Tri Hạc Ngữ Hoan

Chương 9



9

Ta không ngờ rằng, ngày đó rốt cuộc cũng đã đến.

Chu Tri Hạc mưu phản rồi.

Giống như một cơn ác mộng đã được trời cao an bài sẵn, mọi thứ đều diễn ra đúng như trình tự. 

Rõ ràng... rõ ràng ta đã dốc hết sức để cứu vãn, nhưng mọi chuyện vẫn cứ ập đến như thường lệ. 

Lúc đó, ta chẳng khác nào một trò cười đang ngây ngốc đợi trong phủ Công chúa.

"Chuẩn bị xe ngựa!" Ta theo bản năng ra lệnh.

Thế nhưng không đợi nổi nữa, ta cướp lấy một con tuấn mã rồi phi nước đại về hướng hoàng cung. 

Hoàng thành đã thất thủ, khắp nơi là chiến hỏa, khói s.ú.n.g, tiếng gào khóc và thương đau. 

Đất vàng hòa cùng m.á.u đỏ, phản chiếu trên giáo mác lạnh lùng. Thời cục chưa định, ta nhìn thấy cả kinh thành đang chao đảo trong gió mưa.

Ta nhìn thấy Tần Kiến Vi, hắn bảo thị vệ tránh đường: "Đây là Trưởng công chúa." 

Ta nhìn thấy nàng thanh mai trúc mã, nàng bảo tướng sĩ dừng tay: "Đây là nữ chủ nhân."

Cuối cùng, ta cũng đi tới điện Kim Loan. Cánh cửa lớn đỏ rực nặng nề đóng sầm lại. Ta xách váy, băng qua đống hỗn độn dưới đất, đi vào bên trong.

Chu Tri Hạc đang đứng dưới bậc thềm đợi ta.

"Chu Tri Hạc." Vừa thốt ra lời, ta mới nhận ra giọng mình đã khô khốc, khàn đặc. 

Ta cố gắng ưỡn n.g.ự.c, bày ra dáng vẻ của một Trưởng công chúa, nhưng giọng nói lại run rẩy: "Ngươi muốn mưu phản sao?"

"Suỵt," Chu Tri Hạc ngước nhìn ngai vàng, hỏi ta: "Nàng hy vọng người ngồi trên đó là ai?"

"Đệ đệ ta!" Ta không hề do dự, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn: "Đệ đệ ta đâu rồi?"

Chu Tri Hạc cúi đầu cười khổ một tiếng, nhìn vào bên trong điện: "Nàng thắng rồi."

Giang Dư An từ nội điện bước ra. A Đệ vẫn an toàn, ta thở phào nhẹ nhõm, cả người gần như nhũn ra. 

Giang Dư An bước tới, ngoan ngoãn ngẩng đầu để ta kiểm tra: "A tỷ."

"Hừ, dù sao ngai vàng ta cũng đã ngồi qua rồi, chẳng thoải mái chút nào." Chu Tri Hạc chua chát nhìn ta đang ôm lấy Giang Dư An.

"Rốt cuộc các người đang bày ra trò gì vậy?" Lúc này ta mới phản ứng lại, đây hình như không phải là một cuộc đoạt quyền thực sự.

"Cho đám thế gia vượt quá giới hạn một bài học thôi." Chu Tri Hạc thản nhiên nói.

Giang Dư An giải thích: "Tiên hoàng mở khoa cử, chạm đến lợi ích của bọn họ, bọn họ tự nhiên sẽ cuống cuồng lên."

Ta không dám hỏi, nếu như khi nãy ta chọn Chu Tri Hạc, vậy thì bây giờ ai sẽ ngồi trên vương vị kia.

"Nhưng vẫn có những phương pháp hòa bình hơn mà." Ta lý nhí.

"Đúng vậy, nhưng cách này là nhanh nhất." Chu Tri Hạc tiếp lời.

"Ngươi từng dạy chúng ta phải thương dân như con." Ta nhớ lại mùi m.á.u tanh nồng nặc trong hoàng thành, cảm thấy hơi buồn nôn.

Chu Tri Hạc nhìn Giang Dư An. Cánh cửa lớn đột ngột mở ra, ánh sáng huy hoàng chiếu rọi vào bên trong.

"Đây là bài học cuối cùng, gọi là Quyền lực."

Khóe môi hắn chậm rãi chảy ra dòng m.á.u tươi, giống như không trụ vững được nữa, hắn quỳ sụp một gối xuống đất, ánh mắt gian nan nhìn về phía ta: "Hoan Hoan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta đứng không vững, gần như là bò lăn bò càng đến ôm lấy hắn: "Chu Tri Hạc, ngươi sao vậy?"

"Thái y, tìm thái y mau!"

"Hoan Hoan, nàng có thể gọi ta một tiếng phu quân không?" 

Ánh mắt Chu Tri Hạc dần dần rã rời, hơi ấm trên cơ thể cũng dần biến mất.

Ta chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ ch.ết . Kẻ mà đao kiếm hay độc d.ư.ợ.c đều không gi.ết  nổi, lại cứ thế ch.ết  đi ngay trước mặt ta.

"Phu quân, phu quân!" 

Ta như phát điên, nắm lấy tay hắn áp vào gò má mình, nước mắt tuôn rơi không ngừng: "Ngươi có nghe thấy không, phu quân!"

Chu Tri Hạc là giả ch.ết , đúng là phí hoài tình cảm của ta!

Ta câm nín nhìn Chu Tri Hạc đang mặc trung y, nhàn nhã gặm táo. 

"Nương t.ử?" Hắn nghiêng đầu nhìn ta, "Nàng lại muốn học thơ nữa sao?" "..."

Ta cốc mạnh một cái vào trán hắn, nhìn bộ dạng đau đớn của hắn mà không nhịn được bật cười. 

Thôi bỏ đi, còn sống là tốt rồi. Một Chu Tri Hạc nằm trong vũng m.á.u, ta không muốn nhìn thấy lần thứ hai nữa.

Chu Tri Hạc cọ cọ vào cổ ta nũng nịu: "Nương t.ử hung dữ quá đi, giờ ta chỉ còn mỗi nàng thôi đấy."

Sự thay đổi của quyền lực vốn dĩ chưa bao giờ là vì một người phụ nữ, nhưng người ta lại thường thích lấy phụ nữ ra làm cái cớ, để khiến bản thân trông có vẻ vô hại hơn.

- HẾT -

NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA CHU TRI HẠC

Ta là Chu Tri Hạc. Từ khi sinh ra ta đã biết mình chắc chắn sẽ là chủ tể thiên hạ. Đã trải qua rất nhiều kiếp rồi. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Bị Trưởng công chúa bắt về làm nam sủng, hắc hóa mưu phản, ngồi lên ngai vàng, rồi cần mẫn "làm công" cả đời trên cương vị hoàng đế. Mọi người đều diễn đúng theo kịch bản, chưa từng có ngoại lệ.

Cho đến khi vị Trưởng công chúa này thay đổi, tuy rằng nàng vẫn chẳng thông minh lên là bao.

Ta nhìn nàng cầm đoản đao, run cầm cập muốn tới gi.ết  ta. 

Ta cố tình trúng xuân d.ư.ợ.c, ai ngờ cái cô nương này lại thực sự không dám chạm vào, cũng không dám "lên". 

Đã vậy còn thật thà đến mức khóc lóc bảo rằng: "Ta chỉ muốn gi.ết  ngươi thôi." Ngốc đến đáng yêu.

Thử vài lần gi.ết  ta không thành, nàng lại cõng gai trên lưng đến thỉnh tội. 

Nếu ta thực sự là kẻ ác, thì có mấy cái mạng cũng không đủ cho nàng bồi thường. Ta bỗng nảy ra ý định muốn cùng nàng chơi đùa một chút.

Cái ngai vàng này ta cũng ngồi chán rồi, con đường kia cũng đi mòn rồi, thực sự chẳng có gì thú vị, sao có thể sinh động bằng nàng công chúa nhỏ này chứ. 

Ta muốn dạy nàng và đệ đệ nàng đọc sách, đây vốn là chuyện tốt mà bao nhiêu người cầu cũng chẳng được, vậy mà nàng lại ngày càng không vui.

Hình như nàng cảm thấy, chỉ cần nàng không cưỡng ép ta thì mọi chuyện sẽ không xảy ra. 

Làm sao có thể chứ? Cây b.út của văn nhân có thể viết hết chuyện thiên hạ .

Dạy lâu như vậy mà nàng vẫn không thông minh lên được, đệ đệ nàng trái lại nói một hiểu mười, ngồi vào cái ghế hoàng đế kia cũng miễn cưỡng coi là được đi. 

Còn về phần nàng công chúa nhỏ này, cứ để ta bảo vệ thì hơn, chứ ngốc nghếch thế này thì sống sao cho tốt đây?

- TOÀN VĂN HOÀN -