Anh nhếch môi: "Giả vờ không thấy?"
"Đừng động đậy." Cảm giác choáng váng ập đến như thủy triều. Tôi níu lấy tay áo anh, ngẩng đầu nhíu mày, "...Buồn nôn."
Cơ bắp của Phó Thẩm Chu căng cứng, dường như sợ tôi thật sự nôn lên người anh.
"Mùi t.h.u.ố.c lá nồng quá."
Phó Thẩm Chu bật ra một tiếng cười khẩy từ trong mũi: "Khúc Lan, cô giở trò ăn vạ đấy à? Tôi còn chưa châm t.h.u.ố.c."
"Ồ." Men say vơi đi một chút, tôi buông anh ra, đứng thẳng dậy.
Phó Thẩm Chu im lặng một lát, rồi đột nhiên nói: "Bây giờ tôi là CEO của Trí Viễn, chỉ cần tôi nới lỏng tay một chút, số tiền đầu tư có thể tăng thêm một con số không."
"Tôi nghe đạo diễn Hà nói, trước đây các cô còn tìm đến Tinh Mỹ, cảm giác hạ mình cầu xin người khác chắc không dễ chịu gì nhỉ?"
Bầu không khí mập mờ vừa nãy đã biến mất không còn dấu vết.
Bốn năm trôi qua, Phó Thẩm Chu vẫn hiểu tôi, vẫn biết cách chọc vào nơi yếu mềm nhất trong lòng tôi.
Tôi viết lách nhiều năm, không tạo được danh tiếng gì, nhưng chỉ có chút kiêu ngạo này là sống c.h.ế.t không chịu bỏ.
Anh muốn đè bẹp sự kiêu hãnh đó, muốn tôi phải cúi đầu cầu xin anh.
Tôi nhìn Phó Thẩm Chu, cười nhạt: "Phó Thẩm Chu, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Muốn tôi vẫy đuôi xin anh ban ơn, muốn tôi hối hận vì sao năm đó lại chia tay với anh?"
"Xin lỗi nhé, bản quyền tôi đã bán rồi. Cho dù phim không quay tiếp được, tôi cũng tự thấy mình đã tận tâm tận lực."
"Hợp đồng này, anh muốn ký thì ký, không muốn thì đốt đi cũng được." Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, gửi tin nhắn cho chị Vu Tuyết.
Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt nghiêng của Phó Thẩm Chu toát lên vẻ phong lưu lạnh lùng. Anh mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, không nói gì.
Cuối cùng, tôi ngẩng đầu cười một cái, "Có người đến đón tôi rồi, Phó tổng, tạm biệt."
4.
Lên xe của Chu Mộ Xuyên, đi được một đoạn, tôi vẫn thấy bóng dáng Phó Thẩm Chu đứng ở cổng.
Men rượu làm thái dương tôi đau nhức, tôi thu lại tầm mắt: "Đàn anh, cảm ơn anh hôm nay đã đến đón em."
Cửa sổ xe được hạ xuống một cách tinh tế. Cơn gió đêm thổi vào, xua đi những dây thần kinh căng cứng cả tối của tôi.
Im lặng một lúc lâu, đến khi xe dừng lại dưới lầu, Chu Mộ Xuyên mới quay sang nhìn tôi: "Việc ký hợp đồng không thuận lợi à? Người ở cổng vừa nãy hình như hơi quen mắt..."
"Vậy sao? Chắc đàn anh nhìn nhầm rồi." Tôi lơ đễnh đáp.
Vừa nãy nói thì mạnh miệng thế thôi, chứ lúc này tôi lại rất lo lắng sẽ nhận được tin nhắn của chị Vu Tuyết báo rằng Phó Thẩm Chu đã trở mặt bỏ đi.
Chu Mộ Xuyên thở dài: "Đó là Phó Thẩm Chu đúng không?"
"Ơ... Hả?" Tôi sững sờ, "Anh biết anh ấy à?"
Giọng Chu Mộ Xuyên bình thản: "Anh nhớ cậu ta là bạn trai cũ của em. Tối nay tâm trạng em không tốt là vì cậu ta à?"
Tôi cười gượng: "Đàn anh vẫn còn nhớ à..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật ra cũng bình thường, mấy năm đại học, Phó Thẩm Chu chính là ngôi sao sáng nhất trường, không ai có thể bàn cãi.
Nhắc đến Phó Thẩm Chu, người ta sẽ nghĩ ngay đến hotboy khoa Tài chính, quán quân cuộc thi hùng biện cấp tỉnh, người giành học bổng quốc gia.
Còn nhắc đến tôi, người ta chỉ qua loa nói một câu, hình như là bạn gái của Phó Thẩm Chu, trông cũng bình thường.
Vì lòng tự trọng tế nhị đó, tôi rất ít khi để Phó Thẩm Chu đến khoa tìm mình, không ngờ Chu Mộ Xuyên vẫn còn nhớ.
Điện thoại đúng lúc vang lên âm báo tin nhắn, cứu tôi thoát khỏi tình huống khó xử này.
Chị Vu Tuyết: [Em không sao chứ? Phó tổng nói em không khỏe nên về trước rồi. Báo em tin tốt, Phó tổng nói ngày mai sẽ ký hợp đồng.]
Tôi đang đọc thì một tin nhắn khác chen vào.
Một số điện thoại không lưu tên, nhưng tôi vừa liếc mắt đã nhận ra là của ai.
Số lạ: [Đoàn phim bắt đầu quay, cô làm biên kịch theo đoàn. Ngày mai tôi sẽ cho người mang hợp đồng đến cho cô.]
Tôi ngẩn ra, đây thật ra là một chuyện tốt đối với tôi.
Rất nhiều tác giả sau khi bán bản quyền thì hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát đối với cốt truyện, cuối cùng bị người ta sửa nát kịch bản cũng chỉ đành chịu.
Phó Thẩm Chu để tôi tham gia vào đội ngũ biên kịch, ngược lại rất hợp ý tôi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi tốt lên hẳn. Tôi chào tạm biệt Chu Mộ Xuyên mà không để ý đến vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi của anh ấy.
Chu Mộ Xuyên mỉm cười: "Có gì cần giúp đỡ, cứ tìm anh bất cứ lúc nào."
5.
Đã rất lâu rồi tôi mới lại mơ thấy Phó Thẩm Chu.
Trong mơ, chúng tôi đều đang là sinh viên năm hai, trong cuộc thi hùng biện cấp trường. Tuyển thủ chính của khoa Văn bị đau bụng, tôi là người thay thế khẩn cấp lên sân khấu.
Biện bốn của đội đối thủ là Phó Thẩm Chu, người nổi tiếng trên sàn đấu với khí thế sắc bén, lời lẽ cay độc.
Trận đấu đó, không ngoài dự đoán, chúng tôi đã thua.
Cuối cùng, lúc trao giải và chụp ảnh chung, thầy giám khảo nói đùa: "Sức chiến đấu của bạn học Phó hôm nay có vẻ không được mạnh mẽ lắm nhỉ?"
Phó Thẩm Chu liếc tôi, cười như không cười: "Vâng... thế là đủ rồi, không thì lát nữa về lại phải tự mình dỗ."
Tôi còn chưa kịp nói gì, nhiếp ảnh gia đã hô "tách".
Trong tấm ảnh đó, tôi và Phó Thẩm Chu đứng cạnh nhau. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên người tôi, khóe môi cong lên một đường vòng cung.
Ngay sau khoảnh khắc chụp tấm ảnh đó, Phó Thẩm Chu khẽ cúi xuống, nói bên tai tôi: "Bạn gái ơi, hôm nay em đẹp lắm."
Tôi chớp chớp mắt, bị tiếng chuông báo thức kéo ra khỏi giấc mơ xưa.
Số điện thoại lạ kia lại gửi thêm mấy tin nhắn nữa.
Số lạ (23:25):
[Về đến nhà chưa? Trả lời tin nhắn.]
====================