1.
"Uống ba ly rượu, tôi sẽ cân nhắc ký hợp đồng."
Lời nói của Phó Thẩm Chu vừa dứt, cả phòng lập tức chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt trên bàn tiệc đổ dồn về phía tôi, tựa như ngàn vạn mũi kim nhỏ, khiến toàn thân tôi cứng đờ.
Biên tập Vu Tuyết ngồi bên cạnh vội vàng đứng dậy, nâng ly rượu, khom người: "Phó tổng, Lan Lan nhà chúng tôi không quen uống rượu cho lắm. Ly này tôi xin phép uống thay em ấy được không?"
Phó Thẩm Chu không đáp lời, động tác của Vu Tuyết khựng lại giữa không trung, lúng túng không biết phải làm sao.
Bầu không khí trở nên căng thẳng, Phó Thẩm Chu cứ thế thản nhiên đẩy tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nhà đầu tư mua bản quyền trước đó đã bị bắt vào tù. Giờ đây, cả đoàn phim chỉ còn biết trông chờ vào Phó Thẩm Chu tiếp quản, nếu không, chỉ có thể giải tán ngay tại chỗ.
Tôi chậm rãi thở hắt ra một hơi: "Không sao đâu, chị Vu Tuyết."
Tôi ngước nhìn Phó Thẩm Chu, cố gắng tìm lại chút cảm giác quen thuộc ngày xưa trên gương mặt góc cạnh rõ ràng của anh.
"Tôi uống rồi anh sẽ ký chứ?"
"Uống xong, tôi sẽ ký."
Ánh mắt anh chứa đựng sự giễu cợt lạnh lùng, khiến trong lòng tôi bỗng bùng lên một ngọn lửa.
Tôi vươn tay qua bàn, định cầm lấy ly rượu vang sủi bọt màu hồng. Nhưng trước khi tôi kịp chạm vào, một bàn tay với những đốt ngón tay thon dài đã che miệng ly lại.
Phó Thẩm Chu nhìn sang chai rượu trắng có nồng độ cao hơn ở bên cạnh, cười như không cười: "Uống cái đó."
Tôi khựng lại, hỏi anh: "Phó tổng có ý gì?"
"Lúc cầu xin người khác, nên có thái độ thế nào..." Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, "Cô đã từng dạy tôi rồi mà."
Cảm giác nhục nhã khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi nghiến răng, giật lấy ly rượu.
Một ly, hai ly.
Chất rượu cay nồng nổ tung trong cổ họng, tôi không nhịn được mà ho sặc sụa.
Khi tôi vừa đưa ly thứ ba lên miệng, Phó Thẩm Chu bất ngờ đứng dậy, vươn tay giật lấy ly rượu.
"Thôi bỏ đi."
Ly rượu bị anh tiện tay ném đi, rơi xuống tấm t.h.ả.m phát ra tiếng "bịch" nặng nề, rượu văng tung tóe làm ướt một mảng.
Anh chẳng thèm nhìn, chỉ lạnh lùng cất lời: "Cô Khúc ho đến mức này, ngược lại khiến người khác hiểu lầm tôi đang cố tình gây khó dễ."
Bầu không khí dịu đi đôi chút, phó đạo diễn vội vàng giảng hòa: "Phó tổng, xét cho cùng cô Khúc cũng không phải người trong đoàn phim chúng tôi."
"Phó tổng, tôi xin thay mặt toàn thể nhân viên đoàn phim kính anh một ly, tôi cạn trước."
Phó đạo diễn rót đầy một ly rồi uống cạn. Anh ta vừa quan sát sắc mặt Phó Thẩm Chu, vừa định rót thêm ly nữa.
Nhưng Phó Thẩm Chu lại tỏ ra hờ hững, nhìn tôi một lúc lâu rồi cười khẩy: "Ngồi xuống đi."
2.
Giữa chừng bữa tiệc, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội vào nhà vệ sinh.
Nước lạnh vỗ lên gò má nóng bừng, tôi nhìn mình trong gương, dáng vẻ chật vật hiện tại hoàn toàn đối lập với cảnh tượng năm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tính ra, đã bốn năm kể từ khi tôi và Phó Thẩm Chu chia tay.
Khi đó, bạn cùng phòng của anh gọi điện cho tôi, van nài tôi mau đến xem anh thế nào. Tôi không đành lòng nên đi cùng cậu bạn đó một chuyến.
Phó Thẩm Chu lúc ấy đang uống rượu ở một quán ven đường, bên cạnh vương vãi bảy, tám vỏ chai rỗng.
Thấy tôi đến, anh vô thức nở nụ cười, rồi như chợt nhận ra điều gì, vội vàng níu lấy tay tôi.
"Khúc Lan." Anh vùi đầu vào lòng bàn tay tôi. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua tựa như ngọn lửa khiến lòng bàn tay tôi đau đớn.
Giọng Phó Thẩm Chu khàn đặc, cầu xin: "Đừng đi được không? Đừng chia tay, được không?"
Tôi chỉ sững lại một giây, rồi kiên quyết rút tay về.
"Không được."
Tôi nhớ lúc đó mình đã nói thế này: "Phó Thẩm Chu, tôi mệt rồi."
"Việc tỏ ra thích anh, tôi không thể giả vờ thêm dù chỉ một giây một phút nào nữa."
Tôi ngẩn ngơ nhìn vào gương, bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện vọng vào từ bên ngoài.
"Phó tổng và cô Khúc Lan kia là thế nào vậy? Phó tổng sẽ không thật sự vì cô ta mà không đầu tư đấy chứ?"
"Phiền thật. Cô ta chỉ là một tác giả quèn, tiền bán bản quyền đã nhận đủ rồi mà còn nhất quyết đòi tham gia bữa tiệc này. Chẳng lẽ là nhắm vào Phó tổng mà đến?"
"Biết đâu Phó tổng ghét cô ta là vì trước đây cô ta cố trèo cao mà không thành đấy. Ha ha."
Đó là hai trợ lý của đoàn phim, hình như họ chỉ vào dặm lại lớp trang điểm, không đi sâu vào trong. Tiếng nói chuyện xa dần, giây tiếp theo, tiếng cười đùa rôm rả bỗng im bặt, thay vào đó là giọng nói căng thẳng: "Phó... Phó tổng."
Im lặng.
Hai giây sau, một trợ lý lấy hết can đảm: "Phó tổng, vậy chúng tôi xin phép về trước."
Giọng Phó Thẩm Chu trầm thấp, như mang theo băng giá: "Không cần về nữa."
"Tôi sẽ bảo bộ phận nhân sự liên lạc với các cô sau."
Ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng, hai người vừa nãy còn ríu rít cười đùa, giờ lại lí nhí cầu xin như gà bị bóp cổ.
Phó Thẩm Chu không nói thêm lời nào, đúng như danh tiếng của anh trên thương trường: Phó tổng, người có bàn tay vàng chạm đá hóa vàng, lạnh lùng vô tình.
3.
Vài phút sau, khi âm thanh bên ngoài đã hoàn toàn im bặt, tôi mới bước ra.
Người đàn ông với vóc dáng cao thẳng đang dựa nghiêng vào tường hành lang. Anh cúi đầu, giữa những ngón tay thon dài kẹp một điếu t.h.u.ố.c, nhưng chưa châm lửa.
Phó Thẩm Chu vẫn chưa đi.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy, định lướt qua người anh, nhưng lại bị anh kéo tay lại.
Lực không lớn, nhưng đủ khiến tôi đang hơi say, lảo đảo một bước rồi đ.â.m sầm vào người anh.
Phó Thẩm Chu không đẩy ra, cứ để mặc tôi tựa vào n.g.ự.c anh để đứng vững.
====================