ai thèm cho hắn dùng xuân d.ư.ợ.c chứ, rõ ràng là ta muốn ch.ết hắn kia mà.
"Vi thần đã kê đơn t.h.u.ố.c bồi bổ cơ thể, gần đây xin hãy nhớ kỹ đừng hành phòng sự." "Dù sao thì... hắn hiện giờ cũng không làm được gì đâu."
Ta phẩy tay, cũng chẳng quá bận tâm đến lời Thái y nói, đổi một tư thế khác rồi tiếp tục trầm tư.
Thả hắn rời phủ? Ta do dự.
Chuyện này liên quan đến tính mạng của hai tỷ muội ta, vạn nhất hắn ghi thù, chẳng phải ta đang thả hổ về rừng sao?
Chu Tri Hạc nằm trên giường, bị giày vò suốt nửa đêm lại còn trúng d.ư.ợ.c, hắn sớm đã không trụ vững nữa rồi.
Mái tóc đen nhánh vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt, xõa tung hai bên gương mặt, hoàn toàn không còn vẻ đoan trang như ban ngày.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta nhìn vẻ đẹp của hắn đến ngây người, ánh mắt dời lên mặt Chu Tri Hạc. Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, màu môi rất nhạt, hàng lông mi vẫn không ngừng khẽ run động.
Ta nhẹ nhàng nghịch hàng lông mi của hắn, lại khẽ chạm vào mũi hắn một cái, khẽ thở dài: "Giá như, ngươi thích ta thì tốt biết mấy."
Bên ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy báo hiệu bình minh, tiếng chuông trống ban sáng vang vọng.
Chu Tri Hạc tỉnh lại khi mặt trời đã lên cao bằng con sào.
Hắn ngồi ngay ngắn trên ghế chính, chằm chằm nhìn vào đạo thánh chỉ bổ nhiệm hắn làm Phò mã suốt một canh giờ rồi. Hắn cầm chén trà trong tay, xoay đi xoay lại, không biết đang suy tính điều gì.
Ta hận không thể đi đ.á.n.h đệ đệ ta một trận, sao tốc độ hạ chỉ của nó lại nhanh đến thế không biết.
Không thể để hắn cứ nhìn như vậy mãi được, đạo lý "nhịn một lúc càng nghĩ càng tức" ta hiểu rất rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế là, ta cõng theo nhành gai, từ sau bình phong lén lút chạy ra —— tì nữ thị vệ đều bị ta đuổi đi hết rồi, dù sao ta cũng cần giữ chút mặt diện.
Ta nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi Chu Tri Hạc, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Ta sai rồi, oa oa oa, ta không nên cưỡng ép ngươi."
Đúng vậy, phương pháp mà ta nghĩ ra chính là: Phụ kinh thỉnh tội.
Chu Tri Hạc hoàn toàn vỡ trận, hắn vội vàng rút chân ra, dường như chạm phải thứ gì đó nên không dám động đậy, vội quay đầu đi, vành tai đỏ bừng một mảng.
"Nữ t.ử nhà người sao lại mặc mỗi trung y mà chạy ra ngoài thế này!"
Ai nhà người ta đi cõng gai nhận lỗi mà còn mặc đồ chỉnh tề chứ? Bản gốc người ta toàn là để trần vai đấy, ta mặc trung y là lịch sự lắm rồi.
Ta mặc kệ, cứ ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân Chu Tri Hạc mà gào tiếp: "Tha lỗi cho ta đi, tha lỗi cho ta đi mà." "Nể tình ta thích ngươi như vậy, tha thứ cho ta đi."
Chu Tri Hạc bị làm phiền đến mức chịu không nổi, đang định mở miệng đồng ý.
Tì nữ Tiểu Đào nghe tiếng chạy tới: "Công chúa, sao vậy, có chuyện gì xảy ra sao?"
Ta phản xạ cực nhanh: "Ha ha ha, không có gì, thú vui phòng khuê ấy mà."
Bên ngoài truyền đến tiếng cười kiểu "đã hiểu": "Ồ hố hố hố."
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Vừa quay đầu lại đã đối diện với gương mặt nửa cười nửa không của Chu Tri Hạc, hắn nhéo thịt má ta: "Thú vui phòng khuê?"
Hắn nhấn mạnh hai chữ "thú vui" cực nặng.
Ta "ư ư" hai tiếng, mắt đảo liên hồi, chột dạ không dám nhìn hắn. Ta cần mạng, nhưng mất mặt thế này thì ta sống có khác gì ch.ết đâu.
"Muốn ta tha thứ cho ngươi à." Ánh mắt Chu Tri Hạc khó đoán, hắn khẽ cười một tiếng: "Vậy thì xem biểu hiện của ngươi đi."
"Nam nữ thụ thụ bất thân, Chu mỗ muốn thay y phục, mời người ra ngoài."
Đây rõ ràng là phòng của ta mà!!!
Ta rụt cổ, dù giận nhưng không dám nói gì, lủi thủi đi ra.