Tri Hạc Ngữ Hoan

Chương 6



6

Những ngày tháng sung sướng một đi không trở lại.

Ta bị ép trải nghiệm lại những ngày tháng ở Thượng Thư phòng năm xưa. Không, còn t.h.ả.m hơn cả Thượng Thư phòng. 

Ít nhất ở Thượng Thư phòng ta còn có thể lén lút ngủ gật, Thái phó cũng chẳng buồn quản ta.

Thế nhưng, ở chỗ Chu Tri Hạc, chỉ cần ta vừa khép mắt lại, giây tiếp theo cây giáo roi đã gõ lên bàn học của ta.

"Chuyên tâm một chút."

Tiếng gõ nặng nề đó khiến ta không chút hoài nghi rằng, nếu ta dám chợp mắt thêm lần nữa, cây roi đó sẽ gõ thẳng lên trán ta.

Đệ đệ ta còn t.h.ả.m hơn. Phần lớn tinh lực của Chu Tri Hạc đều đặt lên người nó.

"Đọc thuộc lòng 'Thiếu Vi Thông Giám Tiết Yếu' quyển 1 một lần."

Đệ đệ ta bướng bỉnh ngẩng đầu: "Trẫm không biết."

Cây giáo roi gõ "cạch" lên bàn.

"Chẳng lẽ ngươi muốn phạm thượng?" Đệ đệ ta nheo mắt, đập bàn thật mạnh.

"Không dám, long thể quý giá, vi thần sao dám." Chu Tri Hạc chuyển hướng: "Tần bạn độc, mời đưa tay ra."

Tần Kiến Vi luôn quy củ rập khuôn liền đưa tay ra.

"Khoan đã, là Trẫm không thuộc, liên quan gì đến hắn!"

"Thiên t.ử không bao giờ sai, chỉ có thể là lỗi của bạn độc."

Chu Tri Hạc không kiêu ngạo không siểm nịnh, hiên ngang như dáng tùng bách, nhưng ra tay thì cực kỳ tàn nhẫn. Dù Tần Kiến Vi da dày thịt béo, lòng bàn tay cũng bị đ.á.n.h đến đỏ bừng.

Tần Kiến Vi chính là trung thần duy nhất bên cạnh đệ đệ ta. Trong truyện, cũng chỉ có một mình hắn hộ tống A Đệ, vừa chiến đấu vừa rút lui. 

Ngay cả sau khi ch.ết , hắn vẫn trừng mắt nhìn thẳng, tay hướng về phía cổng thành. Hắn muốn đảm bảo quân vương của mình có thể rời đi bình an.

Thế nhưng A Đệ đã không đi, vốn dĩ nó có thể đi. Nó quay lại tìm ta, muốn mang ta theo cùng.

"Đừng đ.á.n.h nữa," ta không nhịn được mà ngăn cản.

Chu Tri Hạc làm ngơ như không nghe thấy. Hắn chỉ nhìn Giang Dư An, khóe miệng vẫn nhếch lên, ý cười không chạm đến đáy mắt, tay không hề dừng lại.

Giang Dư An nhìn Tần Kiến Vi một cái, rồi lại nhìn ta, đành nhẫn nhục chịu đựng: "Trẫm thuộc là được chứ gì."

Ta đột nhiên có cảm giác chân thực đến lạ lùng, những con chữ vô hồn dường như trở nên sống động, từng thước phim hiện ra ngay trước mắt ta.

Ta sai rồi, ta không nên tham đồ mỹ sắc mà tùy tiện bắt người về. Chính ta đã khiến đệ đệ phải uất ức như vậy. 

Cũng chính ta, không chỉ hại ch.ết  bản thân, hại ch.ết  đệ đệ, mà thậm chí, ta còn hại cả Chu Tri Hạc.

"Hoan Hoan, dạo này nàng sao vậy?" 

Chu Tri Hạc đặc biệt đến tìm ta vào giờ nghỉ trưa, "Tâm trạng không tốt sao?"

Sắc mặt ta xám như tro tàn. 

Mỗi buổi sáng đều phải đọc tụng Hiếu Kinh, Luận Ngữ, Nguyên Lương Thuật, Lục Nghệ Châm, Thừa Hoa Yếu Lược. 

Buổi chiều để rèn luyện thân thể, còn phải học cưỡi ngựa b.ắ.n cung. 

Buổi tối quay về còn bị Chu Tri Hạc kiểm tra đột xuất. Bây giờ đầu óc ta toàn là "chi, hồ, giả, dã", đến xem xuân cung họa cũng chẳng còn hứng thú.

"Không có." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cảm thấy mình đã siêu phàm thoát tục, nhìn thấu hồng trần rồi, "Chỉ là thấy vô vị quá."

Ta đột nhiên thấu hiểu vì sao một Chu Tri Hạc phong quang tề nguyệt, chi lan ngọc thụ lại có thể "ngồi ôm mỹ nhân mà lòng không loạn" rồi. 

Những ngày tháng thế này thật sự không dành cho con người mà. Nếu ta mà kiên trì được, ta cũng sẽ chẳng còn thiết tha gì nam sắc nữa.

"Hoan Hoan, ta biết lúc bắt đầu luôn rất khó khăn." Chu Tri Hạc khẽ tiến lại gần, đuôi lông mày thoáng hiện vẻ thẹn thùng. 

Hắn nắm lấy tay ta, cảm giác ấm áp như một luồng điện chạy từ đầu ngón tay chạm thẳng vào tim ta, "Ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi mọi thứ đi vào quỹ đạo, quen rồi là sẽ ổn thôi."

Quen sao? Sáng năm giờ tối chín giờ, ngày nào cũng học thuộc lòng, chẳng có lấy một thú vui giải trí. 

Đến cả món ngon cũng không được ăn, vì hắn bảo phải trải nghiệm nỗi khổ cực của nhân gian nên đã đổi đồ ăn của ta thành màn thầu ngũ cốc thô.

Ta rùng mình một cái, theo bản năng rút tay ra: "Ta chẳng muốn quen chút nào. Phải chi lúc đầu ta không cưỡng ép ngươi..."

Sắc mặt Chu Tri Hạc tái xanh, ánh mắt tối tăm khó đoán: 

"Một ngày làm thầy, cả đời làm phu. Công chúa nói chuyện nên suy nghĩ cho kỹ." 

Vừa dứt lời, hắn dường như có chút hối hận, vành tai ửng hồng, "Nàng có gì uất ức cứ nói với ta. Dẫu sao ta cũng là phu——"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta chẳng thèm để tâm, phẩy tay ngắt lời: "Biết rồi, cha."

Ngày tháng thế này không ổn, ta chịu hết nổi rồi.

Chu Tri Hạc hiển nhiên có chút không vui. Ta không hiểu, nhưng ta biết ngày nào hắn cũng hằm hằm khó chịu, mà ta cũng lười chẳng buồn hiểu.

"Học thức của Công chúa đã vượt xa người thường, nhưng người phải làm gương cho vạn dân. Sống xa hoa thì nhân nghĩa sẽ mai một, tự nhiên nên giữ tác phong tiết kiệm, tiết chế hành vi." Chu Tri Hạc lạnh giọng, "

Chỗ ở phải giản dị, y phục không được quét đất, màn trướng không được thêu thùa... Người đâu, đem hết hoa phục của Công chúa cất vào kho, cùng với cả trang sức quý hiếm nữa."

Cứu mạng! Đến quần áo đẹp cũng không được mặc, cuộc sống này còn ý nghĩa gì nữa.

Ta sống không bằng ch.ết . Hiện giờ an toàn tính mạng đã không còn lo ngại, vậy thì phải nghĩ cách giúp bản thân dễ chịu hơn một chút. 

Trong truyện Chu Tri Hạc có một thanh mai trúc mã, gia cảnh bình thường. Chu Tri Hạc chính là vì nàng ta mới thoát ly gia tộc, tự mình thi khoa cử. 

Ta có thể tác hợp cho bọn họ. Hắn mà có giai nhân trong lòng thì chắc sẽ không suốt ngày lải nhải đòi lên lớp dạy ta nữa.

"Tiệc thưởng hoa?" 

Giang Dư An dạo này chăm chỉ hơn nhiều, lên triều nói năng cũng rất có khí chất. 

Ta nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt nó mà hơi ngẩn người. Nó càng ngày càng giống một vị đế vương.

"A tỷ cứ sắp xếp là được." Giang Dư An vẫn đang phê duyệt tấu chương.

"Đừng mệt quá." Ta không nhịn được mà an ủi.

"Không sao, A tỷ vui là được." 

Giang Dư An ngẩng đầu cười với ta. Ta mới phát hiện, nó đã thoát xác khỏi vẻ non nớt, cao lớn vững chãi như cây tùng xanh, 

"A tỷ," 

Giang Dư An nhìn quanh quất thấy không có ai, bèn ghé sát tai ta thì thầm, 

"Đệ tìm xong nam sủng cho tỷ rồi, cứ đặt ở cung Thính Trúc nhé."

"Chu sư phụ tuy tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng nên đổi khẩu vị chút chứ."

Mắt ta sáng rực lên, nó còn nháy mắt đầy ẩn ý với ta.