Tri Hạc Ngữ Hoan

Chương 8



8

"Công chúa, hà tất phải bỏ gần tìm xa?"

"Nếu có nhu cầu, lẽ ra nên nói với Tri Hạc sớm mới phải."

Chu Tri Hạc cởi bỏ lớp ngoại y, những lớp áo gấm thêu hoa lệ rơi xuống từng tầng, để lộ lớp trung y bằng vải bông thanh khiết. Nhìn vẻ đẹp mê hoặc như loài hải yêu của hắn, tim ta đập mạnh liên hồi.

"An ủi Công chúa, vốn dĩ là bản phận của Phò mã." Hắn nắm lấy tay ta đặt lên dải thắt lưng, "Hay là Công chúa tự mình cởi?"

Ta nuốt nước bọt, theo bản năng định tháo ra, nhưng rồi lại khựng lại vì lo sợ. Tuy là Chu Tri Hạc chủ động, nhưng biết đâu xong việc hắn lại lôi mấy thứ như "sỉ nhục" hay "luân thường đạo lý" ra nói thì sao? 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Đầu óc ta cố gắng xoay quanh những chữ "chi, hồ, giả, dã" để thực sự đạt đến cảnh giới thanh tâm quả d.ụ.c. Đang định từ chối thì...

"Một ngày làm thầy..."

Chỉ thấy hắn dùng lực một cái, vạt áo hoàn toàn mở rộng, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c trắng tựa ngọc tạc, rồi mang theo sự áp chế run rẩy đè xuống.

"Là lỗi của vi sư, hôm nay để ta dạy nàng bài Thập Hương Từ được không?"

Mẹ kiếp, lại phải học bài! Ta đau khổ như một pho tượng đá bị phong hóa: "Vậy... sư phụ đứng dậy trước đã."

"Không vội, ta sẽ từ từ dạy nàng." Chu Tri Hạc vén lọn tóc xanh rối bời của ta lên, "Thanh ti khởi xích trường, vãn tác nội gia trang.".

Hắn ghé sát vào cổ ta, hít một hơi thật sâu: "Bất tri miên chẩm thượng, bội giác lục vân hương." .

Cả cơ thể run rẩy, ta đã cảm thấy có gì đó không ổn rồi, đây rõ ràng không phải là loại thơ đoan chính!

"Chu Tri Hạc!" Ta vốn định quát mắng, nhưng âm thanh thốt ra lại mềm nhũn không chút sức lực.

"Nàng phải gọi ta là phu quân." 

Chu Tri Hạc khẽ hôn lên vành tai ta, trút bỏ y phục của ta, "Hồng tiêu nhất phúc cường, khinh lan bạch ngọc quang; thí khai hung thám thủ, ưu tỷ chiến tô hương." .

Chu Tri Hạc vừa ngâm thơ, vừa dùng hành động thực tế để dạy bảo ta. Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cái tên Chu Tri Hạc này chẳng phải là người chính nhân quân t.ử sao, sao lại... biết nhiều đến thế? Lại còn phóng đãng như vậy nữa.

Gió đêm lùa qua bức màn la, hương xuân đầy phòng tan dần trong ánh sáng ban mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trời đã sáng rõ, toàn thân ta mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn phải cố gắng vùng vẫy ngồi dậy để đi học.

Chu Tri Hạc khẽ hôn lên vành tai ta, thì thầm: "Thầy giáo đều ở cả đây rồi, học trò như nàng còn muốn đi đâu nữa?"

Chu Tri Hạc! Ta tức khắc tỉnh ngủ hẳn, cố sức ngồi dậy nhưng vì cơ thể quá nhức mỏi nên lại ngã gục xuống giường. 

Chu Tri Hạc bắt lấy tay ta, khẽ hôn lên đó một cái.

Ta kinh ngạc nhìn hắn, lại thấy hắn đang nở nụ cười trêu chọc: "Chẳng lẽ nương t.ử lại muốn học Thập Hương Từ nữa sao?"

Nhớ lại cảnh xuân nồng cháy đêm qua, gương mặt già dặn này của ta đỏ bừng lên. "Hay là phu nhân muốn học thứ khác, Hội Chân Thi nhé?"

Chu Tri Hạc mở miệng là đọc được ngay: "Khí thanh lan nhụy phúc, phu nhuận ngọc cơ phong. Vô lực dong di oản, đa kiều ái liễm cung." .

"Đủ rồi, đủ rồi." Cái tên già không đứng đắn này!

"Đều không muốn sao? Chẳng lẽ nàng muốn học bài Bồ Tát Man của Lý Dục." Sắc mặt Chu Tri Hạc bỗng lạnh lùng hẳn. 

Bài từ này miêu tả cảnh Lý Dục lén lút vụng trộm với Tiểu Chu Hậu, hiển nhiên là hắn đang tự coi mình là Đại Chu Hậu bị phản bội rồi. 

Hắn đang tính toán nợ cũ chuyện ta tìm nam sủng tối qua đây mà.

Ta bỗng thấy đuối lý, lý nhí nửa ngày rồi mới dám ưỡn n.g.ự.c lên cãi lại: "Ngươi chẳng phải cũng cùng thanh mai trúc mã của ngươi khanh khanh ta ta đó sao."

"Nương t.ử là đang ăn giấm sao?" 

Vẻ mặt Chu Tri Hạc giãn ra, dịu dàng hơn hẳn, "Nàng nên nói sớm với ta mới phải." 

"Ta và nàng ấy chỉ là bạn bè bình thường."

"Quan hệ bình thường gì chứ," trái tim đang nóng hổi của ta chợt lạnh ngắt, 

"Rõ ràng năm đó ngươi vì nàng ta mà phản bội lại gia tộc, tự mình đi thi cơ mà."

Chu Tri Hạc định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại xua tay thôi. 

Ta gọi thị nữ vào để chải đầu trang điểm.