Tri Hạc Ngữ Hoan

Chương 7



7

Ngự hoa viên, trăm hoa đua nở rực rỡ.

Vốn dĩ ta nên là bông hoa kiều diễm nhất trong số đó. Thế nhưng dưới sự áp bức của Chu Tri Hạc, bộ hoa phục ta đang mặc lại chẳng có lấy một đường thêu gấm hoa lệ nào.

Ta mời rất nhiều tiểu thư khuê các đến tham gia một bữa tiệc thưởng hoa theo kiểu "khúc thủy lưu thương". 

Trong đó, có cả nàng thanh mai trúc mã kia của Chu Tri Hạc.

Nàng ta trông thật dịu dàng, tựa như một đóa lan đang e ấp nở, tỏa ra khí chất thanh tao đầy hương vận. 

Chu Tri Hạc khi nhìn thấy nàng thanh mai ấy, rõ ràng là rất kinh ngạc.

Ta đẩy hắn một cái: "Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai.".

Lời vừa thốt ra, chính ta cũng phải ngẩn người. 

Người thay đổi dường như không chỉ có hoàng đệ, mà còn có cả ta nữa. 

Nếu là vài tháng trước, ta nằm mơ cũng không dám nghĩ mình có thể xuất khẩu thành thơ, còn tự mình tổ chức một buổi yến tiệc lớn thế này.

"Hoan Hoan, ở đây toàn là nữ quyến, ta là ngoại nam, có mặt không tiện." Chu Tri Hạc nheo mắt nhìn ta.

"Ta giúp ngươi gọi nàng ấy qua đây!" Ta lỡ miệng nói nhanh.

Thấy Chu Tri Hạc sảng khoái đồng ý, ta lại bắt đầu thấy hơi hối hận. Thôi kệ, sắp xếp thì sắp xếp vậy, chẳng phải chỉ là một cái sừng  thôi sao.

Nàng thanh mai trúc mã thẹn thùng e ấp tiến lại gần, còn Chu Tri Hạc thì chẳng chút câu nệ, gò bó.

Hai người họ sóng bước dạo chơi trong vườn, đúng là trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi vừa lứa.

Ta chằm chằm nhìn theo bóng lưng hai người bọn họ dạo vườn một hồi, chẳng hiểu sao lại thấy chướng mắt vô cùng.

Lúc đối mặt với ta thì lông mày dựng ngược lạnh lùng, suốt ngày "chi, hồ, giả, dã". Lải nhải đến mức chút tình ý trong lòng ta cũng bay sạch, vậy mà bây giờ hắn lại ôn hòa như gió xuân thế kia.

Ta bĩu môi, dặn dò chưởng sự ma ma chăm sóc khách khứa cho tốt, rồi tự mình rời đi tìm chỗ chơi.

Dạo quanh nửa ngày trời, cảm thấy cô đơn hiu quạnh quá đỗi, ta bèn đi tìm A Đệ.

Vừa mới tới bên ngoài điện Dưỡng Tâm, ta đã thấy Tần Kiến Vi đang đè A Đệ lên án bàn. Y phục xộc xệch, tấu chương trên bàn bị gạt sang một bên hết cả.

"Nghe nói, Trưởng công chúa điện hạ muốn cưới thê t.ử cho ngài?"

Trong mắt hắn bùng lên ngọn lửa giận dữ, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh.

"Nhiều khuê nữ nhà người ta như thế, ngài không đi xem thử sao?"

Giọng nói của Hoàng đệ đã biến đổi cả tông: "Ngươi ăn dấm chua vớ vẩn ở đâu thế?" Hắn vòng tay ôm lấy cổ Tần Kiến Vi.

Ta nghe mà đỏ mặt tía tai, nhất thời trong lòng cũng thấy rạo rực không yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỗ của đệ đệ cũng không thể nán lại được nữa, ta cứ thế men theo con đường mòn trong cung mà đi. Chẳng biết từ lúc nào, ta đã đứng trước cửa cung Thính Trúc.

Phải thừa nhận rằng —— A Đệ thật sự rất hiểu thẩm mỹ của ta.

Mấy nam nhân này, mỗi người một vẻ, tất cả đều hợp gu ta một cách bất ngờ.

Sự dịu dàng bấy lâu của nam sủng đã xoa dịu vết thương lòng mà ta phải chịu đựng ở chỗ Chu Tri Hạc. 

Ta ôm lấy vòng eo săn chắc của nam sủng, nỗi chua xót bấy lâu tuôn ra xối xả: 

"Ngươi không biết những ngày qua ta đã sống thế nào đâu." 

"Ngày nào cũng phải học thuộc lòng, không thuộc là Chu Tri Hạc không cho ta đi ngủ!" 

"Hắn còn cho ta ăn thức ăn cho lợn, bảo là trải nghiệm nỗi khổ nhân gian, bắt ta ăn cái gì mà cơm ôn lại khổ cực."

Ta uống cạn chén rượu nam sủng đưa tới, say khướt nấc lên một tiếng. Đôi tay không yên phận sờ soạng trên eo nam sủng. 

Eo của hắn mềm mại và mịn màng, lớp da thịt như có sức hút dính c.h.ặ.t lấy tay ta. Ta cảm thấy trái tim đã nguội lạnh bấy lâu bỗng chốc sống lại.

"Đã vậy, Chu Tri Hạc còn tịch thu hết quần áo đẹp và trang sức của ta nữa." Nói đoạn, ta lại nốc thêm một ngụm rượu. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Bộ trang sức hồng ngọc của ta ấy, viên hồng ngọc to bằng trứng bồ câu, ngươi không biết nó đẹp thế nào đâu. Chu Tri Hạc lấy sạch bách rồi."

Nói đến chỗ kích động, ta tức giận đập bàn, tay chân múa may quay cuồng: 

"Ngươi không biết đâu, hắn chỉ cho ta mấy cái trâm gỗ đào thô kệch. Nói cái gì mà gỗ đào giản dị, để trọn tấm lòng của hắn. Phì!"

Nam sủng si mê và dịu dàng vuốt ve khuôn mặt ta: 

"Công chúa, chúng ta đừng nói về kẻ làm mất hứng đó nữa. Người xem cảnh đẹp đêm nay, chẳng phải rất thích hợp để làm vài chuyện vui vẻ sao?"

Rầm! —— Cánh cửa phòng bị một cú đá văng ra.

"Kẻ nào dám đá cửa phòng ta ——" Ta say lờ đờ nhìn ra, không kịp đề phòng liền đối diện với một gương mặt lạnh lùng như băng giá. Ta ngay lập tức tỉnh rượu quá nửa. "Ngươi chẳng phải đang ở bên thanh mai trúc mã của mình sao?"

"Công chúa thật hào hứng, tự mình đi tìm nam sủng đồng thời cũng không quên tìm cho Phò mã một người." Chu Tri Hạc chậm rãi tiến lại gần. 

"Đáng tiếc là ta không có sở thích bị cắm sừng." Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười.

Ta hoảng rồi. Sau một thời gian chung sống, ta cũng hiểu chút ít về hắn. Người này càng tức giận thì cười càng rạng rỡ. C

hính nụ cười như thế này đã khiến hắn đ.á.n.h Tần Kiến Vi, bắt ta chép lại sách, tịch thu hoa phục sức trâm của ta. Bây giờ hắn cười tươi thế này, không biết chừng sẽ hành hạ ta ra sao đây.

Ta cuống cuồng, ôm c.h.ặ.t lấy đùi Chu Tri Hạc: "Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Cha ơi, cha hãy để lại cho con gái chút niềm an ủi này đi."

Ta vôi vàng quay đầu lại: "Hắn cũng là tự nguyện mà!" 

Nam sủng còn chưa kịp nói câu nào, ánh mắt đầy uy lực của Chu Tri Hạc vừa quét qua, hắn liền lủi thủi lăn ra ngoài.

Ta nằm liệt như cá ươn trên mặt đất. Không có món ngon, rượu ngọt, cũng chẳng có mỹ sắc. Cả cuộc đời ta bỗng chốc trở nên xám xịt.